Mách Trước, Yêu Sau - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Năm phút trước khi vào học, tôi phát hiện sách của mình biến m- ất. Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn lại là do Chu Kỳ làm.


Lúc này cậu ta đang ngồi vắt vẻo ở hàng ghế cuối cùng, lấy cuốn sách úp lên mặt mà ngủ.


Nhưng khi đám đông ùa vào lớp, xung quanh ồn ào náo nhiệt khiến Chu Kỳ ngồi thẳng dậy, giơ tay đón lấy quyển sách rơi xuống, đôi mắt lộ ra vẻ tỉnh táo s- ắc b= én.


Rõ ràng là gi- ả vờ ngủ.


Quyển sách úp trên mặt cậu ta thế mà lại là sách của tôi!!


Tôi đi tới định lấy lại nhưng cậu ta đã sớm chuẩn bị trước nên tránh được.


"Làm gì đấy làm gì đấy, không thấy anh Kỳ đang học à?"


Đám đàn em n- ịnh b- ợ bên cạnh cậu ta lên tiếng gây kh- ó dễ, Chu Kỳ gi- ả bộ lật sách, phụ họa:


"Đúng đấy, đừng làm ph- iền tôi."


Tôi bị dáng vẻ vô lại này làm cho ngh- ẹn h- ọng, trơ mắt nhìn cậu ta động tay động chân làm nhàu không ít góc trang sách của tôi.


"Nhẹ tay chút!"


Tôi x- ót xa lên tiếng ngăn cản: "Nhẹ nhàng với nó thôi, đây là sách của tôi."


"Hửm?"


Chu Kỳ nhướng mày, "Cậu nói gì, tôi không nghe rõ."


"Trả sách cho tôi mau…"


Tôi đang định vươn tay ra thì bỗng nhiên Chu Kỳ đứng dậy.


Cậu ta quá cao, tôi có nhón chân thế nào cũng không tới.


Tiếng cười xung quanh càng lúc càng lớn, tôi ngh- iến răng, đang định nhảy lên để bắt lấy quyển sạch thì nghe thấy bạn cùng bàn gọi tôi.


"Tiểu Noãn nhanh lên, thầy giáo sắp tới rồi!"


Tôi lập tức đứng thẳng người lùi lại, quay đầu bỏ chạy.


Không ngờ Chu Kỳ còn nhanh hơn một bước, trực tiếp chắn ngang đường tôi.


"Chạy cái gì mà chạy, không cần sách nữa à?"


"Cậu mau tránh ra đi, tôi phải về chỗ ngồi."


Tôi nào còn để ý đến sách vở nữa, thầy giáo dạy tiết này rất chú trọng kỷ luật, tôi không dám làm càn đâu.


Chu Kỳ chậc một tiếng, chỉ về phía cuối lớp nói:


"Chẳng phải chỗ ngồi của cậu ở đây à?"


"Vừa hay cậu ngồi đây, hai ta cùng xem một quyển sách."


Tôi đơ cả người, không lâu sau tiếng chuông vào học đã vang lên, tất cả mọi người đều đã ngồi vào chỗ, chỉ còn tôi và Chu Kỳ đứng sững ở lối đi.


“Mạnh Noãn, tôi muốn…”


Đáp lại cậu ta là tiếng bước chân của tôi, tôi lao ra từ cửa sau, vừa hay lướt qua thầy giáo đang bước vào.


Hậu quả là tôi bị muộn học, lại còn không có sách.


"Lên lớp mà không tập trung gì cả, mau ra ngoài đứng cho tôi!"


Thầy giáo làm ngơ trước mọi hành động của Chu Kỳ, thế nhưng lại không chút nương tay qu- ở tr- ách lỗi của tôi.


"Cầm cả cặp sách theo, đặt lên trên đầu ấy, nghĩ cho kỹ xem mình đến trường để làm gì."


Tôi cúi đầu làm theo yêu cầu của thầy, đứng ở cửa để tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy tôi.


Tiếng giảng bài từ phía sau vang lên, còn có những lời bàn tán của các bạn học đi ngang qua, tất cả đều mờ nhạt như thể bị ngăn cách bởi một màn nước dày đặc.


Điều duy nhất rõ ràng đó là lòng tự tôn của tôi bị treo lơ lửng thật cao.


Dưới ánh mặt trời… chịu ph-ạt công khai.


2


Đã rất nhiều lần tôi ngưỡng mộ Chu Kỳ.


Gia thế của cậu ta tốt, vẻ ngoài hay vóc dáng gì cũng đều xuất chúng, điểm duy nhất thiếu sót có lẽ là… thành tích học tập hơi kém.


Nhưng điều này dưới ảnh hưởng của hai yếu tố trên cũng chẳng đáng là bao.


Thầy cô và bạn học đều thiên vị và khoan dung với cậu ta.


Trong giờ thể dục, tôi bị Chu Kỳ cố ý trêu chọc, đến mức phải bước ra khỏi đội hình đang chỉnh tề để né tránh.


Kết quả là thầy giáo ph- ạt tôi chạy vòng quanh sân, nhưng chỉ liếc mắt c- ảnh c- áo cậu ta một cái.


Về điểm thi giữa kỳ, Chu Kỳ cầm bài thi có tiến bộ hơn mười điểm và nhận được cơn mưa lời khen ngợi.


Còn tôi… vì thứ hạng giảm sút mà bị thầy giáo ph- ê b- ình là không chuyên tâm, không lo lắng gì đến chuyện học hành.


Hình như thầy quên m- ất, chính thầy đã xếp tôi ngồi cùng bàn với Chu Kỳ, để tôi kèm cặp cậu ta học tập.


Cũng quên m- ất đã mấy lần tôi đề nghị đổi chỗ nhưng đều bị thầy dùng câu "Bạn bè giúp đỡ lẫn nhau" mà g- ạt ph- ắt đi.


Chu Kỳ biết chuyện này thì cười đến lộ cả răng khểnh.


Cậu ta nói: "Mạnh Noãn, cậu ngoan ngoãn một chút thì tôi đây sẽ không b- ắt n- ạt cậu nữa."


Dù nằm ngoài dự đoán nhưng tôi chẳng hề tức giận.


Tôi chỉ tò mò không hiểu sao cậu ta lại sống thoải mái đến vậy.


Buổi chiều tan học, tôi là người trực nhật, dọn dẹp xong thì đi đổ r- ác.


Lúc trở về thấy cửa khép hờ, tôi cũng không nghĩ gì nhiều.


Kết quả là bị một xô nước dội cho ướt từ đầu đến chân.


Tiếng cười đùa vang lên từ góc tường, có một bóng dáng quen thuộc vụt qua.


"Hahahaha đáng đời, ai bảo dám đ- ắc tội với anh Kỳ ."


"Tụi bây nhìn nó kìa, cười ch- ết m- ất, ướt như ch- uột lột ấy."


Tôi chậm rãi bước vào, giật mình khi thấy cặp sách bị lôi tung ra, đồ dùng học tập vương vãi khắp sàn nhà.


Bảng đen chi chít những nét vẽ bậy, cả căn phòng ngập trong cảnh tượng h- ỗn l- oạn.


Những tình huống như thế này chẳng phải chưa từng xảy ra, nhưng lần này, tôi không kìm được mà run lên vì tức giận.


Chu Kỳ và đám đàn em của cậu ta ngày càng lấn lướt, sự ph- ản kh- áng của tôi tựa như muối bỏ biển, chẳng thấm vào đâu.


Không thể để mọi chuyện tiếp diễn thế này được nữa!


Tôi cúi xuống, ánh mắt chạm vào tờ thông báo họp phụ huynh từ nhà trường và thầm hạ quyết tâm.


Nếu tôi không thể đ- uổi được con ch- ó cứ hay c- ắn người này đi, vậy thì chỉ còn cách gọi chủ của nó đến thôi!

 

Sáng hôm sau , tôi chủ động xung phong nhận nhiệm vụ điểm danh.


Chỉ để đợi phụ huynh của Chu Kỳ.


Người ở Minh Trung đều biết, Chu Kỳ có một người anh trai, nghe nói đã tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.


Tôi từng nghe các bạn nữ trong lớp bàn tán, nói anh trai của Chu Kỳ vừa trưởng thành vừa trầm ổn, điều quan trọng nhất là, đối với Chu Kỳ rất nghiêm khắc.


"Không ngờ đại ca trường thấy anh trai cũng bị áp chế huyết mạch, thần kỳ thật."


"Gì chứ, là bá tổng dùng chiều không gian khác đánh xuống có được không."


Mặc kệ là áp chế hay đánh đấm gì, chỉ cần có thể quản được Chu Kỳ là tốt rồi.


Tôi khẽ nắm tay, tự cổ vũ mình, lần này nhất định phải thành công.


Đang hăm hở khí thế, không cẩn thận hắt hơi một cái.


"A, xin lỗi."


Tôi che miệng mũi, xin lỗi vị phụ huynh vừa đi tới.


"Không sao."


Một giọng nam thanh thoát vang lên từ trên đỉnh đầu, tôi ngơ ngác ngẩng lên.


Người đàn ông mặc tây trang chỉnh tề, lại rút khăn giấy từ trong ngực ra, đưa cho tôi.


"Tôi là anh trai của Chu Kỳ, đăng ký ở đây phải không?"


...


Lúc đặt danh sách điểm danh lên bục giảng, tôi vẫn không nhịn được mà liếc mắt về phía cuối lớp.


Đối phương nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nửa khuôn mặt tắm trong ánh nắng.


Chu Thừa Uyên.


Cái tên mạnh mẽ như móng vuốt trên danh sách, lại không mấy phù hợp với hình tượng trong lời đồn.


Giáo viên chủ nhiệm bước vào, so sánh số người với tôi.


"Thiếu một người."


"Vâng." Tôi khẽ giải thích: "Bố em ông ấy..."


"Thầy hiểu rồi."


Thầy giáo nhìn biểu cảm của tôi, gật đầu cho tôi ra ngoài.


Thời gian còn lại, tôi hoàn toàn chìm đắm trong việc mô phỏng kế hoạch trong đầu, hết lần này đến lần khác.


Có lẽ vì quá căng thẳng, hoặc cũng có thể vì thời gian quá ngắn, khi tan họp, tôi hướng về bóng dáng kia trong đám đông, buột miệng thốt ra:


"Chu Thừa Uyên!"


Trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, như muốn xuyên thủng cả người tôi.


Chủ nhân của cái tên ấy thần sắc không đổi, bước chân vững vàng đi đến trước mặt tôi.


"Sao vậy, em học sinh nhỏ?"


Lúc này tôi mới lắp ba lắp bắp chữa cháy:


"Anh là phụ huynh của Chu Kỳ đúng không ạ, cậu ấy bảo em gọi anh qua đó."


Chu Thừa Uyên nghe vậy, ánh mắt khựng lại một chút, sau đó nói được.


"Vậy thì làm phiền em dẫn đường rồi."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo