Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều cùng ngày, công ty của Tổng giám đốc Vương chính thức đưa ra thông báo, tuyên bố sau khi đánh giá cẩn trọng, quyết định rút toàn bộ khoản đầu tư vào công ty Cố Xuyên.
Ngay sau đó, Tổng giám đốc Vương tuyên bố rầm rộ, sẽ đầu tư một trăm triệu vào "Khải Hàng Khoa Kỹ", hỗ trợ hết mình cho công ty này trong lĩnh vực thành phố thông minh.
Tin tức này, gây ra chấn động lớn trong ngành.
Việc Tổng giám đốc Vương rút vốn, giống như đẩy ngã quân cờ domino đầu tiên.
Chuỗi vốn của Cố Xuyên, lập tức đứt gãy.
Khoản năm mươi triệu hắn ta chuyển đi trước đó để rút ruột công ty, vì dự án đấu thầu thất bại, không những mất trắng, mà còn vì không thể thực hiện hợp đồng tiền ứng trước, phải đối mặt với khoản bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ.
Điện thoại của hắn ta, gần như nổ tung vì các cuộc gọi đòi nợ của nhà cung cấp và ngân hàng.
Hắn ta giận dữ gọi điện thoại cho tôi, hết lần này đến lần khác.
Tôi không nghe.
Tôi chỉ bảo Quý Hiểu Đường, gửi một bản thư luật sư với lời lẽ nghiêm khắc nhất, đến văn phòng của hắn ta với tốc độ nhanh nhất.
Nội dung thư luật sư rất đơn giản:
Xét thấy ông Cố Xuyên có lỗi nghiêm trọng trong thời kỳ hôn nhân, và bị tình nghi tẩu tán, chiếm đoạt tài sản công ty bất hợp pháp, bà Hứa Thanh Yến nay chính thức đệ đơn ly hôn.
Yêu cầu: Dựa trên 《Thỏa thuận Ủy thác Cổ phần》 đã ký giữa hai bên, ông Cố Xuyên phải trả lại 90% cổ phần công ty mà ông đang giữ hộ; và bồi thường tất cả thiệt hại kinh tế gây ra cho công ty do hành vi lạm quyền của ông.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất mới toanh của "Khải Hàng Khoa Kỹ", cầm một ly cà phê nóng hổi.
Tòa nhà văn phòng đối diện, chính là công ty của Cố Xuyên.
Dưới lầu, đã tụ tập mấy nhóm nhà cung cấp kéo băng rôn đòi nợ.
Cố Xuyên, không phải anh nói, không có anh, code của tôi không đáng một xu sao?
Bây giờ, tôi muốn xem, không có code của tôi, công ty của anh, còn trụ được mấy ngày.
08
Thế giới của Cố Xuyên, đang sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Và giọt nước làm tràn ly cuối cùng đè bẹp hắn, đến từ "tình yêu đích thực" mà hắn ta luôn tự hào — Ôn Lai.
Bài đăng về bê bối sao chép của cô ta, sau khi được vài tờ báo lá cải thêm mắm dặm muối và điên cuồng chia sẻ, đã bùng nổ hoàn toàn trong giới nghệ thuật và mạng xã hội trong nước.
#Nhà giám tuyển nổi tiếng Ôn Lai Nhân Cách Sụp Đổ#
#Bảo vệ bản quyền xuyên quốc gia Sao chép đáng xấu hổ#
Từ khóa nhanh chóng leo lên top tìm kiếm, phía sau là chữ "NÓNG" màu tím đỏ.
Tất cả những thông cáo báo chí tự gắn mác "Nàng thơ", "Thiên tài nghệ thuật" của Ôn Lai, giờ đều trở thành trò cười
Cư dân mạng bóc trần tất cả các tác phẩm trước đây của cô ta, phát hiện không có bức nào không phải là sự bắt chước vụng về và ghép nối từ các nghệ sĩ ít người biết đến ở nước ngoài.
Danh tiếng phòng trưng bày của cô ta tan tành, vài triển lãm quan trọng đã định trước bị hủy bỏ khẩn cấp, các nhà tài trợ lũ lượt tuyên bố rút vốn, yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Ôn Lai chỉ sau một đêm, từ một quý cô nghệ thuật được mọi người săn đón, trở thành chuột chạy ngoài đường.
Đúng lúc này, đội ngũ truyền thông do Quý Hiểu Đường tìm, với danh nghĩa "người trong cuộc", ẩn danh cung cấp một "tin sốt dẻo" cho truyền thông.
Trong tin sốt dẻo kể chi tiết, Ôn Lai đã có âm mưu can thiệp vào hôn nhân của tôi từ hai năm trước như thế nào, và làm thế nào cô ta lợi dụng sự mê muội của Cố Xuyên đối với mình, từng bước lấy được vốn từ hắn, mở phòng trưng bày tranh này, thực chất là công cụ "rửa tiền" và "đánh bóng" bản thân.
Trong chuỗi bằng chứng, thậm chí bao gồm cả sao kê ngân hàng Cố Xuyên chuyển khoản vào tài khoản phòng trưng bày dưới danh nghĩa công ty.
Lần này, dư luận hoàn toàn nổ tung.
Ôn Lai không chỉ là kẻ sao chép, mà còn là kẻ thứ ba có âm mưu từ lâu.
Cố Xuyên cũng bị kéo xuống nước, trở thành "tra nam thế kỷ" ngoại tình trong hôn nhân, công tư không phân minh, bị kẻ thứ ba điều khiển trong lòng bàn tay.
Giá cổ phiếu công ty giảm mạnh, nhân viên hoang mang.
Cố Xuyên đang bối rối, và Ôn Lai cũng đang bối rối, cuối cùng đã xảy ra cuộc cãi vã lớn nhất giữa họ.
Ôn Lai khóc lóc đòi Cố Xuyên một khoản tiền lớn, để giải quyết khủng hoảng truyền thông, bịt miệng các phương tiện truyền thông đó.
Còn Cố Xuyên đang bị nợ nần bủa vây, làm gì còn tiền cho cô ta?
"Anh không phải nói lúc đó anh yêu con người em, không phải tiền của em sao? Bây giờ công ty vừa có chuyện, anh chỉ biết đòi tiền em!"
"Cố Xuyên anh còn là đàn ông không! Em vì anh mà mang tiếng xấu nhiều như vậy, bây giờ anh muốn phủi tay sao? Nếu không phải vì anh, em có bị con tiện nhân Hứa Thanh Yến đó làm cho ra nông nỗi này không?"
"Cô còn mặt mũi nhắc đến Hứa Thanh Yến? Nếu không phải cô cứ đòi nhúng tay vào dự án của công ty, chúng ta có thua thảm hại như vậy không? Cô hiểu cái quái gì về thiết kế! Cô là đồ sao chổi!"
"Em mặc kệ! Anh phải đưa tiền cho em! Nếu không em sẽ tung hê hết những chuyện bẩn thỉu của anh ra! Chúng ta cùng chết!"
Cuộc cãi vã kịch liệt này, đã được chiếc máy nghe lén siêu nhỏ tôi đặt sẵn dưới ghế sofa khu nghỉ ngơi của phòng trưng bày tranh Ôn Lai, ghi lại rõ ràng.
Tôi không vội công bố bản ghi âm.
Tôi cắt ra đoạn kịch tính nhất, ẩn danh gửi cho bà mẹ chồng tốt của tôi.
Trong đoạn ghi âm đó, Ôn Lai dùng những lời lẽ cay độc nhất, mắng mẹ chồng tôi là "đồ già không có văn hóa", và chế giễu Cố Xuyên chỉ là "thằng ăn bám vô dụng" không làm nên trò trống gì nếu rời xa Hứa Thanh Yến.