Ta trở thành Hầu phu nhân kế thất của Hầu phủ.
Vì mẹ ta sinh được bốn nam năm nữ, là người nổi tiếng phúc đức, nên các nữ nhi Tang phủ cũng có danh tiếng tốt.
Đại tỷ vào cung, thăng tiến một mạch trở thành Quý phi.
Nhị tỷ hòa thân xa xứ, hiện nay đã trở thành Vương phi của đại mạc.
Ngũ tỷ vừa mới xuất giá, cũng gả cho một vị thiếu niên tướng quân anh tuấn hào hoa.
Ngoại trừ Tiểu Cửu chưa đến tuổi cập kê, thì ta - Tang gia tiểu lục – là người gả tệ nhất.
Đã là kế thất thì thôi đi, trớ trêu thay vị Hầu phu nhân tiền nhiệm còn để lại một đích trưởng tử.
Trung Dũng Hầu phủ đời đời đơn truyền, lại vì có công theo phò từ thời Cao tổ, nên khi lão phu nhân Hầu phủ cầu xin Thái hậu, cha mẹ ta muốn từ chối cũng đã muộn.
Thánh chỉ vừa ban xuống, ngày cưới liền được định ngay.
Vì là cưới kế thất, của hồi môn của ta không thể nhiều hơn vị phu nhân trước, nên chỉ mang theo một trăm hai mươi tám kiệu.
Người ta nói của hồi môn là chỗ dựa của nữ nhân, nhưng đêm đại hôn, ta thậm chí còn chưa được gặp mặt tân lang.
Phòng tân hôn trống trải, cây nến long phượng đỏ thắm lúc sáng lúc tối.
Đào Diệp ghé vào tai ta thì thầm: "Tiểu thư, có người hầu thấy Hầu gia sau khi say rượu, lảo đảo đi đến viện của tiên phu nhân, đứng ở cửa rất lâu, vừa khóc vừa cười, không ít khách mời đã nhìn thấy đấy."
Ta vén chiếc khăn đỏ che mặt, khẽ cười nhạo một tiếng.
Hắn ta đang giả vờ đa tình cho ai xem vậy?
Người ngoài có lẽ không biết, nhưng những chuyện bẩn thỉu trong Hầu phủ, ta đã biết từ lâu.
Người ta nói nữ tử sinh con như đi qua một lần cửa môn quan. Năm đó, khi tiên phu nhân của Hứa Phụ khó sinh, Hứa Phụ thậm chí không do dự, thẳng thừng bảo bà đỡ đừng quan tâm đến người lớn, chỉ cần đứa trẻ bình an.
Cuối cùng đứa trẻ được sinh ra bình an, nhưng tiên phu nhân vì mất quá nhiều m-áu nên qua đời.
Hầu phủ liền nói với bên ngoài rằng phu nhân mắc bệnh hiểm nghèo sau khi sinh và qua đời, rồi lập tức lo chôn cất.
Đứa con nhỏ cũng vì thiếu dưỡng chất bẩm sinh nên mắc bệnh hen suyễn.
Sau khi biết đích tử có thể không sống lâu, Hầu phủ lập tức nảy sinh ý định tìm người mới.
Nếu Hứa Phụ thực sự chung tình, tại sao còn vội vã tìm kế thất?
Ta tự mình vén khăn che mặt, đi ra ngoài: "Hắn ta tự dựng một vở kịch muốn đóng vai chính, vậy chúng ta hãy đến ủng hộ một chút."
Ta dẫn theo một đám người rầm rộ đi đến Y Lan uyển.
Chưa đến cửa viện, đã nghe thấy tiếng ồn ào của một đám người:
"Hầu gia đừng quá đau buồn, hôm nay là ngày đại hỉ của ngài mà."
"Đúng vậy, người đã khuất, vẫn nên hướng về tương lai."
"Hầu gia thật là thâm tình... Sợ rằng sau này ngày tháng của kế thất sẽ khó khăn đây."
Đám người tản ra, ta thấy Hứa Phụ đang ôm bình rượu, tựa vào cột, gò má hơi đỏ, miệng vẫn lẩm bẩm "Bảo nương, Bảo nương..."
Khi nhìn thấy ta, đôi mắt mông lung của hắn ta lóe lên một tia kinh ngạc.
"Sao tân nương lại đến đây? Không phải nên đợi động phòng sao, thật là không biết quy củ."
"Không biết, Hầu gia làm mất mặt nàng ấy như vậy, có lẽ là đến gây sự đây."
Tiếng ồn xung quanh rất ầm ĩ, nhưng ta mắt điếc tai ngờ vờ như không nghe thấy.
Ta chỉ đến gần Hứa Phụ, nắm lấy tay hắn ta, nói nhỏ: "Tam ca của thiếp khi đi chu du từng gặp một vị kỳ nhân dị sĩ, theo học được vài thuật thông linh. Nếu Hầu gia nhớ thương quá độ, có thể nhờ huynh trưởng của thiếp làm trung gian chuyển lời. Nếu tỷ tỷ trên trời có linh thiêng biết được Hầu gia tình sâu như vậy, có lẽ... sẽ hiện hồn thật sự đấy."
Tuy ta đang cười, nhưng nụ cười không đến tận đáy mắt.
Những người xung quanh nghe đến chuyện quỷ thần, đều lùi lại tránh xa.
Vẻ mặt của Hứa Phụ cũng méo mó trong giây lát, ánh mắt bỗng trở nên có chút kinh hãi, hoàn toàn không giống như có ý say rượu.
Hắn ta chằm chằm nhìn ta, nhưng ta quay người rút tay ra, lạnh lùng nói: "Đêm khuya se lạnh, Hầu gia hãy sớm về phòng đi."
Hai người đầy tớ phía sau một trái một phải đỡ hắn ta dậy, đi về phía phòng tân hôn.
Những người đứng xem náo nhiệt cũng bị xua tan.
"Hầu gia say rồi, đỡ ngài ấy vào phòng bên nghỉ ngơi." Đào Diệp chỉ huy người hầu, sau khi ta vào phòng, nàng ấy đưa tay đóng cửa lại.
Hứa Phụ không ngừng cố gắng giãy giụa, nhưng bị hai nam nhân lực lưỡng giữ chặt hai bên, đưa vào phòng bên.