Buổi trưa, ta gặp Tiểu Thế tử của Hầu phủ - Hứa Cẩn Hành.
Cậu bé được một nữ tử áo xanh dắt tay, ngoan ngoãn hành lễ với ta: "Chào mẫu thân."
Động tác của cậu bé không hề sai sót, trong mắt cũng không thấy sự ghét bỏ đối với ta, nhìn là biết đã được dạy dỗ kỹ lưỡng.
"Phu nhân, ta là Lục Vu, phụ trách chăm sóc sinh hoạt hàng ngày của Tiểu Thế tử." Thiếu nữ áo xanh cũng cùng hành lễ với ta, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Ta mỉm cười gật đầu, tặng cho Hứa Cẩn Hành món quà gặp mặt.
Đó là một miếng ngọc thượng hạng, trong suốt, mềm mại vô cùng.
Lục Vu rất tinh ý, lập tức đeo miếng ngọc đó lên người Tiểu Thế tử.
"Đa tạ mẫu thân." Hứa Cẩn Hành lại lễ phép cảm ơn ta.
Ta xoa đầu cậu bé: "Tự đi chơi đi."
Lục Vu nhìn ta với vẻ ngạc nhiên: "Phu nhân... Tiểu Thế tử không cần ở lại đây sao?"
Ta tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay, cười đưa cho nàng ấy: "Ngươi là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, chắc hẳn sẽ chăm sóc Thế tử tốt hơn. Ta vừa mới đến, sợ Tiểu Thế tử không quen, cuối cùng lại làm tổn thương tình cảm."
Lục Vu sững người một chút, gật đầu rồi dẫn Hứa Cẩn Hành đi ra.
Khi họ vừa đi, mặt ta liền lạnh xuống.
Tạm không nói đến Hứa Cẩn Hành, quả thực như lời đồn, thân thể cậu bé không tốt, đi một bước thở hổn hển ba hơi.
Còn Lục Vu khiến ta ngạc nhiên, ta vốn tưởng nàng ấy sẽ là một nhân vật thủ đoạn độc ác, lạnh lùng như đao phủ, không ngờ chỉ là một tiểu cô nương.
Tang gia không chỉ con cháu đông đúc mà tai mắt cũng nhiều, từ đại cô nương Tang gia làm Quý phi trong hậu cung, đến những kẻ bán cá ven đường.
Nên trước khi thành hôn, ta đã biết tiên phu nhân của Trung Dũng Hầu phủ vì sao qua đời.
Năm đó, lão phu nhân đặc biệt thích hành hạ con dâu này, sáng sớm đứng xếp hàng theo quy củ, bày cỗ dâng trà đều là chuyện nhỏ. Chỉ cần có điều gì không vừa ý là liền phạt người đi quỳ ở từ đường.
Hứa Phụ thì luôn lạnh nhạt đứng nhìn, thậm chí còn châm thêm ngòi, chỉ cần ở chốn quan trường có chút không thuận lợi là động tay động chân đánh mắng nàng ấy.
Trong mắt người ngoài, Hứa Phụ là vị Hầu gia thanh tú nho nhã, nhưng đối với vợ mình, hắn ta hoàn toàn bộc lộ bản chất thật.
Ngày tiên phu nhân sinh nở, thái y nói khó sinh, e rằng cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều không giữ được.
Hầu phủ đời đời đơn truyền, nên đặc biệt coi trọng con nối dõi.
Hứa Phụ nghe thấy hai chữ "khó giữ" liền đỏ mắt giận dữ, lạnh lùng quát: "Không sinh được cũng phải sinh!"
Tuy nhiên, dù bà đỡ có nghĩ cách thế nào, đứa trẻ vẫn không ra được.
Thấy hơi thở của tiên phu nhân càng lúc càng yếu, đứa trẻ cũng sắp bị ngạt thở trong bụng.
Hứa Phụ gọi tất cả nha hoàn đến, lại bảo đầu bếp mài một con d-ao, tuyên bố rằng ai có thể giữ được mạng đứa trẻ, sẽ thưởng ngàn lượng vàng.
Mọi người nhìn nhau, không ai dám tiến lên.
Cuối cùng, một nha hoàn từng làm dược đồ trong phủ đứng ra, run rẩy tay m-ổ b-ụng, c-ắt r-ách bụng và m-áu thịt, lấy ra một đứa trẻ đẫm m-áu.
Nghe nói khi tiên phu nhân được chôn cất, gương mặt dữ tợn, m-áu như những đóa hoa bỉ ngạn nở dưới thân thể nàng ấy, lau thế nào cũng không sạch.
Những người đến khiêng thi thể đều đã ký giấy cam kết sinh tử, nhưng vẫn bị hoảng sợ, run rẩy chân khi chôn cất.
Mà nha hoàn đã m-ổ bụng người sống, m-óc r-uột m-oi g-an đó, chính là Lục Vu.