Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần nữa nhìn thấy khuôn mặt xấu xí đó, tôi nghiến răng trong lòng.
Nhưng trên mặt lại nở một nụ cười ngượng ngùng vừa vặn.
"Anh Từ Cường, em đâu phải nhớ Từ Quân, em nhớ anh nên mới quay lại mà..."
Tôi đi đến trước mặt hắn ta, ngón tay chạm vào ngực hắn.
"Cảm giác hôm đó, đến giờ em vẫn khó mà quên được..."
Từ Cường lập tức lộ ra vẻ mặt biến thái hơn.
Hắn ta đưa tay ra định sờ tôi.
Nhưng tôi nhanh chóng tránh đi.
"Anh vội gì thế, ở đây nhiều người như vậy, chẳng lẽ em không ngại sao?" Tôi nói một cách thẹn thùng.
Từ Cường liên tục nói ba tiếng "tốt", vẻ mặt vô cùng hả hê.
Nhưng hắn không biết, tôi đã muốn giết hắn từ lâu rồi.
Lần này tôi quay lại, một là để xem người mẹ thân yêu của tôi bị giày vò như thế nào.
Hai là để đưa Từ Quân đi.
Còn thứ ba, là để giải quyết tên Từ Cường này.
Tôi hứa với Từ Cường lát nữa sẽ gặp lại hắn.
Vì vậy hắn đã không quấy rầy tôi quá lâu.
Tôi cùng vệ sĩ đi xuyên qua ngôi làng, cuối cùng cũng thấy mẹ tôi.
Bà ấy bị treo dưới gốc cây, thoi thóp.
Trên người toàn là những vết thương kinh khủng.
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, đã bị hành hạ đến mức như trở thành một người hoàn toàn khác.
Bà ấy dường như nghe thấy giọng tôi, cố gắng mở mắt ra.
Khi nhìn thấy tôi, mẹ tôi vô cùng kích động.
"Yến Yến! Con đến đưa mẹ về phải không?"
"Mẹ, mẹ sống ở đây có tốt không? Cuộc sống ở đây không tệ chứ."
Tôi nhe răng cười với bà ấy.
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trở nên rất khó coi.
Bà ấy hằn học nhìn tôi, ánh mắt như nhìn kẻ thù.
"Nếu lúc đầu con không nói gì, ngoan ngoãn theo Từ Quân về, mẹ cũng sẽ không trở nên thảm hại như bây giờ..."
"Khương Yến, có phải con cố ý làm vậy không!"
Mẹ tôi gào lên với tôi.
"Mẹ, nếu con nói con sẵn lòng ở lại đây, đổi mẹ về, mẹ có chịu không?"
Mắt mẹ tôi đảo đi một vòng, vẻ mặt vui mừng không thể che giấu.
"Con nói thật sao?"
Ánh mắt tôi chùng xuống.
Bà ấy vẫn như kiếp trước.
Kiếp trước, mẹ tôi thực sự đã đến thăm tôi một lần.
Dân làng rất nhiệt tình tiếp đãi bà ấy.
Bởi vì mẹ tôi thường xuyên quyên tiền cho những cậu bé ở đây.
Bà ấy nói bà ấy không thể nhìn thấy những cậu bé trong làng không có tiền ăn cơm.
Lúc đó tôi bị xích trong chuồng lợn, chân trái bị đánh nát đến nỗi viêm nhiễm mưng mủ.
Tôi cầu xin mẹ tôi đưa tôi về.
Nhưng bà ấy né tránh ánh mắt tôi: "Yến Yến, nghe mẹ khuyên một câu, chỉ cần sinh được con trai, cuộc sống này sẽ tốt đẹp lên thôi..."
"Con đã gả cho Từ Quân rồi, theo chồng thì phải theo chồng, đạo lý này con không hiểu sao."
"Đánh là thương, mắng là yêu, con và Từ Quân à, cứ ở đây sống tốt đi."
"Con cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện bỏ về, cái nhà đó mẹ còn phải để dành cho em trai con lấy vợ, nhà không còn phòng cho con nữa đâu."
Bà ấy không quay đầu lại mà rời đi, trước khi đi, tôi còn nghe thấy bà ấy gọi điện thoại cho ai đó.
"Tiểu Kiệt à, mẹ về nấu đồ ăn cho con đây, con trai phải được ăn nhiều thịt!"
Không lâu sau khi bà ấy đi, tôi bị đánh chết vì trốn thoát thất bại.
Sau khi tôi chết, xác của tôi còn bị Từ Quân băm nhỏ, làm phân bón.
Nghĩ đến kiếp trước, ánh mắt tôi càng lúc càng lạnh lùng.
"Con sẽ gọi Từ Quân đi, còn việc mẹ có thể rời khỏi đây hay không, thì tùy mẹ thôi."
"Lần này, con lại cho mẹ một cơ hội nữa, coi như để trả ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ."
Tôi nói xong một cách lạnh nhạt, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mẹ tôi, quay người đi tìm Từ Quân. "Anh Quân, mới xa nhau một tuần, em đã hơi nhớ anh rồi."
Tôi vô cùng nhiệt tình nói với Từ Quân.