Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Quân đi theo tôi rời khỏi ngôi làng.
Suốt dọc đường, hắn ta tỏ ra vô cùng phấn khích.
"Nếu ông đây kiếm được tiền, phải kiếm mấy đứa phụ nữ, nhốt trong nhà ngày đêm đẻ con trai cho tao!"
Hắn ta vẻ mặt kích động, hoàn toàn không nhận ra rằng hắn sắp phải đối mặt với một địa ngục kinh hoàng như thế nào.
"Anh Quân, khi các anh mổ lợn mổ chó, có dùng thuốc mê không?" Tôi hỏi với giọng nhẹ nhàng.
"Dùng thuốc mê gì? Giết mấy con gia súc này phải giết thẳng tay, móc nội tạng bên trong ra!"
Từ Quân khinh bỉ liếc nhìn tôi.
Nụ cười trên mặt tôi càng lúc càng lớn.
Giây tiếp theo, người vệ sĩ phía trước đột nhiên bịt miệng và mũi Từ Quân lại.
Mắt Từ Quân trợn to, nhưng còn chưa kịp phản ứng, thân thể hắn ta đã mềm nhũn ngã xuống.
"Anh nói rất đúng, giết gia súc thì không cần thuốc mê."
"Phải lấy nội tạng ra từng chút, từng chút một."
Khi Từ Quân tỉnh lại, hắn ta đã bị trói chặt hai chân, toàn thân trần truồng nằm trên bàn mổ.
"Anh tỉnh rồi à?"
Tôi đã mặc áo phẫu thuật, đeo khẩu trang.
"Khương Yến! Mày định làm gì tao!"
Từ Quân giận dữ gào lên.
Hắn ta điên cuồng giãy giụa.
Cả chiếc bàn kêu cót két.
Nhưng sợi dây trói hắn rất chắc chắn.
Mặc cho tay chân Từ Quân bị mài đến rách da, cũng không thể thoát khỏi sự ràng buộc.
"Anh Quân, đây chính là công việc kiếm tiền nhanh mà em giới thiệu cho anh đó."
"Một bộ phận cơ thể của anh đã đáng giá mấy chục vạn rồi, còn gì kiếm tiền nhanh hơn thế này nữa không?"
"Đợi anh chết rồi, em sẽ đốt nhiều vàng mã cho anh."
Tôi cười một cách vô cùng dịu dàng.
"Mày dám đối xử với tao như vậy, ông đây đánh chết mày!"
Từ Quân tức giận gào thét.
"Suỵt... anh càng giãy giụa, sẽ chỉ càng đau thôi..."
Thấy tôi cầm một con dao mổ, Từ Quân mới thực sự sợ hãi.
Hắn bắt đầu cầu xin tôi.
Cầu xin tôi tha cho hắn.
Còn nói sau này hắn nhất định sẽ cải tà quy chính, không bắt cóc cô gái nào nữa.
Nhưng lúc trước, rõ ràng tôi cũng đã cầu xin hắn như vậy.
Nhưng hắn ta vẫn đánh chết tôi.
Đầu tiên là đánh gãy tay chân tôi, cuối cùng dùng dao phay chém đứt cổ tôi.
"Xuống dưới đó mà chuộc tội đi."
Tôi vẻ mặt lạnh lùng, giơ dao lên đâm vào bụng Từ Quân.
Máu tươi bắn tung tóe.
Từ Quân đau đớn không ngừng rên rỉ.
Tôi lấy ra quả thận trái của hắn.
Lúc này, hắn đã đau đến ngất đi.
"Anh Quân, đừng vội, chúng ta từ từ thôi."
Tôi dùng một chậu nước lạnh tạt tỉnh hắn.
Trong vòng một giờ tiếp theo, tiếng kêu thảm thiết của Từ Quân không ngừng vang lên.
Cho đến cuối cùng, tôi đã lấy ra toàn bộ nội tạng trong cơ thể hắn.
Thậm chí bao gồm cả giác mạc.
Tôi đóng gói những bộ phận này vào hộp, giao cho anh Trần.
Anh Trần vẻ mặt tán thưởng nhìn tôi: "Tiểu Khương à, có tính đến việc hợp tác lâu dài không?" Tôi lắc đầu từ chối lời mời của anh Trần.
Anh Trần có chút tiếc nuối, vỗ vai tôi nói: "Sau khi bán xong, tiền anh sẽ chuyển cho em, học hành cho tốt."
Trước khi đi, anh ta quay lại nói với tôi: "À, mẹ Từ Quân anh đã cho người đưa bà ta sang Miến Điện rồi, nghe nói bà già đó nghe con trai có thể kiếm tiền lớn ở đó, không chút nghi ngờ nào đã đi theo."
"Bà già này là một kẻ cứng đầu đấy, nghe nói lúc mới đến không chịu nghe lời, bị đánh một trận thì ngoan ngoãn hơn nhiều rồi."
"Em yên tâm, bà ta sẽ còn phải chịu khổ dài dài ở đó."