Mộc Cẩn - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Phía trước ta, các huynh đệ đều tươi cười nhìn ta.

Ánh mắt của ta cũng lướt qua trên mặt đen nhánh của bọn họ. 

Đầu tiên bên trái là Lưu Tú tài, hắn cũng không phải là thi đậu tú tài, nhưng bởi vì ở quân doanh hắn đọc nhiều sách nhất, chúng ta mới gọi hắn như thế.

Cũng chính là hắn khi nhận ra ta là nữ đầu tiên, sau khi nhận ra ta là nữ thì không nói gì, chỉ là bảo vợ của hắn tới chiếu cố ta nhiều hơn. 

Bên cạnh hắn, người cười ngốc nhất kia là Ngô Nhị Lang, Ngô Nhị Lang chưa đọc sách bao giờ, nhưng dùng đao rất tốt. Huyền thiết đao trong tay hắn đã truyền ba đời rồi, sau khi cha của hắn chết trận thì truyền cho đại ca của hắn, sau khi đại ca của hắn chết lại truyền cho hắn.

Mỗi lần trước khi xuất chinh, Ngô Nhị Lang đều sẽ tế bái cây đao này một lần. 

Hắn nói: “Cha và ca ca ở trên trời có linh thiêng, không cần phù hộ ta, dù sao ta cô đơn, cùng lắm thì đoàn tụ với cha anh thôi, nhưng những huynh đệ của nhà có người thân, xin hãy phù hộ cho bọn họ.”

Mỗi khi Ngô Nhị Lang nói những lời này, Bùi Quốc Khánh sẽ mắng hắn, mắng xong thì khóc. 

Chúng ta đều biết Bùi Quốc Khánh có người trong lòng, tuổi tác của nàng rất lớn, nhưng vẫn luôn chờ đợi hắn trở về cầu hôn.

Bùi Quốc Khánh nhờ Lưu tú tài giúp mình viết thư, bảo nàng gả cho người khác, đừng có lầm lỡ cả đời, nữ tử hồi âm lại nói sẽ chờ Bùi Quốc Khánh một năm. 

Năm này sang năm nọ, dù sao cho đến hôm nay nàng vẫn chưa gả.

Còn có Dư Tiểu Hổ, Mạnh Đông Qua…

Cuối cùng, ta nhìn về phía Tạ Trạc.

Tóc của hắn buộc cao, mắt sáng như sao trời, dường như giống hệt với đêm mà chúng ta gặp nhau.

Đêm đó, ta làm kẻ cắp ở đầu đường, trộm đồ trên người hắn. 

Người hầu của hắn định đánh ta, hắn lại ngăn bọn họ lại, hỏi ta: “Vì sao ngươi muốn ăn trộm.”

Ta nói: “Ta đói quá!”

Hắn mua bánh bao nóng cho ta, sau đó rời đi.

Ta đi theo phía sau hắn một đường.

Tạ Trạc nghĩ rằng ta không thoả mãn, vì thế tháo túi tiền xuống đưa cho ta: “Chắc là đủ mua rất nhiều ngày bánh bao.”

Ta nói: “Ta không cần bánh bao, để ta đi theo ngươi đi, ta biết đánh nhau, hơn nữa rất lợi hại.”

Hắn hỏi ta: “Vì sao ngươi muốn đi theo ta?”

Ta nói: “Bởi vì ta nghe thấy ngươi gọi người hầu của ngươi là huynh đệ, ta cũng muốn làm huynh đệ của ngươi.”

Ta thừa nhận ta lừa Tạ Trạc.

Thật ra khi tiểu tướng quân trong veo như ánh trăng rũ mắt nhìn ta, trái tim của ta đã nhảy lên vài lần.

Nếu ta là thiên kim tiểu thư, đây chính là nhất kiến chung tình.

Nhưng khi đó ta chỉ là tiểu lưu manh nơi đầu đường xó chợ.

Nhưng mà không quan trọng. 

Nhiều năm như thế, chúng ta lấy mạng đổi mạng, chúng ta sinh tử gắn bó.

Mỗi người bọn họ đều là huynh đệ của ta, là người nhà thân thiết nhất của ta.

Hiện giờ, cuối cùng ta cũng về nhà rồi.

Đêm hôm đó, Khương Nhung xâm phạm, Huyền Giáp Doanh khẩn cấp nghênh địch. 

6.

Trong sách sử, năm Thuỷ Nguyên thứ 22, đầu mùa xuân, Trấn Viễn Hầu Tạ Trạc mang binh đại phá Khương Nhung.

Trong trận chiến này, đại tiểu thư Triệu phủ là Triệu Mộc Cẩn theo quân xuất chinh, chiến công hiển hách, thăng thành Nha Tướng, lại thành Phó tướng.

Mọi người đều nói, sau Tạ lão phu nhân, triều ta rốt cuộc lại xuất hiện một vị anh thư không thua kém đấng mày râu. 

Chiến dịch đại thắng, sau khi Khương Nhung bại lui, tại kinh thành cũng xảy ra chuyện lớn. 

Hoàng đế băng hà, Thái Hậu đỡ tiểu Thái tử ba tuổi lên ngôi, trở thành Thái Hoàng Thái Hậu, buông rèm chấp chính. 

Thái Hoàng Thái Hậu nghe nói đến công lao của ta, cố ý phái Ngự sự tới Thanh Châu, muốn ta nhập kinh nhận ban thưởng.

 

Triệu phủ mở một buổi tiệc lớn, khoản đãi Ngự sử.

Chủ tướng là con trai của Trấn Viễn Hầu, cây độc đinh cuối cùng còn lại của toàn bộ Tạ gia trung liệt, Tạ Trạc.

Năm ấy vị tướng quân trẻ tuổi này mới 22 tuổi, cầm binh phù mà người cha đã mất để lại, mặc áo giáp mà vị huynh trưởng đã mất để lại, từ biệt từ mẫu cao đường, cưỡi một con hãn huyết bảo mã chạy về chiến trường mênh mông vô biên. 

Hắn cũng không cô đơn, bởi vì có các huynh đệ chúng ta đi theo phía sau ngựa của hắn. 

Chiến kỳ tung bay, bóng đêm khiến người sợ hãi, nhưng chúng ta lớn tiếng ca xướng:

“Sao có thể nói không có quần áo? Cùng chung áo bào, vua đang khởi binh, sửa giáo sửa kiếm của ta, cùng chung kẻ thù!”

“Sao có thể nói không có quần áo? Cùng chung áo lót, vua đang khởi binh, sửa thương sửa kích cho ta, cùng nhau làm việc!”

“Sao có thể nói không có quần áo? Cùng mặc chung quần, vua đang khởi binh, sửa áo giáp cho ta, cùng nhau hành quân!” (3)

________

(3) Bài thơ Vô Y (1) (2) (3)của Tần Phong, mọi người có thể tra trên link này ở Thi Viện nếu muốn hiểu rõ bài thơ: https://www.thivien.net/Kh%E1%BB%95ng-T%E1%BB%AD/V%C3%B4-y-2/poem-Tz2_hUw5XMj13ma3sH4bFw

Ba bài thơ này cũng được phổ nhạc (Vô Y trong Đại Tần đế quốc), có lẽ bài hát được nhắc đến chính là bài hát này. 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo