1.
Xuyên không ngày thứ hai, ta đã biết rõ: thế giới này không cứu nổi nữa.
Quầy bán đồ ăn sáng dựng cờ hiệu “bánh tráng trộn”, “bánh kẹp tay”; hiệu rượu treo biển “bia nướng” hoặc “lẩu tự chọn”.
Ở Tây Thị, người ta rao lớn: “Kính thủy tinh mới nhất, hoàn nguyên nhan sắc 100%, chỉ chín chín tám!”
Còn gì phải nói đến quán trà, ông thầy kể chuyện phun nước bọt kể tóm tắt “Tam Thể”, thậm chí còn cải biên riêng phiên bản “Vương gia bá đạo yêu thê” dành cho khuê các tiểu thư.
Được rồi, các tiền bối chơi quá đã, chơi đến mức gì cũng làm sạch bách, ngay cả nước tương, xì dầu, nước mắm hấp cá cũng không tha.
Ta chỉ là một nữ sinh văn khoa bình thường thế kỷ 21, vai không thể gánh, tay không thể vác, chế tạo không ra máy hơi nước, thuộc không nổi toàn bộ “Bản Thảo Cương Mục”, ngay cả “Hồng Lâu Mộng” cũng chỉ xem bản phim truyền hình.
Quẩy? Quẩy cái gì? Lấy đầu mà quẩy?
Thế là ta quả quyết nằm yên không quẩy nữa.
Ông trời để ta xuyên không, chắc là muốn cho ta về hưu sớm ở cổ đại.
Tìm một gã đàn ông trông vừa mắt, gả cho, ăn bám chờ ch ết, tiêu tan cuộc đời này.
Hoàn hảo.
Nghi Cửu trông rất vừa mắt.
Người cao chân dài, kiếm mày tinh mục, tuy luôn mím môi nên trông có vẻ khó gần, nhưng theo bà mai nói thì gia thế sạch sẽ, biên chế chính quy, bổng lộc hậu hĩnh, phúc lợi đầy đủ, hạn hán lũ lụt đều không lo.
Không có thói xấu gì, tuyệt đối là hôn phối tốt!
Người xuyên không không lừa người xuyên không!
Nghe đến câu “Người xuyên không không lừa người xuyên không”, ta lập tức chơi tất tay.
Ngày kiệu hoa khiêng vào nhà họ Nghi, ta còn thầm khen mình một cái trong lòng.
Thông minh như ta, xuyên không xong là trực tiếp nằm yên, từ nay bước vào chế độ cá muối.
Thế nhưng, giấc mộng cá muối của ta, đến tháng thứ ba sau khi thành hôn, đã vỡ tan thành mảnh vụn, ngay cả cái xác cũng chẳng còn.
2
Đêm ấy, Nghi Cửu về muộn, trên người mang theo một mùi giống như mùi rỉ sắt.
Ta tưởng hắn vất vả vì công việc, liền hiền lành rót trà nóng đưa cho, nhưng liếc thấy thanh bảo kiếm hắn tiện tay đặt sang một bên, chưa kịp lau chùi, trong vỏ kiếm vẫn còn một vệt đỏ sẫm chói mắt.
Tim ta thắt lại một cái.
Nửa đêm, ôm theo một chút dự cảm bất an, ta rón rén đến bên ngoài thư phòng.
Ánh sáng vàng nhạt hắt qua giấy cửa sổ, bên trong truyền ra tiếng nói nhỏ của hắn với thuộc hạ.
“Lệ tướng quân, lại có một tên tự xưng chế tạo được nội nhiên cơ (*động cơ đốt trong), bản vẽ hoa mỹ lung tung, thực chất là lừa tiền vạn lượng bạc trắng của Thị Lang Công bộ.”
“Xử lý sạch sẽ.” Giọng Nghi Cửu lạnh hơn cả tuyết mùa đông, “Đám “khách từ thế giới khác” này, dựa vào chút kỳ kỹ dâ m xảo, quấy rối kỷ cương, dòm ngó khí giới của ta, mê hoặc nhân tâm, tội đáng vạn c hết.”
“Tướng quân, gần đây ở kinh thành loại nhân vật này dường như lại tăng thêm…”
“Xuất hiện một tên, giết một tên.”
“Bệ hạ đã ban cho ta thần quyền chuyên đoạt. Hễ kẻ nào ngôn hành đột ngột, thân mang dị thuật, hoặc xúi giục biến pháp, đều có thể tiền trảm hậu tấu.”
3
Chân ta mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ ngay ngoài hành lang.
Cái gì? Chồng ta là Nghi Cửu? Sao lại biến thành Lệ tướng quân rồi?
Cả triều chỉ có mỗi một Lệ tướng quân thôi mà!
Lệ Vô Cữu — tâm ác tay độc, sắt mặt vô tư, chuyên săn giế t người xuyên không, đúng là một tên sát thần!
Trong giới người xuyên không, hắn nổi tiếng đến mức ai nghe cũng sợ!
Ta lại đi gả cho hắn???
Bà mai ơi! Người cũng là người hiện đại, sao không phân biệt rõ ràng, sao không nói sớm với ta chứ!
Chuyện này…
Sau khi thành hôn hình như ta chưa từng gặp lại bà mai lần nào nữa…
Càng nghĩ càng rợn người…
Mà trong miệng Lệ Vô Cữu, “khách từ thế giới khác”, “tội đáng vạn c hết”, “tiền trảm hậu tấu”.
Mỗi chữ mỗi lời đều như cái chông băng, đâm thẳng vào trái tim cá muối nhỏ bé của ta.
Tuy ta vẫn luôn cư xử quy củ, chưa từng có ngôn hành đột ngột, chưa từng thân mang dị thuật, càng chưa từng xúi giục biến pháp.
Nhưng chỉ riêng thân phận người xuyên không này, cũng đủ để ta chế t dưới tay Lệ Vô Cữu một trăm lần!
Đêm ấy, ta co ro trong chăn, run như bông hoa bị mưa bão tàn phá.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: giờ hòa ly còn kịp không?
Câu trả lời rõ ràng là — không kịp.
— Hoàn toàn không kịp.
Sáng hôm sau, ta bắt đầu thực hiện kế hoạch “cải tạo thành người cổ đại thuần chủng”.
Thề phải siết chặt chiếc áo khoác nhỏ, ẩn náu đến tận trời già đất lão.
Trước tiên: giả vờ ngu dốt.
Hễ gặp đồ hiện đại, luật đầu tiên là biểu hiện ba phần ngẩn ngơ, bảy phần tò mò.
Khi Lệ Vô Cữu mang về một chiếc cốc thủy tinh, ta lập tức tròn xoe mắt kinh ngạc:
“Đây là thứ gì vậy? Lại trong suốt đến thế? Thiếp thân hôm nay lại mở mang tầm mắt rồi.”
Nói xong, ta cẩn thận dè dặt đưa tay sờ, như thể đó là vật thánh dễ vỡ.
Tiếp theo: luyện nữ công.
Dù trước kia ngay cả thêu chữ thập ta cũng chưa từng động đến, bây giờ cũng phải cứng đầu mà làm.
Tuy con uyên ương thêu ra trông như con vịt bị giẫm nát, nhưng vẫn nhận được ánh mắt tán thưởng của Lệ Vô Cữu, ta cố gắng duy trì vẻ “tuyệt mỹ vô song”.
Cuối cùng: thuộc lòng “Nữ Giới”.
Mỗi sáng sớm ra sân đọc to, đọc sai câu cũng không sao, thái độ phải nghiêm túc.
“Phu bất ngự phụ, tắc uy nghi…” (*Chồng không dạy vợ, lễ nghi trong gia đình sẽ bị mai một)
Lệ Vô Cữu đứng ở hành lang uống trà.
Ta quên mất đoạn tiếp, hắn tiếp lời: “phế khuyết.”
Ta cười gượng: “Phu quân cũng đọc “Nữ Giới” sao?”
Hắn đặt chén trà xuống: “Ta không đọc, nhưng đoạn này sáng nay nàng đã đọc năm lần rồi.”