Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
Tôi là một blogger ẩm thực có chút tiếng tăm.
Trước khi lên sóng, trợ lý chạy mất rồi.
Trong lúc nguy cấp, tôi nảy ra một ý, chạy sang phòng bên cạnh kéo một anh chàng đẹp trai chân dài sang thử món ăn.
Anh đẹp trai này nhìn qua chắc phải cao mét chín, đeo kính gọng vàng, mặc vest đi giày da.
Đôi mắt phượng cùng với ánh nhìn xuyên qua cặp kính khi nhìn người khác vô cùng lạnh lùng, ra vẻ khó gần.
"Anh ăn cơm chưa?" Tôi niềm nở hỏi anh.
Anh đẹp trai nhìn tôi một lượt, tưởng tôi đang bắt chuyện làm quen.
Tôi vỗ vỗ vai anh, ngẩng cổ lên an ủi: "Đừng căng thẳng, chỉ mời anh ăn bữa cơm thôi mà."
Giờ thì càng giống hơn rồi.
Anh đẹp trai xoay người bỏ đi, bị tôi túm chặt, l//ôi ngược vào phòng.
"Chỉ cần nhận xét một câu là sẽ tặng một món quà!"
"Tặng thật à?" Anh đẹp trai cuối cùng cũng lay động, nhướng mày.
"Ừ! Tặng thật!"
Giờ phút này, anh đang ngồi trước máy quay, cau mày nhìn miếng cật d//ê nướng trên nĩa của tôi.
Tôi từ từ dụ dỗ: "Ăn đi, khán giả đang nhìn kìa."
Lập tức, lượng bình luận trên màn hình tăng vọt.
"Chồng mới mau chạy đi, đây là cái bẫy đó!"
"Mấy người bị bả l//ừa vào đây đều ch//ết hết rồi!"
Tôi sợ anh bỏ chạy giữa chừng, liền túm cà vạt của anh, ghé s//át nói nhỏ: "Anh đẹp trai, có quà thật mà! Không lừa anh đâu, nào, há miệng ra, a..."
Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc, cuối cùng cũng khẽ mở đôi môi mỏng.
Tôi nhét miếng thức ăn vào với tốc độ cực nhanh.
Tôi nhìn anh nhai hai miếng, hỏi: "Ngon không?"
Dáng vẻ anh ăn uống tao nhã làm tôi muốn thu nạp anh về túi mình.
Anh từ tốn nuốt xuống, nở một nụ cười lịch sự, nhã nhặn, rồi nhả ra ba chữ: "Không ngon."
Mặt tôi sầm lại, gan thật!
Sao lại nói thật ra thế!
Trên màn hình toàn là "Ha ha ha", còn nói anh là "nhân viên gương mẫu".
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh tắt máy quay, cười giả lả hỏi: "Đập bể nồi cơm của tôi ngay trên sóng livestream, có phải anh chưa bị ăn đòn bao giờ đúng không?"
Anh đẹp trai gỡ năm ngón tay tôi đang nắm chặt cà vạt ra, nhếch môi cười: "Ngại quá, tôi chỉ nói thật thôi."
Tôi nhe hàm răng trắng bóng: "Tốt lắm, tôi thích những chàng trai nói thật. Bộ phận của anh lương tháng bao nhiêu?"
Anh suy nghĩ một lát, thản nhiên nói: "Lương cứng, không d//ao động nhiều."
Tôi kiêu ngạo cười: "Tôi trả anh thêm hai nghìn, đi theo tôi, bao cơm!"
Tục ngữ nói, có tiền mới có dũng phu.
Tiền bạc rành rành bày ra trước mắt, sao có thể không động lòng chứ.
Anh đẹp trai liếc mắt xuống: "Cơm kiểu này à?"
Tôi sầm mặt: "Nói gì thế, bất l//ịch s//ự."
"Ồ."
Anh cười vu vơ một cái, suýt nữa thì hút mất h//ồn tôi.
Đợi đến khi tôi hoàn hồn, anh đã đi đến cửa, vì sợ đụng đầu, anh còn hơi cúi cổ xuống.
Đi được nửa đường, anh đột nhiên dừng lại, quay đầu hỏi tôi: "Quà đâu?"
Tôi dựa vào mép bàn, khoanh tay rồi hôn gió một cái: "Đây, quà nè. Nụ hôn của chị Hạ đây, không dễ gì có được đâu."
Tôi tên là Hạ Kinh Nghi, tài khoản là "Cá Voi Nhỏ", một blogger hội tụ cả nhan sắc lẫn tài hoa.
Tôi chờ anh thể hiện ánh mắt sùng bái.
Một nữ blogger xinh đẹp nổi tiếng như vậy, không lẽ anh không biết?
Khóe miệng anh giật giật, gật đầu rồi chuẩn bị chuồn.
Thật sự không biết à?
Tôi "này" một tiếng, không nỡ để anh đi, hỏi: "Anh tên gì?"
Anh hít sâu một hơi, mỉm cười để lại một câu "Trang Tư Ngang" rồi nghênh ngang rời đi.
Từ hôm đó, tôi đã nhớ kỹ tên anh, nghiêm túc viết ba chữ lớn "Trang Tư Ngang" vào kế hoạch chinh phục của mình.
……
Sếp của studio chúng tôi là Tiểu Lục tổng.
Thường ngày, anh ấy luôn đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.
Chiều tối hôm đó, tôi yểu điệu thướt tha đi dọc hành lang, thấy Lục tổng và Trang Tư Ngang cao mét chín đang đi cùng nhau ở đằng xa.
Tiểu Lục tổng đang bê một chồng tài liệu dày, đi có vẻ hơi vất vả.
Cơ hội đến rồi!
Tôi chạy nhanh qua đó, nhảy lên vỗ vai Trang Tư Ngang, kéo anh khiến anh buộc phải cúi người xuống.
"Lục tổng, trùng hợp quá, dạo này tôi đang thiếu một trợ lý, anh cho Tiểu Trang sang chỗ tôi được không?"
Lục tổng ôm đống tài liệu, mồ hôi đầm đìa, nhìn tôi như gặp ma, ấp úng: "Tiểu… Tiểu Trang..."
Trang Tư Ngang vẫn cúi người, giọng điệu vẫn thản nhiên như mây gió: "Có đây, Lục tổng."
Lục tổng lập tức trợn tròn mắt: "Được... được không?"
Trang Tư Ngang cười cười không đáp.
Lục tổng gật đầu: "Được!"
Tôi cười hì hì: "Vậy quyết định thế nhé!"
Tôi không cao, đành phải kéo cà vạt của Trang Tư Ngang: "Nhanh nhẹn chút đi, nhìn Lục tổng mệt chưa kìa! Mau! Giúp một tay!"
Lục tổng lập tức lùi lại hai bước, ôn hòa nói: "Đừng thế, văn hóa công ty chúng ta là thấu hiểu nhân viên, đều là người một nhà, khách sáo làm gì!"
Trang Tư Ngang lặng lẽ vươn tay ra nhận tài liệu.
Lục tổng lập tức im bặt, đặt tài liệu vào tay Trang Tư Ngang, rồi nhận một cuộc điện thoại và vội vã rời đi.
Hành lang yên tĩnh, ánh nắng chiếu xiên, ấm áp.
Tôi thong thả đi vòng quanh Trang Tư Ngang, cười nói: "Rơi vào tay tôi rồi nhé. Con người ấy, phải hiểu đối nhân xử thế, tôi sẽ từ từ dạy, anh phải từ từ học, hiểu chưa?"
Trang Tư Ngang nhìn đồng hồ: "Cô Hạ..."
"No!" Tôi giơ một ngón tay lên nghiêm nghị sửa lại: "Ở nơi làm việc, anh phải gọi tôi là Cá Voi Nhỏ."
Vẻ mặt của Trang Tư Ngang như vừa ăn phải ruồi chết, một lúc lâu sau, anh mới nặn ra được một câu: "Cá Voi."
Miễn cưỡng chấp nhận được.
Một chàng trai không hiểu đối nhân xử thế cho lắm, mới đầu không thể quản quá chặt.
"Chuyện gì?" Tôi hỏi anh.
Anh nói: "Hết giờ nghỉ trưa rồi, đã đến lúc chấm công, cô đến muộn 1 phút."
Tôi nhìn cái máy chấm công ở ngay trước mắt, hét lên như một phụ nữ hung dữ: "Á á á á á! Trang Tư Ngang, sao anh không nói sớm! Tôi phải trừ lương anh!"
Trang Tư Ngang trở thành nam trợ lý mới của tôi, đồng thời cũng là ứng cử viên "chồng" được hâm mộ nhất trong nhóm fan của tôi.
Tôi sắp xếp cho anh một góc trong studio, ngay cạnh cửa sổ.
Chỉ là chỗ đó hơi nhỏ.
Đôi chân vừa dài vừa thẳng của anh ngồi vào đã có vẻ hơi chật chội.
Nhưng đây là vị trí tốt nhất trong văn phòng chúng tôi rồi.
Anh vốn đẹp trai, đeo kính vào, ngồi dưới ánh nắng, cứ như một CEO bước ra từ tạp chí tài chính, khí chất hơn người.
Tôi vô cùng quý trọng anh, nên đã cho anh đi công tác cùng tôi.
Hôm nay Trang Tư Ngang mặc đồ thường, đi trên các con phố lớn nhỏ, tỷ lệ người ngoái nhìn là 100%.
Cao mét chín, đi sau lưng tôi một đứa cao mét sáu lăm, trông như một vệ sĩ mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tôi đeo kính râm, muốn nói chuyện với anh.
Thế là tôi kéo áo anh, nhón chân lên: "Này! Anh khiêm tốn chút đi! Tôi không thể dính tin đồn tình cảm được."
Trang Tư Ngang xách vali, đè lên đỉnh đầu tôi: "Cô đừng có nhảy tưng tưng như con châu chấu thế này thì sẽ không bị phát hiện đâu."
Anh trợ lý nam này không chơi được rồi, toàn cà khịa người khác.
Sau một hành trình dài đến khách sạn, mới phát hiện lễ tân đã đặt nhầm phòng.
Chỉ có một phòng giường đôi lớn.
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, quay đầu hỏi ý kiến anh: "Anh muốn ngủ ở phòng tôi hay là ngủ trên ghế ở ga tàu?"