Một Giấc Mộng Ba Kiếp, Duyên Dáng Mỹ Nhân Ngư - Chương 2 - Mỹ Nhân Ngư

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Những ngày bị giam cầm, đồ ăn thường là vừa tỉnh dậy đã thấy bày sẵn ở cửa, ngày hôm nay, cuối cùng cũng có người đến gặp họ.

Là thủ lĩnh của nơi này, Ninh… Mặc dù cái tên có hơi kỳ quái, nhưng ngoại hình của người này khá đặc biệt, chiều cao không quá sáu thước, nhưng thân hình vạm vỡ, khí thế đáng sợ.

Điều này khiến người ta không khỏi liên tưởng đến một nhân vật trong bộ phim đã từng xem, Sơn Hạ Chi Vương.

A Minh nhìn chằm chằm vào mặt Ninh, suy nghĩ tản mạn, hoàn toàn không chú ý tới anh đã nói gì.

Tiếp đó, trước mắt cô tối sầm lại…

Lần nữa mở mắt ra, khung cảnh đã chuyển sang một căn phòng lớn hoa lệ khác, tốt hơn nhiều so với cái gian chứa đồ chật hẹp nơi bọn họ bị giam cầm.

Nhưng sao lại để cô nằm trên đất vậy?

A Minh cảm khái xong, chống tay xuống sàn từ từ ngồi dậy, sau đó mới nghĩ đến một vấn đề, những người khác đâu?

"A Minh!"

Là Hiểu Hiểu, người phụ nữ duy nhất trong đội ngoài cô ra.

A Minh vội vàng nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, lại đúng lúc này, trong phòng đột nhiên bốc lên một lượng lớn sương mù, mang theo một mùi thơm nồng nặc khó tả, chỉ muốn khiến người ta hắt hơi.

Nhưng A Minh đã không rảnh để xoa mũi, trước mắt cô xuất hiện một đôi mắt.

Một đôi mắt màu xám tro sâu thẳm như biển cả, dường như cũng ẩn chứa những xoáy nước dưới đáy biển. Nhìn vào đôi mắt này, toàn bộ tâm thần của A Minh đều bị hút vào.

Tất cả mọi thứ tiếp theo, giống như một giấc mộng đẹp.

Tuy rằng bản thân nó vốn đã là một giấc mơ.

Mái tóc dài màu xám như tơ, chiếc váy dài không rõ chất liệu được khảm đầy những viên đá quý rực rỡ, bàn tay trơn trượt mát lạnh…

"Các người đừng hỏi nữa, tôi không nhớ gì cả, này, Hiểu Hiểu chẳng phải cũng vậy sao?"

Ngay cả khuôn mặt của mỹ nhân kia, cũng giống như cách một lớp sa vậy, nhìn không rõ ràng, luôn cảm thấy, dường như đã có chuyện gì đó không đúng xảy ra.

Sau ngày hôm đó, không hiểu tại sao cô lại quay trở về gian chứa đồ, hỏi ra mới biết, chỉ có cô và Hiểu Hiểu bị mang đi, tương tự Hiểu Hiểu cũng đã gặp một người phụ nữ xinh đẹp.

Không lâu sau, A Minh lại gặp được cô ấy một lần nữa.

Từ cái lồng giam kia đã có thể thấy được sự hoa mỹ của băng cung này, không ngờ đi ra mới phát hiện, quả nhiên nơi bọn họ bị giam cầm chỉ là gian chứa đồ mà thôi.

A Minh giống như Lưu Mỗ Mỗ vào Đại Quan Viên, suốt dọc đường đều bị chấn động bởi hành lang băng tinh xảo, độc đáo khác biệt này.

Sàn nhà trong suốt, ánh sáng lấp lánh xuyên qua những viên pha lê trên đỉnh đầu rải xuống vạt váy, giữa mái tóc của người phía trước, giống như thần linh đang đội vương miện cho cô.

A Minh thỉnh thoảng dừng lại để sờ những bức điêu khắc trên tường dọc hai bên hành lang, người kia cũng không thấy khó chịu, lặng lẽ chờ cô.

Đợi A Minh chuyển rời ánh mắt khỏi bức tường, lại chú ý tới phía trước một bức tượng người đang ngồi dựa vào tường có mỏ chim nhọn hoắt, vì tò mò, cô nhanh chóng chạy tới, còn chưa kịp chạm vào, bức tượng mở ra một đôi mắt vàng kim.

"A!!!"

A Minh sợ hãi thét lên một tiếng, quay đầu liền chui vào lòng mỹ nhân.

Hóa ra đó không phải là bức tượng gì cả, là người canh giữ cửa lớn nơi này.

Nghe đến đây, A Minh kinh ngạc vô cùng: "Cô muốn đưa tôi ra ngoài?"

Mỹ nhân gật đầu, không biết ông lão kia đã làm gì, trên vách tường bên cạnh hiện ra một cổng vòm tròn, mỹ nhân kéo cô, bước vào.

Biển rộng trời cao, không gì hơn thế.

Men theo một bậc thang băng đi xuống, chính là biển cả, A Minh nhát gan, nhìn bóng núi đen kịt phản chiếu trên mặt biển, hai chân không khỏi có chút mềm nhũn, không dám đi xuống nữa.

Mỹ nhân cũng không miễn cưỡng, nhưng lão đầu kia lại cười khẩy một tiếng, lộn người nhảy xuống một tảng băng trôi gần đó, lôi cái gì đó lên.

A Minh vươn người ra nhìn, mới phát hiện phía dưới kia là một mảng lưới đánh cá lớn, răng không khỏi hơi ê ẩm, khó trách dạo gần đây bữa nào cũng có hải sản, ngay cả một chút rau xanh cũng không có.

Đột nhiên một trận bọt nước khổng lồ bắn lên bên cạnh, là mỹ nhân, cô ấy lại nhảy xuống nước rồi.

A Minh lập tức sốt ruột, cũng không quan tấm đến sự sợ hãi, chạy đến tầng bậc thang thấp nhất, nước biển lạnh lẽo ngay lập tức ngập qua mắt cá chân, lạnh đến mức cô rùng mình một cái.

Nhưng còn chưa đợi cô lùi lại, một chiếc đuôi lớn màu xanh lam từ sâu trong biển khơi lắc lư lao ra, mang theo vô số giọt nước vỗ vào mặt A Minh.

A Minh lập tức tê liệt, mặt đau, tim cũng đau.

Mỹ nhân, sao lại là một con cá được chứ?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo