Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước đây ở đây cũng có người đến sao?”
“…”
“Vì sao không nói cho tôi biết tất cả chứ?”
“Có lẽ tôi giúp được ngươi…”
“Cô thật sự muốn biết sao?”
“Chân tướng giống như miệng vết thương thối rữa, vén lớp da bên ngoài lên, cảm thấy buồn nôn không dám nhìn thẳng.”
A Minh biết sau lưng có bí mật không thể nói cho ai biết, nhưng cô cũng không ngờ, nhóm người của mình cũng liên lụy trong đó, thậm chí là xuyên qua từ đầu đến cuối một vòng quan trọng.
Nhưng mỹ nhân lại là người ngoan độc.
Trước đó cô ấy nói dối, A Minh và đồng bạn không phải là lần đầu ngoại nhân đến nơi này. Chỉ là những người trước đó đều đã chết.
Đúng như những gì A Minh dự đoán, nơi này quá lâu không có trẻ sơ sinh, thời gian lâu dần, trong tộc đã nghĩ đến những ý tưởng khác.
Nếu do chúng ta tự mình sinh ra sẽ là thai chết, vậy thì, nếu ký sinh trứng trên người bên ngoài thì sao?
Loại ý nghĩ này vừa nảy sinh đã không thể ngăn cản được, những người vô tình đến nơi này không thể nói không có, chỉ là…
Ai có thể ngờ, tận sâu nơi biển khơi sâu thẳm A Minh từng cảm khái lại là lớp lớp bạch cốt, không ai thành công, hoặc nói, không thành công trên người đàn ông.
Trong khi đó, cô và Hiểu Hiểu là những người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến đây sau một thời gian dài. Hải tộc lúc này, mười phần chỉ còn một, trong lúc chậm rãi chấp nhận số mệnh diệt vong, một khả năng mới đã được mang đến trước mặt, bọn họ quyết định buông tay đánh cược lần cuối.
Nhưng có những người, trong lòng bọn họ cảm thấy tê dại và ghê tởm với hành vi này. Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, sự xuất hiện của nhóm A Minh đã xé toạc sự thỏa hiệp từ trước đến nay, khiến bọn họ nảy sinh ý định hủy diệt nơi này.
Mỹ nhân là người có ý chí mạnh mẽ nhất trong số đó. Cũng chính cô ấy cũng đã giết chết những cái trứng lẽ ra phải ký sinh trong cơ thể A Minh và Hiểu Hiểu, chỉ coi như bồi bổ cơ thể cho hai người.
Nghĩ đến đây, A Minh rùng mình, nhìn mỹ nhân, cảm thấy biết ơn và may mắn.
"Nơi này đã từng đẹp biết bao." Mỹ nhân thở dài.
"Nhưng, rốt cuộc các cô định làm gì? Còn nữa, còn nữa... Đến lúc đó chúng ta phải làm sao? Chúng ta phải trốn ra ngoài như thế nào?"
Mỹ nhân không trả lời nữa: "Cô nên trở về rồi."
Khi trở lại phòng giam, một người đàn ông cao lớn rậm râu đang quay lưng về phía cửa. Rồng béo và khỉ gầy đều chỉ nép mình trong góc, khoảng không gian vốn đã không lớn bỗng dưng được dọn sạch.
Đám người này, bình thường quả nhiên là cố ý chèn ép cô!
Còn nữa... Người phụ nữ này, người từng gặp Hiểu Hiểu, người rõ ràng không ưa mỹ nhân, có phải ả ta đã đi gọi Ninh? Có phải ả ta đã phát hiện ra điều gì?
Ninh liếc nhìn A Minh đi vào trước, rồi sâu kín nhìn chằm chằm vào mỹ nhân phía sau. Hôm nay cô ấy búi mái tóc dài, để lộ chiếc gáy trắng ngần, còn mỹ nhân chỉ cúi đầu, không nói một lời.
Ninh đột nhiên đứng lên, dẫn đầu rời đi, mỹ nhân cũng đi theo. Còn người phụ nữ kia, khi đi ngang qua A Minh, cô ta đã khinh miệt liếc nhìn cô một cái, sau đó cũng rời đi.
A Minh cảm thấy có chút bất an. Sợ tai vách mạch rừng, cô không tiện nói gì với đồng đội, chỉ đốc thúc họ mau chóng dưỡng thương.
Đến khi ra ngoài hóng gió tiếp theo, chính người phụ nữ kia đã đưa Hiểu Hiểu và cô đi cùng, không thấy mỹ nhân đâu.
Hỏi thì người phụ nữ kia chỉ nở một nụ cười đầy ẩn ý, không nói rõ. Bị Hiểu Hiểu kéo vài lần, A Minh bèn không hỏi nữa.
Trên đường trở về, A Minh nắm chặt mảnh vải gai được nhét vào tay mình nhân lúc người đàn bà kia không chú ý, nỗi u ám trong lòng cuối cùng cũng tan đi.
Lão nhân mỏ chim biến thành tượng đá thật giống như thật...