Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

Tôi bị chẩn đoán chính xác bị bệnh ung thư.

Từ mấy năm trước, sau khi chồng tôi bị trà xanh trên mạng lừa đảo một số tiền lớn, tiền bạc trong nhà vẫn luôn không dư dả.

Quyền tài sản nhà đất mang tên bố chồng, tiết kiệm nhỏ giọt cũng chẳng được bao tiền.

Chồng tôi nắm chặt lấy tay tôi, nghẹn ngào nói lời xin lỗi, chỉ vì trước kia hồ đồ lại báo ứng trên người tôi.

Tôi không nỡ thấy anh như thế, mới nỗ lực mà cười nói với anh: “Em đã sớm không muốn trị bệnh rồi, nghe nói hoá trị rất đau, em bị anh chiều chuộng nhiều năm như thế, sao có thể chịu nổi nỗi khổ này.”

Nghe xong tôi khuyên giải, anh vẫn cứ buồn bực không vui.

Vì muốn giải quyết, mới ghi lại trên mạng xã hội những ngày cuối cùng của chúng tôi:

“Người tôi yêu đã không màng tất cả ở bên tôi từ khi tôi hai bàn tay trắng, đã rửa tay nấu canh cho tôi, bỏ việc vì tôi. Hiện giờ cuộc sống vừa mới tốt đẹp lên, cô ấy lại muốn rời tôi mà đi!”

“Buổi sáng, tôi đổi nước cắm hoa mà cô ấy thích. Rõ ràng là cô ấy rất đâu, lại vẫn luôn cười với tôi mà nói, rất đẹp, chồng ơi, sao hoa có thể đẹp như thế!”

“Cô ấy là người phụ nữ tốt nhất tốt nhất! Cô ấy biết làm cá hấp và bánh bao cuộn, biết đổi bóng đèn, biết thông cống, biết sửa ổ điện!”

“Tôi thường xuyên nói với cô ấy, nếu không có vợ, anh nên làm gì bây giờ? Tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi cuộc sống của tôi sẽ thế nào nếu như không có cô ấy.”

Rất nhiều người bị câu chuyện của chúng tôi làm cho cảm động, bọn họ chen chúc ở khu bình luận, an ủi người đàn ông mệnh khổ này.

Mọi người còn đắm chìm trong câu chuyện tình yêu của chúng tôi, thổn thức không thôi vì giai thoại bi thương này.

Tôi rất lo cho chồng tôi, anh luôn khiến tôi đau lòng như thế.

Vì muốn giải quyết khúc mắc, tôi chủ động đưa ra ý kiến, đi du lịch tự túc một lần cuối cùng.

“Em muốn lưu lại vài điều tốt đẹp ở những giây phút cuối cùng trong sinh mệnh, như thế chúng ta cũng không còn gì tiếc nuối, được không?”

Hắn đỏ mắt gật đầu.

2

Chúng tôi lạc đường ở khu du lịch.

Sương trắng mờ mịt che khuất tầm nhìn. Giống như chạm vào thứ gì đó, chúng tôi vội vàng xuống xe.

Tiếng gió rít bên tai vô cùng đáng sợ, sương trắng tan đi, tôi và chồng tôi ngây ra như phỗng sững sờ tại chỗ.

Một người con gái có dáng người cường tráng, tay cầm kiếm lớn, xe của chúng tôi đã bị chém thành hai nửa, hỏng luôn rồi.

“Tới từ thế giới khác à?” Người gây chuyện nâng cằm lên, “Quan hệ của hai người các ngươi là gì? Mẹ con? Cậu cháu? Chị em hay là anh em?”

Tôi yếu đuối trả lời: “Vợ chồng.”

Cô ta sửng sốt, “Vợ chồng ư?” Cô gái cầm kiếm vô cùng hoang mang, “Vợ chồng là cái gì?”

3.

Ngồi ở “Sở tiếp nhận di dân” của thế giới này ta và chồng đều cảm thấy rất khó giải quyết với tình cảnh trước mắt này.

“Kiếm tu mà hai người gặp là Lưu Đan, cô ấy thuộc đội chấp pháp, không hiểu rõ đối với phong tục của thế giới khác.”

Người phụ trách của cục quản lý di dân cười nói với ta: “Thế giới của chúng tôi không có khái niệm hôn nhân, cho nên nàng không thể hiểu quan hệ vợ chồng là quan hệ như thế nào.”

Tôi mở cuốn cẩm nang: “Những chú ý đối với người di dân tới Nữ Việt Giới”, ở trang thứ hai viết rõ: 

“Nữ Việt Giới không tồn tại hôn nhân gả cưới, càng nghiêm cấm những sản vật văn hoá bất lương như sính lễ hay của hồi môn”

“Chúng tôi chỉ có niềm tin vững chắc, tình cảm giữa người với người là thứ chân thành nhất và thuần khiết nhất, không thể bị ăn mòn bởi những tạp chất ích lợi linh tinh.”

“Lợi dụng xiềng xích hôn nhân để cưỡng ép gắn chặt với một người ngoài với một gia đình có liên hệ huyết thống lẫn nhau là hành vi nghiêm trọng vi phạm đến nhân tính, sẽ mang đến thương tổn và bối rối cho hai bên.”

“Vì thế, xin các vị bằng hữu di dân, chớ đề cập đến khái niệm hôn nhân ở thế giới cũ ở Nữ Việt Giới, chân thành cảm ơn và mong các vị thông cảm”

“Không có hôn nhân, các ngươi làm sao để sinh ra người đời sau?” Chồng tôi cau mày hỏi.

Người phụ trách nói một cách đương nhiên: “Đương nhiên là dựa vào đời sau của phụ nữ rồi!”

Lời nói mang theo vẻ kiêu ngạo rõ ràng.

Tôi nhìn vào những chú ý tiếp theo trong cẩm nang.

“Sau khi phụ nữ sinh ra con cái, đứa trẻ là do cô ấy, mẹ của cô ấy, và anh chị em của cô ấy nuôi dưỡng.”

“Nếu đứa trẻ không có thân nhân về đằng mẹ, sẽ giao cho địa phương nuôi dạy.”

“Đàn ông bị cấm nuôi trẻ con! Nếu phát hiện, nghiêm trị không tha!”

“Vì thế, một gia đình chỉ có bà ngoại, mẹ, dì vào cậu hay sao?” Tôi chần chừ hỏi.

“Nếu không thì sao?” Người phụ trách hỏi lại: “Cho dù là đàn ông hay phụ nữ, đều có mẹ và anh chị em cần phải chăm sóc, phụ nữ chăm sóc con của mình và con của chị em gái, đàn ông chăm sóc con của chị em gái, có gì sai sao?”

“Đương nhiên là không đúng rồi!” Chồng tôi vội vàng lên tiếng: “Thế con của người đàn ông kia thì sao?”

“Đàn ông ư?” Người phụ trách hoang mang nhíu mày, “Đàn ông muốn con cái làm gì? Bọn họ có sinh được đâu!” 

“Thế thì người ở nơi này đều theo họ mẹ hả?” Tôi hỏi.

“Nữ Việt Giới của chúng ta không có họ của từng nhà, chỉ có họ tộc, chỉ có kết giao đối ngoại mới có thể dùng tên của tộc hoặc là tên nước để làm họ, để tỏ rõ xuất thân. Ngày thường thì gọi gì cũng chả ai quan tâm.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo