Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngơ ngẩn nhìn chăm chú vào kết cục có thể nói là rất thảm thiết, lại nghe tiếng thở dài của người bên cạnh.
“Khi tôi bị hấp dẫn bởi sự dao động của khí vận, đuổi tới hiện trường, thì nữ thủ lĩnh kia cùng với người làm chủ phía sau màn đều đã chết, tôi mới phụ trách việc dọn dẹp, xử lý những kẻ lọt lưới.
“Tôi nói với những cô gái xuyên nhanh không tìm thấy đường về là tôi định tạo ra một thế giới mới thuộc về phụ nữ, nếu bọn họ đồng ý thì có thể ở lại, giữ lại ý chí của vị thủ lĩnh kia.”
“Những nữ chính xuyên nhanh là những người kiến tạo đầu tiên của Nữ Việt Giới, là những nguyên thủ đầu tiên của các quốc gia, cũng chính là hòn đá ban đầu không vỡ nổi của thế giới này.”
Cô ấy dịu dàng nhìn tôi.
“Sau đó, người của Nữ Việt Giới đã tìm cô rất lâu, đời sau của những cô gái xuyên nhanh, mỗi thế hệ đều chưa từng quên cô, mỗi thế hệ đều nỗ lực để giải cứu cô.”
“Cuối cùng cũng có người tìm ra phương pháp giải huyết chú, dưới sự thiết kế của cô ấy, Nữ Việt Giới trở thành một trận pháp thiên nhiên rất lớn có thể giải lời nguyền. Cô ấy nói sẽ có một ngày cô bị lực lượng này hấp dẫn, phá tan bức tường giữa các thế giới để vào Nữ Việt Giới.”
“Cho dù cô bởi vì lời nguyền mà trở nên bình thường, yếu đuối, bị tình yêu che giấu, thậm chí giống như hoa tầm gửi, chỉ có thể dựa dẫm vào người khác… Nhưng chuyện đó cũng không sao, thế nào Nữ Việt Giới cũng có thể chấp nhận, cho dù cô có dáng vẻ gì đi nữa.”
21.
Cổ họng tôi khô khốc, nửa ngày không nói nên lời, “Đây… là tôi ư?”
“Đúng, là cô. Tuy tên ban đầu của cô đã bị thay đổi rất nhiều qua vô số lần luân hồi, nhưng tôi có thể nói cho cô, tên của cô có một chữ “Việt.”
“Việt ư? Thế thì Nữ Việt Giới…” Tôi lặng im không biết nói sao.
Cô ấy gật đầu vẻ đương nhiên.
“Tôi thích dùng tên để gợi lại sự tiếc nuối. Tên của Nữ Việt Giới là tất cả những người sáng tạo ra cùng nhau quyết định sử dụng.
Nói xong, Chưởng Mệnh Thần cầm lấy một cái tráp đưa cho tôi, “Đây là san hô long tức mà cô muốn, mau đi cứu cô ấy đi!”
Đầu tôi choáng váng, não của tôi phình to ra, nhận lấy san hô, mặt kệ thần nữ trước mặt ôm tôi vào ngực.
Cô ấy nói: “Hoan nghênh về nhà, A Việt.”
22.
Chờ đến khi tôi tỉnh lại, ánh mặt trời đã chói chang, cuộc nói chuyện với Thần nữ giống như một giấc mộng không tồn tại của tôi.
Chỉ có một ấn ký ấm áp của Thần Điện Chưởng Mệnh được lưu lại trong lòng bàn tay tôi.
Có san hô long tức, Lâm Hà rất nhanh chóng tỉnh lại.
Tôi ôm cô ấy vừa cười vừa khóc, nói với Lưu Đan, “Lưu Đan, mau chúc mừng tôi đi, tôi có con gái rồi!”
Đinh Dung Nguyệt cố gắng chống đỡ cơ thể còn chưa khoẻ lại tới thăm Lâm Hà, hai cô gái vừa thấy nhau đã rơi lệ.
“Đùng sợ, không sao cả.”
Đinh Dung Nguyệt không nói mình đã đấu trí đấu dũng với Lâm Húc Minh thế nào, cũng không nói ra những nỗi lo lắng hãi hùng đó, lại càng không nói mình suýt chết trong nước.
Cô ấy chỉ nói: “Dạo này mình tìm thấy một cửa hàng ăn rất ngon! Bà chủ tiệm làm bánh xốp nhân chảy cực kỳ ngon! Chờ khi nào cậu khoẻ lại chúng ta cùng đi ăn, được không?”
“Được!” Lâm hà gật đầu rất mạnh, “Chúng ta cùng đi ăn, nếu ăn ngon mình sẽ học cách làm, sau này ngày nào cũng làm cho cậu ăn.”
“Ừ!”
23.
Sau khi Lâm Hà tỉnh lại, khắp Nữ Việt Giới đều vui mừng không thôi.
Vụ việc của Lâm Húc Minh cũng đã có lịch phán xét.
Có người cho rằng Lâm Hà đã khôi phục, Lâm Húc Minh vốn là tàn tật, nhất thời suy nghĩ nhiều mà gây ra chuyện này cũng có thể hiểu được, hy vọng xử lý nhẹ, phán xử hai trăm năm giam cầm linh hồn.
Lại có nhiều người khác cho rằng sau khi Nữ Việt Giới có lời mời di dân, chuyện cùng loại này nhất định sẽ xảy ra càng nhiều, không thể mặc kệ chuyện này xảy ra, nhất định phải nghiêm trị để răn đe cảnh cáo.
Lâm Hà không phát biểu ý kiến gì, nhưng mấy ngày gần đây rõ ràng tinh thần không ổn định, ăn uống cũng ít.
Sau khi cô bé ngủ, tôi ấn một cái vào ấn ký trong lòng bàn tay, tiến vào Chưởng Mệnh Thần Điện.
Câu đầu tiên Thần Nữ mở miệng nói là: “Tôi không can thiệp vào việc tư pháp, tim tôi không có tác dụng gì hết.
Tôi không nhịn được mà nhụt chí.
Sau khi im lặng một lúc lâu, tôi không hỏi hỏi: “Nếu cô không ngại, tôi có thể hỏi mấy câu hỏi mạo muội được không?”
“Cô nói đi!”
“Năm đó sáng thế, vì cái gì ngài không tạo ra một thế giới bình đẳng, mà muốn biến nó thành dáng vẻ như hiện tịại này thế?
_______________
(1) Hoa tầm gửi: thố ti hoa, là một loại hoa nhỏ có thân mềm, không tự đứng một mình mà phải dựa dẫm vào cây khác.