Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ta nỗ lực học nhìn khẩu hình, mỗi lần tôi nói gì anh ta đều ghi âm lại để chuyển thành văn bản. Đôi khi tôi thấy Ngô Mạt Ly đứng trong bóng tối nhìn chằm chằm chúng tôi. Họ bám theo tôi như những hồn ma bóng quế.
Một buổi chiều, tôi thu dọn hết những thứ liên quan đến Cố Văn, đem đến một nơi vắng vẻ để đốt. Trong đó có những bức thư tình tôi viết cho anh ta, những món đồ kỷ niệm năm tháng yêu nhau. Nhưng nhiều nhất vẫn là ảnh. Trong ảnh, anh ta hầu như không cười, ánh mắt xa cách và không hề gần gũi với tôi.
Cố Văn nhìn thấy, điên cuồng lao vào nhặt lại. Nhưng anh ta chỉ cứu vãn được vài món đồ.
Anh ta khàn giọng, run rẩy hỏi: "Đinh Lan, ngay cả kỷ niệm của chúng ta em cũng không cần nữa sao?"
Tôi gật đầu, giọng điệu nghiêm túc và chân thành chưa từng có:
"Không cần nữa. Cả anh, tôi cũng không cần nữa."
Anh ta nhìn rõ khẩu hình của tôi. Ánh mắt chấn động dữ dội, thân hình lảo đảo.
"Anh sai rồi, anh không nên lừa dối em. Anh đã làm quá nhiều việc sai trái, em không muốn tha thứ cho anh cũng là lẽ đương nhiên..."
21
Rất nhanh sau đó đã đến ngày ra tòa. Bằng chứng của tôi xác thực, yêu cầu rõ ràng. Người bạn luật sư cũng rất đắc lực. Cố Văn không hề có ý kiến gì về việc này.
"Đinh Lan, nếu đây là những gì em muốn, anh sẽ trả lại cho em. Toàn bộ tiền của anh, đều cho em hết."
Nhưng tôi không lấy hết, tôi chỉ lấy phần thuộc về mình.
Tiểu Mạt Ly không phục, nộp đơn kháng cáo. Thậm chí sau khi về, cô ta còn đăng video ám chỉ tôi, nói tôi bắt nạt kẻ điếc như cô ta. Cô ta khóc lóc nói mình sắp trở thành kẻ trắng tay, nói người cô ta thầm mến bị người khác cướp mất.
Tài khoản của cô ta có fan, tuy không nhiều nhưng rất trung thành. Thấy vậy, họ đồng loạt thương xót cô ta, rồi lần theo dấu vết tìm đến tài khoản của tôi để nhục mạ.
Ngay cả đạn mạc cũng không nhìn nổi nữa:
【Mấy cư dân mạng này bị ngốc à?】
【Sao cảm giác... giống đám đạn mạc hồi đầu thế nhỉ?】
Mọi người không dám nói gì. Có không ít người trước đây bị che mắt, nay đều quay sang ủng hộ tôi. Cũng có những kẻ mù quáng bênh vực Tiểu Mạt Ly. Nhưng giờ đây sức chiến đấu của đạn mạc phe tôi mạnh kinh khủng, khiến họ không dám lộ diện.
Không ngờ, khi dư luận còn chưa kịp bùng nổ quá mức, chính đám đông đứng xem ở khu phố đại học hôm đó đã đồng loạt vào lên tiếng giúp tôi.
[Này, cái đồ "trà xanh" kia còn diễn cái gì nữa? Hôm đó ở phố đại học, bạn gái người ta còn nói giúp cho cô, kết quả giờ cô lên mạng dẫn dắt dư luận để bạo lực mạng cô ấy à? Cô có còn là người không?]
[Nghe nói cô ta và gã tra nam kia bị tai nạn xe, giờ đứa què đứa điếc, đúng là nhân quả báo ứng!]
Rất nhiều cư dân mạng biết sự thật đã lên tiếng giải oan cho tôi. Ngay cả Cố Văn cũng lên tiếng bảo vệ tôi. Kết quả là cư dân mạng lùng ra được chuyện anh ta có bạn gái mà vẫn mập mờ với Tiểu Mạt Ly, thế là họ lại ùa vào tài khoản của anh ta mà chửi.
Dư luận nhanh chóng đảo chiều. Tiểu Mạt Ly hoảng loạn xóa video. Nhưng cư dân mạng tấn công quá mạnh, khiến cô ta không còn cách nào khác là phải đăng lời xin lỗi công khai. Cô ta mặc áo đen, cúi đầu xin lỗi. Cư dân mạng mỉa mai rằng "đội hình ngôi sao xin lỗi" lại có thêm một thành viên mới. Cô ta tưởng dùng chiêu cũ là có thể nhận được sự thương hại, nhưng lại quên rằng dư luận là con dao hai lưỡi. Giờ đây, lưỡi dao hướng về phía cô ta, không thể tránh khỏi.
22
Phiên tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Rời khỏi tòa án, tôi bước ra ngoài, nhìn bầu trời xanh không một gợn mây. Nắng ấm áp, gió dịu dàng.
Những dòng đạn mạc cũng đã biến mất. Trước khi biến mất, tôi nhìn thấy ngập trời những lời chúc phúc.
【Chúc mừng chị nữ phụ đã giành lại được cuộc đời thuộc về chính mình.】
【Chị là người tốt, em mong chị luôn bình an.】
【Câu chuyện kết thúc rồi, tụi em cũng chỉ có thể đồng hành cùng chị đến đây thôi.】
Tôi khóc vì vui sướng, lòng thấy ấm áp lạ kỳ.
Ba năm trước, khi chưa dành hết tâm trí cho Cố Văn, tôi thích gì ấy nhỉ? À đúng rồi, tôi thích làm đồ thủ công, thích ca hát, những lúc rảnh rỗi thích đi du lịch. Suốt ba năm qua, tôi đã quên đi sở thích của mình, quên đi việc trải nghiệm cuộc sống, và quên cả việc yêu thương chính mình.
May mắn thay, tất cả vẫn chưa quá muộn.
Tôi cũng đã bắt đầu một hành trình mới cho riêng mình.