Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Sau mười mấy hiệp đấu, trên mặt đất đã vấy máu. Chẳng biết là máu của ai. Đang lúc ta lo sốt vó thì ngoài tường viện đột nhiên bừng sáng ánh lửa.
Lâm Thông Mặc mặc quan bào màu xanh, thần sắc lạnh lùng như băng. Một đội tướng sĩ Ngự Lâm quân mũ giáp chỉnh tề, tay cầm cung nỏ xuất hiện tại cửa.
"Gản gan ám sát Tĩnh Vương điện hạ! Giết không tha, một tên cũng không để lại!"
Họ được huấn luyện bài bản, tràn lên như nước triều. Đám thích khách trong phút chốc bị tiêu diệt sạch sành sanh, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng nặc đầy sân. Triệu Khứ Tật xông lên chất vấn Lâm Thông Mặc.
"Ông đã sớm biết có thích khách? Còn cố ý để A Dao ở đây gặp nguy hiểm?!"
"Điện hạ, chẳng phải vẫn còn có ngài sao?"
"Ông..."
Lâm Thông Mặc mặt không chút gợn sóng: "Điện hạ, tội danh ám sát ngài và ám sát A Dao, vốn dĩ không giống nhau."
Một câu nói khiến hắn cứng họng. Lâm Thông Mặc thản nhiên tiếp: "Mụn nhọt không nặn, ắt thành ác tật. Đám dư đảng tiền triều coi A Dao là cái gai trong mắt này giống như rắn độc ẩn trong bóng tối, phòng không xuể. Chỉ có để chúng lộ diện, rồi dùng sấm sét trấn áp diệt trừ tận gốc mới có thể vĩnh viễn dứt hậu họa."
Qua mấy lời này, ta mới bàng hoàng nhận ra, ân sư đã thay ta giải quyết một rắc rối cực lớn. Ta hành đại lễ với ân sư: "Đa tạ tiên sinh."
Triệu Khứ Tật lại sán lại gần, xắn tay áo cho ta xem một vết dao nhỏ trên cánh tay: "A Dao, ta bị thương rồi, nàng bôi thuốc cho ta đi."
Lâm Thông Mặc cao giọng: "Người đâu, đưa Tĩnh Vương điện hạ về cung, mời thái y chẩn trị."
Triệu Khứ Tật định phản bác, tiên sinh đã quay sang ta: "Nơi này vừa nhuốm máu, không nên ở lại nữa. A Dao, con theo ta về phủ tạm trú vài ngày, nhân tiện ta cũng có thể dạy bảo bài vở cho con."
"Vâng."
Triệu Khứ Tật tức khắc nhảy dựng lên: "Không được... Dựa vào cái gì mà phải về phủ với ông? A Dao, nàng theo ta về cung ở."
Ta cúi mắt. Hoàng cung dù sao cũng không còn họ Tiêu nữa. Một cô nhi tiền triều như ta, sao có thể bước chân vào cung đình lần nữa, chỉ tổ gây ra những lời đàm tiếu không hay.
"Tạ ơn ý tốt của điện hạ, ta vẫn nên đến phủ tiên sinh thì hơn."
Triệu Khứ Tật có vẻ vẫn không yên tâm: "Lão cáo già này lắm mưu nhiều kế lắm, nàng phải cẩn thận với ông ta."
"Điện hạ, ân sư tuyệt đối không có ác ý với ta."
11
Lâm Thông Mặc sắp xếp cho ta ở tại một viện lạc thanh tịnh và nhã nhặn nhất trong Thái phó phủ.
Hoa mai đỏ in bóng bên cửa sổ, tiếng chim hót líu lo đưa vào tận phòng.
Mỗi ngày sau khi bãi triều trở về, người đều ghé qua giảng sách cho ta. Đôi khi cũng kể vài chuyện thú vị lúc dạy học trong cung.
Người nói trong số các hoàng tử của Hoàng đế, Đại hoàng tử tuy trưởng thành nơi thôn dã, văn chương có chút kém nhưng tính tình già dặn, trầm ổn, nhẫn nại được. Duy chỉ có Tĩnh Vương điện hạ nhỏ tuổi nhất, cái mông như thể bị châm chích, không lúc nào ngồi yên cho được.
Ta nhớ tới dáng vẻ không ngồi yên của Triệu Khứ Tật, không nhịn được mà che miệng cười trộm. Nhưng rồi đột nhiên nghĩ lại, dường như đã nhiều ngày rồi không thấy hắn đâu.
"Tiên sinh, Tĩnh Vương điện hạ... dạo này ngài ấy vẫn ổn chứ?"
Khóe miệng Lâm Thông Mặc lướt qua một tia cười kín đáo: "Cái tên nhóc đó à... lại vừa bị phạt, bị đánh trượng khá nặng, e là vài ngày tới không xuống giường nổi đâu."
Tim ta thắt lại: "Ngài ấy đã phạm lỗi gì? Sao lại phạt nặng đến thế?"
Người không trực tiếp trả lời ta. Ánh mắt người thâm trầm, xoay sang hỏi ngược lại: "A Dao lo lắng cho hắn sao?"
Vành tai ta nóng bừng, cúi đầu không đáp.
Lâm Thông Mặc đột nhiên hỏi: "A Dao, năm nay con tròn mười tám rồi nhỉ?"
Ta lặng lẽ gật đầu.
"Sau này, con có dự tính gì không?"
Ta buồn bã, hai tay nắm chặt trong ống tay áo: "Tiên sinh, người cũng biết mà, A Dao chỉ là một con rối, sau này đi đâu về đâu, nửa điểm cũng không do con quyết định."
Người thản nhiên mỉm cười: "A Dao, con yên tâm, con đã gọi ta một tiếng tiên sinh, ta chính là trưởng bối của con, nhất định sẽ để con có một chốn đi về tốt đẹp."
Ta cúi mình hành lễ: "A Dao tạ ơn tiên sinh."
Nhưng trong lòng ta vẫn thấp thỏm lo cho Triệu Khứ Tật. Không biết thương thế của hắn có nặng lắm không. Thế nhưng, Triệu Khứ Tật tuy đã được sắc phong thân vương, nhưng vì vương phủ chưa xây xong nên hiện tại vẫn cư ngụ trong hoàng cung. Cung cấm là nơi trang nghiêm, nếu không có truyền triệu thì không được vào.
Lâm Thông Mặc nhìn thấu tâm tư của ta.
"A Dao, ngày mai ta vào cung thăm Tĩnh Vương điện hạ, con đi cùng ta."
12
Khi ta gặp Triệu Khứ Tật, hắn đang chống tay định ngồi dậy. Ta vội ấn hắn nằm xuống.
"Đừng động đậy."
Ta kéo ghế ngồi bên cạnh sập, đối diện với mặt hắn để hắn khỏi phải xoay người vất vả.
"Điện hạ đã làm gì mà để bị phạt thế này?"
Hắn nhăn răng cười hì hì, thần tình có phần đắc ý. Hắn đưa tay lấy từ chiếc hộp gỗ đàn hương đặt bên gối ra một vật, nâng niu như báu vật.
"Này, cho nàng đấy."
Ta ngẩn người. Trong lòng bàn tay hắn là một quả hồng, sắc đỏ rực rỡ như lửa.
"Đây là...?"
Đôi mắt hắn sáng lấp lánh: "Hái trên cây hồng ở cung Lang Hoa đấy, chẳng phải nàng nói quả trên cây này ngọt hơn những chỗ khác sao?"