NGÀY XUÂN KHÔNG GẶP LẠI ANH - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Quán cà phê tôi làm thêm nằm ở khu CBD. Ca ngày thường rất mệt, buổi tối ngủ rất say. Nhưng nửa đêm một cuộc gọi lạ gọi đến, kiên trì đánh thức tôi dậy.

Giọng nói khàn khàn trầm thấp, mang theo chút nghẹn ngào.

"Khương Nam, quả nhiên em chưa đổi số."

"Anh thực sự không biết Sở Thiến đã làm những chuyện đó..."

"Cứ thế bỏ lỡ em, anh không cam lòng."

 

Tôi bò dậy ngồi trong bóng tối. Lặng lẽ lắng nghe, không nói gì. Cơn mưa bão kéo dài mấy ngày ngoài cửa sổ đã tạnh. Những cành cây bị gãy đang đâm chồi nảy lộc. Mặt đất dần khô cằn, không còn tìm thấy dấu vết nước mưa gột rửa.

 

Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Bây giờ mưa tạnh rồi, đưa dù nữa thì còn ý nghĩa gì đâu. Ngày hôm sau gặp Thẩm Chiêu Dã ở quán cà phê, tôi không hề bất ngờ.

 

Cậu ấy vẫn đẹp trai và thu hút như vậy, bảy năm thời gian khiến nét ngây ngô giữa hai hàng lông mày phai đi, thêm vài phần chững chạc.

 

Tôi là nhân viên phục vụ, cũng kiêm luôn thợ làm bánh ngọt. Hôm nay túi bắt kem bị hỏng, bánh quy nặn ra xiêu vẹo xấu xí, còn thừa lại rất nhiều.

 

Thẩm Chiêu Dã mua hết toàn bộ, tìm một góc trong quán ngồi xuống, yên lặng ăn. Dáng vẻ trân trọng cẩn thận đó, như thể đang nâng niu bảo vật gì vậy. Nửa tiếng sau tôi ra nghỉ ngơi uống thuốc, Thẩm Chiêu Dã mới làm ra vẻ cửu biệt trùng phùng chào hỏi tôi.

 

"Đã lâu không gặp, Khương Nam."

"Trùng hợp thật, công ty anh mới chuyển đến đây. Lát nữa anh bảo trợ lý liên hệ em, sau này toàn bộ cà phê và bánh ngọt đều đặt của quán em nhé?"

"Vẫn là em làm ngon nhất."

 

Tôi mấp máy môi, không kìm được nỗi chán ghét trong lòng, chỉ vào mũi cậu ấy mắng:

"Anh giả vờ cái gì chứ? Trước kia không phải chê bai lắm sao, thuận tay là vứt đi rồi."

 

Trong khoảnh khắc, nụ cười trên mặt Thẩm Chiêu Dã cứng đờ. Năm đó mẹ Thẩm Chiêu Dã qua đời, bố cậu ấy ngoài miệng nói chịu trách nhiệm, thực ra ngay cả tiền sinh hoạt phí cũng khất lần. Thẩm Chiêu Dã không có tiền ăn sáng, tiếng bụng kêu vì đói bị tôi nghe thấy. Nhà tôi đã bao trọn bữa tối của cậu ấy.

 

Có lúc bố tôi đi tiếp khách về, còn đích thân làm đồ ăn khuya cho Thẩm Chiêu Dã đang thức đêm học bài.

 

Lòng tự trọng không cho phép cậu ấy mở miệng xin thêm nữa. Thế là tôi giả vờ thèm ăn, ngày nào cũng nướng bánh quy và bánh ngọt mang đến trường chia cho cậu ấy ăn. Lúc bận thì nắm vài nắm cơm đơn giản.

 

Từ cấp hai kiên trì mãi đến lớp 12. Phải nói tôi quả thực không khéo tay. Làm bao nhiêu năm, chỉ nghĩ bánh quy cho thêm mấy quả trứng, kẹp bánh kem dày thêm một chút, chưa từng nghĩ trang trí bề ngoài. Xấu đến độ khiến Sở Thiến phải chê bai.

 

"Trời ơi! Đống đồ buồn nôn này là Khương Nam làm á? Em ấy có phải con gái không vậy!"

 

"Nhưng quả thực rất hợp với tính cách qua loa đại khái, làm cho xong chuyện của em ấy, em xem bài thi tháng của em ấy lại bị trừ điểm ở mấy câu đơn giản này."

 

"Học bá Thẩm quản lý bạn gái em nhiều vào! Lát nữa chị điểm danh em ấy trong giờ em không được giận đâu nhé~"

 

Tôi vốn định đến văn phòng nộp bài tập, lại nghe thấy cuộc đối thoại này ngoài cửa.

Mặt mũi đỏ bừng ngay lập tức.

Thẩm Chiêu Dã thành thục ném nắm cơm vào thùng rác, vừa ăn sandwich Sở Thiến mang đến, vừa thảo luận toán học với cô ta. Nắm cơm đó quả thực quá xấu. Sáng tôi dậy muộn, dùng rong biển bọc cơm, thanh cua, xúc xích, dưa chuột gói đại, vội vàng đến trường.

 

Hóa ra Thẩm Chiêu Dã chê đồ tôi làm từ lâu rồi. Cậu ấy mỗi sáng giả vờ tìm Sở Thiến giải đáp thắc mắc, thực ra là vứt bữa sáng của tôi đi, ăn cơm hộp xinh đẹp Sở Thiến chuẩn bị.

 

Tôi lúc đó chịu ảnh hưởng của Sở Thiến, trong đầu toàn là sự tự ti. Ra sức trách móc bản thân tại sao không cẩn thận hơn một chút, không ưu tú hơn một chút, luôn không xứng với Thẩm Chiêu Dã.

 

Nhưng tôi quên mất. Tôi căn bản không nợ cậu ấy, tôi chính là tôi như vậy. Tôi cũng có cuộc đời của riêng mình.

...

 

Đột nhiên, giọng nói hèn mọn của Thẩm Chiêu Dã kéo tôi về thực tại.

"Xin lỗi, Khương Nam."

 

Tay tôi run rẩy mấy lần mới lấy được viên thuốc ra. Tôi phải uống thuốc đúng giờ. Chỉ có uống thuốc mới áp chế được cảm xúc điên cuồng, khiến thế giới của tôi trở thành màu xám tĩnh lặng.

 

Để tôi không bị coi là kẻ điên. Phí điều trị đắt quá. Tôi phải mau chóng khỏe lại.

 

"Khương Nam, em bị bệnh sao?"

 

Thẩm Chiêu Dã lập tức chạy đến quầy bar xin một cốc nước ấm.

Tôi không nhận, trực tiếp nuốt khan xuống.

Cậu ấy nắm chặt cái cốc, sững sờ.

 

Hồi lâu, trong mắt tràn ra một nỗi đau lòng.

"Trước kia em uống thuốc lúc nào cũng cần người dỗ dành..."

 

Tôi bình tĩnh đẩy Thẩm Chiêu Dã ra, quay lại quầy bar nhận đơn. Thế là Thẩm Chiêu Dã ngồi lì trong quán đợi tiếp, đợi mãi đến chập tối tan làm.

 

Từ hôm đó, cậu ấy chuyển đến quán cà phê làm việc. Lần nào cậu ấy cũng bao trọn số bánh ngọt bán ế, ăn không hết còn gói mang về.

 

Buổi sáng cậu ấy sẽ đến cửa quán quét sạch lá rụng và rác, đợi tôi mở cửa. Buổi tối lái chiếc Bentley chầm chậm đi theo tôi ra trạm tàu điện ngầm, chiếu sáng trưng con đường nhỏ không đèn đó.

Một đối tác công ty niêm yết, sống y như một kẻ bám đuôi. Có lần giờ nghỉ trưa không đủ, tôi ngồi xổm luôn trước cửa hàng tiện lợi gặm cơm nắm. Cậu ấy im lặng che ô che nắng cho tôi, dò xét bắt chuyện.

 

"Sở Thiến đăng một video kể chuyện chúng ta ngày xưa, em xem chưa? Anh xem rồi."

"Sau này em sống có tốt không?"

 

 

Tôi ném giấy gói thừa vào thùng rác, bình tĩnh quay người rời đi, chẳng khác gì người lạ. Từng có lúc phát điên trong bệnh viện, tôi hận tất cả bọn họ, hận cả chính bản thân nhu nhược trong quá khứ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo