NGÀY XUÂN KHÔNG GẶP LẠI ANH - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày thứ bảy quán cà phê nghỉ, một tin nhắn lạ hỏi tôi sao không mở cửa.

Tôi đang định chặn, tin nhắn mới lại hiện lên.

“Chị ơi em là Lý Duyệt Oánh, nữ sinh lớp 12-6, chị còn nhớ không?”

 

“Rất nhiều bạn trong trường muốn mua cà phê nhà chị, bao giờ quán cà phê mở cửa ạ?”

 

“Em còn muốn cảm ơn chị trực tiếp... Em luôn bị Sở Thiến dẫn đầu cô lập, đầu năm nay em được chẩn đoán trầm cảm nhẹ, mỗi ngày trước khi ngủ em đều tự kiểm điểm bản thân làm không tốt chỗ nào mới khiến cô ta ghét. Vì những lời đó của chị, em quyết định thu thập bằng chứng tố cáo cô ta với nhà trường.”

 

“Chị ơi, bánh quy chị nướng cực kỳ ngon, dáng vẻ buộc tóc đuôi ngựa của chị cũng rất xinh đẹp, trong lòng chúng em chị rất ưu tú.”

 

Tôi ngồi trên ban công vuốt ve màn hình điện thoại. Những dòng chữ đen trắng dường như nhuốm màu nắng, khiến người ta cảm thấy ấm áp.

 

Tôi cười trả lời cô bé:

“Quán cà phê sắp bị bà chủ sang nhượng rồi, chị không mua nổi, nhưng chị muốn mua lại cái biển hiệu, đổi sang một cửa hàng nhỏ tự mình làm. Chị thích quán cà phê, lúc vẽ hình trên cà phê hay nướng bánh quy có thể khiến chị quên đi phiền não. Các em đợi chị gom tiền được không?”

 

Sau khi tôi ấn nút gửi, một tin nhắn nữa lại nhảy ra.

“Đúng rồi chị xem tin tức trên mạng chưa, chuyện của Sở Thiến sắp nổ tung rồi!”

 

Tôi rất ít xem tin tức trên mạng. Khi mở ứng dụng tìm kiếm lại cái tên Sở Thiến, mới phát hiện thêm rất nhiều từ khóa liên quan.

[Chủ nhiệm trà xanh Sở Thiến.]

[Nữ giáo viên nịnh nam và kẻ giả ngu vinh quy bái tổ.]

[Thẩm Chiêu Dã Sở Thiến đê tiện]

 

Không lâu trước đó, Thẩm Chiêu Dã dùng tài khoản xác thực chuyển tiếp video [Nữ giáo viên xinh đẹp chia rẽ yêu sớm] của Sở Thiến, vạch trần âm mưu năm đó của cô ta, tố cáo cô ta hủy hoại hạnh phúc cả đời mình.

 

Dưới sự thúc đẩy của Thẩm Chiêu Dã, chiều hướng bình luận thay đổi chỉ sau một đêm. Sở Thiến chặn tất cả mọi người, thậm chí xóa sạch tài khoản, nhưng độ hot vẫn không giảm.

 

Nhà cô ta có chút thế lực, những năm nay mới có thể lộng hành trong trường, giờ dư luận làm lớn thế này, nhà trường cũng không còn cách nào bảo vệ cô ta nữa.

 

Kịch tính là, Thẩm Chiêu Dã cũng không thể đứng ngoài cuộc. Bình luận top 1 chính là chỉ vào cột sống cậu ấy mà mắng chửi:

[Năm đó mày hưởng thụ sự thiên vị của nữ giáo viên, để bạn gái chịu đủ uất ức, dao là do chính tay mày đâm vào, giờ giả vờ gương vỡ lại lành cái gì! 

Bảy năm nay mày sống thuận buồm xuôi gió, danh lợi song thu, con gái nhà người ta khổ sở thế nào cũng tự mình vượt qua, mày lại không cam lòng cái gì?

Vậy thì lấy những thứ mày có bù đắp cho cô ấy đi! Mày nên khóa chết với thứ như Sở Thiến, bạn gái mày gặp mày đúng là xui xẻo tám đời!]

 

Lửa chiến tranh thuận thế lan sang người Thẩm Chiêu Dã.Cư dân mạng đào bới gia thế lý lịch công việc của cậu ấy, ngay cả luận văn tốt nghiệp cũng phân tích từng câu từng chữ.

 

Dự án mới đầu tư mấy chục triệu tệ của công ty cậu ấy đã khởi động. Tên đã bắn không thể thu lại, vì lợi ích, công ty rất nhanh công bố tin tức Thẩm Chiêu Dã từ chức.

 

Hôm đó cũng thật trùng hợp, tôi ra ngoài mua chai dấm, trên đường về nhà gặp vụ cầm dao gây thương tích. Hung thủ là phụ huynh học sinh tốt nghiệp lớp 12 năm ngoái. Người bị đâm ruột gan chảy đầy đất, là Sở Thiến.

 

"Con nhà tôi chỉ thiếu vài điểm là đỗ đại học hạng nhất, nó vốn dĩ thành tích rất tốt! Chính là do sự chèn ép đả kích một năm nay của cô..."

 

Mẹ ở nhà đợi quá lâu, hỏi tôi sao còn chưa về. Tôi nhìn bầu trời xanh đến mức sắp nhỏ ra nước trên đầu, cười trả lời bà. Mẹ có tin trên đời này có quả báo không.

 

Qua Tết tôi sẽ chuyển khỏi khu Lam Loan. Nhà mới cách đây hơi xa, nhưng nhà rất rộng rãi sáng sủa, còn có một ban công lớn có thể phơi quần áo.

 

Hôm chuyển nhà tôi lại gặp Thẩm Chiêu Dã. Căn hộ 1115 tòa nhà 24 khu Lam Loan trong ký ức cậu ấy đã đổi chủ mới, thế là cậu ấy như đứa trẻ không tìm thấy nhà, lảng vảng trong khu nửa tháng, cuối cùng đợi được cơ hội gặp tôi.

 

Đôi mắt ảm đạm của cậu ấy khiến người ta cảm thấy mệt mỏi vô cớ, đôi môi tái nhợt run rẩy, cẩn thận từng li từng tí mở miệng:

"Chúng ta có thể chỉ làm bạn bè không? Bây giờ anh chẳng còn gì cả, anh chỉ còn lại em."

 

Tôi ước tính một con số trong lòng, mở miệng hỏi cậu ấy:

"Anh còn tiền không?"

"Hai triệu tệ."

"Nhanh lên, tôi đang vội."

Yết hầu Thẩm Chiêu Dã khẽ lăn, giọng nói có chút khô khốc:

"Xin lỗi, hiện tại anh đang bị công ty cũ kiện, bất động sản và xe cộ cơ bản đã thế chấp cho ngân hàng, anh có thể nhất thời không lấy ra được nhiều tiền mặt như vậy..."

 

Cậu ấy thấy tôi định đi, hoảng hốt kéo vạt áo tôi, nuốt lời định nói trở về. Cậu ấy nói cậu ấy nghĩ cách ngay bây giờ. Thế là tôi dừng lại đợi, nhìn cậu ấy mở các loại ứng dụng ngân hàng, ngồi trên đất không ngừng quét mặt, rút tiền mặt, bán tháo quỹ và cổ phiếu.

 

Nửa tiếng ngắn ngủi này, là khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi sau khi chúng tôi gặp lại. Đột nhiên, Thẩm Chiêu Dã không biết nhớ tới cái gì, cười dịu dàng.

 

"Còn nhớ hồi nhỏ em ghét nhất quản lý tài chính, tiền lì xì tiền tiêu vặt đều ném cho anh quản, em nói để anh quản em cả đời. Lúc đó chúng ta mới mấy tuổi chứ, đã xác định chuyện tương lai mấy chục năm rồi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo