NGHỊCH CHUYỂN CUNG ĐÌNH, CÔNG CHÚA TRẢ NỢ MÁU - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Kiếp trước, ta từng hết lòng che chở nàng, nhưng trong mắt nàng, ta chỉ là kẻ đạo đức giả đáng khinh. Vậy thì kiếp này, ta cho nàng toại nguyện.

 

Khương Ninh tức giận đến mức thở hổn hển, nhưng không thể phản bác. Có lẽ nàng cuối cùng cũng tỉnh ngộ.

 

Ta thầm nghĩ: tất cả những gì nàng từng có, đều là nhờ ta ban cho.

 

Khương Ninh đau khổ, còn hệ thống thì lạnh như băng, gào lên:

 

"Ngươi làm trò gì vậy? Sao lại chọc giận nàng ta? Chỉ cần đóng vai đáng thương, đổi một ít thuốc là có thể lấy được hảo cảm, chuyện đơn giản vậy mà cũng làm hỏng!"

 

8

Kiếp trước, Khương Ninh quả thật rất dễ được sủng ái. Có lẽ nàng vẫn nhớ vinh quang ngày xưa, nhất thời khó chấp nhận cảnh ngộ hiện tại nên tức giận quát ta:

 

"Cho dù ngươi là Đại Công chúa, cũng không thể làm nhục ta như vậy! Ngươi nghĩ mình là ai?!"

 

Ta bình thản ngắm vẻ suy sụp của nàng, môi nhếch lạnh lẽo:

 

"Nếu còn dám hỗn xược với bổn Công chúa, ta sẽ lột sạch y phục của ngươi, trói trước cổng cung cho tất cả nhìn."

 

Khương Ninh sợ đến mức im bặt. Nước mắt tràn xuống gương mặt tím bầm, trông chẳng khác gì mặt nạ hỉ kịch.

 

Rời khỏi đó, Triệu phi đã đứng chờ ngoài cửa. Ta khẽ đỡ bà đứng dậy, dịu dàng nói:

 

"Tam muội ở trong lãnh cung lâu năm, không rành lễ nghi. Nhờ Triệu phi dạy bảo thêm, tránh sau này phạm sai lầm."

 

Hậu cung có trăm nghìn cách hành hạ con người. Kiếp trước Khương Ninh được ta bảo vệ nên chưa từng trải qua, kiếp này nàng phải nếm đủ.

 

Nàng bị ép học quy củ, phải đội chậu hoa trên đầu mà đi, quỳ gối hàng giờ.

 

Lúc đầu Khương Ninh còn gào rằng mình là Tam Công chúa, không ai dám động vào.

 

Nhưng sau khi bị đánh đến chân sưng vù, nàng mới chịu giả vờ ngoan ngoãn.

 

Đáng tiếc, sự ngoan ngoãn đó chỉ là giả tạo. Khương Ninh trốn ra, may mắn gặp hoàng huynh của ta vừa trở về từ Bắc Châu.

 

Huynh ấy vẫn hiền hòa như kiếp trước, lắng nghe nàng kể khổ rồi đưa nàng về Chiêu Dương cung.

 

Ta giận đến run người, quên cả niềm vui khi gặp lại huynh sau thời gian dài. Vừa thấy Khương Ninh nép vào vòng tay huynh, ta liền tát nàng một cái thật mạnh:

 

"Ta đã cảnh cáo ngươi chưa?!"

 

Làm sao nàng dám bám víu vào người quan trọng nhất của ta!

 

Ta từng nghĩ mẫu hậu và hoàng huynh vì thương ta mà cũng thương nàng. Nhưng ta sai rồi – tất cả sự dịu dàng của họ đều chỉ dành cho ta, chưa từng cho nàng một chút thật lòng.

 

Khương Ninh không chỉ muốn đoạt danh Công chúa tôn quý nhất Đại Lương, mà còn muốn cướp mọi thứ ta có.

Nhưng nàng thất bại. Vì vậy, nàng bắt đầu gieo họa khắp nơi.

 

Còn nhớ kiếp trước ta vẫn chưa hết dùng mình:

 

Khi phụ hoàng hạ lệnh giam hoàng huynh ở hành lang phía sau, ngày cưới của huynh chỉ còn hai tháng.

 

Cố Nương – người vẫn một lòng với huynh – liều mạng trốn ra, ôm chặt huynh khóc:

 

"Đời này, ta chỉ làm vợ chàng."

 

Huynh không muốn Cố Nương phải lãng phí đời mình vì một kẻ tội đồ, nên trả lại tín vật đính ước, nói dối rằng chưa từng yêu nàng.

 

Nhưng ta biết Cố Nương không tin. Gia tộc nàng nhanh chóng sắp xếp một cuộc hôn nhân khác. Ngày cưới vội vã, nàng đã mặc váy đỏ, tự vẫn tại nơi từng đính hôn cùng huynh.

 

Khi ta từ thảo nguyên trở về, hoàng huynh đã không còn. Chính Khương Ninh lạnh lùng nói với ta:

 

"Hoàng huynh của ngươi đã tự sát, đốt sạch mọi thứ trước khi chết. Gia Dương, ngươi chẳng còn gì cả. Thật đáng thương."

 

9

 

Khương Ninh ngã xuống đất, che khuôn mặt sưng tấy, trốn sau lưng hoàng huynh ta, vẻ mặt vô cùng ủy khuất.

Hệ thống hiếm khi khen ngợi:

 

"Không tệ, đáng giá số điểm ta bỏ ra để mở rộng mục tiêu. Tuy độ thiện cảm của hoàng tử này chỉ bằng một phần mười Gia Dương, nhưng còn hơn không."

 

Rồi nó lại cảnh cáo:

 

"Nhớ đấy, nếu không trả lại điểm trong mười ngày, cả cô và ta đều bị trừng phạt!"

 

Khương Ninh nghiến răng:

 

"Ngươi sợ cái gì? Độ sủng ái của Vương gia chẳng phải đã lên 5 điểm rồi sao?"

 

Nàng ta khe khẽ nức nở, chờ hoàng huynh đến an ủi.

Nhưng người mà huynh chạm đến lại là ta. Bàn tay ấm áp của huynh xoa nhẹ lên tay ta, khẽ hỏi:

 

"Cô ta có làm muột tức giận không?"

 

"Vâng." Lòng bàn tay huynh thật ấm, khiến tim ta chùng xuống, mắt cay xè.

 

"Người này rất xấu. Trước kia muốn cướp mẫu hậu của chúng ta, giờ lại muốn cướp huynh. Ca ca, chúng ta mặc kệ cô ta được không?"

 

Ta hiếm khi tỏ ra uất ức, cũng hiếm khi rơi lệ. Huynh lập tức biến sắc, nghiêm giọng trấn an:

 

"Ca ca mãi mãi là ca ca của Gia Dương, không ai có thể cướp ta đi được."

 

Sắc mặt Khương Ninh trắng bệch. Nàng bò đến, túm lấy áo huynh như kẻ bám víu cuối cùng:

 

"Muột không cố ý cướp. Là tỷ tỷ … là Gia Dương nhục mạ muột. Tỷ ấy…"

Huynh ngắt lời, ánh mắt kiên định:

 

"Gia Dương là người có tính tình tốt nhất."

 

Kiếp trước, dù Khương Ninh luôn nói xấu ta sau lưng hay trước mặt, huynh vẫn đứng về phía ta như vậy.

 

Huynh nhẹ giọng trách:

 

"Nếu ngươi không làm quá, Gia Dương đâu làm khó ngươi. Triệu phi thật sự nên dạy ngươi lễ nghi."

 

Khương Ninh chắc chắn rất khó chịu. Nàng đứng ngẩn ra một lúc rồi loạng choạng rời đi.

 

Kiếp trước, huynh cũng dịu dàng như thế với nàng, mỗi lần về cung đều mang quà, kiên nhẫn nghe nàng khóc lóc.

 

 

Nhưng một người huynh tốt như thế lại bị chính nàng hại chết.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo