NGHIỆT DUYÊN MƯỜI NĂM - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Lời đồn về Liễu Như Sương là thật. Nàng ta đã hỏng thân, không thể mang thai. Ta xin lỗi Uyển Nương, ta không biết nàng mới là ân nhân cứu mạng ta. Ta đã sai rồi, ta chỉ là không biết cách yêu thương người khác.”

Bùi Thư Hoài nói năng lộn xộn.

Ta thở dài, nghiêm túc nói:

“Bùi Thư Hoài, đó đều là chuyện của quá khứ rồi.”

“Yêu ta cũng là chuyện của quá khứ sao?”

“Yêu chàng à, đã qua lâu rồi.”

“Uyển Nương, nàng nói là… nàng không cần ta nữa sao?”

Nói đến đây, Bảo Châu lại đạp ta một cái.

Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Bên cạnh, ca ca đang lo lắng ta đổi ý, nhấc chân đá một cái:

“Cút! Cút đi!”

Bảo Châu lại đạp ta một cái nữa.

Ca ca đắc ý nhảy dựng lên xoay một vòng.

Bùi Thư Hoài im lặng rời đi.

Trước khi rời phủ, chàng nghiêm túc nói:

“Xin lỗi, những món hồi môn bị Liễu Như Sương chiếm đoạt ta chỉ tìm được một phần. Nàng ta rất giỏi giấu đồ. Số còn lại ta sẽ từ từ trả lại nàng.”

“Tùy chàng, nhớ là trả hết lại cho ta.”

Ca ca rất lo lắng:

“Uyển Nương, muội không được thay lòng đổi dạ đó! Nếu muội ở bên Bùi Thư Hoài, ca ca đây sẽ chết cho muội xem!”

“Hahaha!”

Ta cười lớn thành tiếng.

Ca ca của ta thật đáng yêu.

Ca là ca ca tốt nhất thiên hạ!

Bùi Thư Hoài rất cố chấp.

Chàng đến phủ mỗi tháng một lần, mỗi lần mang theo một món hồi môn.

Đến bây giờ, ca ca ta đã lười đá chàng rồi.

Mùa thu năm Văn Cảnh thứ ba, ta tìm được Hư Trần Tử đang vân du, chữa khỏi vết thương cũ cho phụ thân ta.

Trong quá trình chữa bệnh, Hư Trần Tử nói Bảo Châu có căn cốt kỳ lạ, bằng lòng nhận con bé làm đồ đệ.

Ca ca nổi giận, suýt chút nữa ám sát Hư Trần Tử.

Vì không đánh lại, ca  đành bỏ cuộc.

Dưới sự dẫn dắt của Hư Trần Tử, Bình Dương Hầu phủ từ trên xuống dưới, từ già đến trẻ, đều sớm bước vào con đường dưỡng sinh luyện Ngũ Cầm Hí (năm bài tập vận động).

Đương nhiên, người làm Ngũ Cầm Hí tốt nhất chính là Bảo Châu.

Bởi vì con bé có căn cốt kỳ lạ.

Mùa xuân năm Văn Cảnh thứ năm, Bảo Châu năm tuổi.

Vì thèm kẹo đường, con bé tiện tay bán bức tranh của ca ca cho một ông lão.

Ca ca vì thế bị đồng liêu chế giễu.

Không lâu sau, ca ca được Họa Thánh Chương Chi Nghiễn chọn làm đệ tử cuối cùng.

Bán kẹo đường mới là nghề chính của vị Họa Thánh đó.

Mùa hè năm Văn Cảnh thứ năm, ca ca cùng ta mở tiệc mừng sinh nhật tại Túy Tiên Lâu.

Giữa chừng, ta gặp Bùi Thư Hoài.

Ca ca túm cổ Bùi Thư Hoài hét lớn:

“Cút đi!”

Vì say rượu, ca nhận nhầm cây cột thành Bùi Thư Hoài.

May mà Bảo Châu ở bên cạnh nhắc nhở, chàng mới túm trúng.

Bùi Thư Hoài im lặng không nói.

Chỉ là khi ra khỏi quán, sắc mặt chàng vô cùng khó coi.

Vì tiền lệ của ta.

Ca ca quyết định bồi dưỡng Bảo Châu từ nhỏ, chọn cho con bé mười “chồng nuôi từ bé”.

Vốn dĩ muốn giáo dục Bảo Châu, tránh cho con bé vì đàn ông mà đau lòng.

Không ngờ, Bảo Châu thu nạp “chồng nuôi từ bé” về dưới trướng.

Kể từ đó, Bảo Châu có thêm mười tiểu đệ.

Năm sau, sinh nhật ta.

Bùi Thư Hoài lại đến trả hồi môn.

Vừa bước vào sân, chàng đã bắt gặp Bảo Châu chắp tay sau lưng, đang huấn luyện đám đàn ông đầy sân:

“Ai có thể làm A Nương ta vui lòng, hộc trân châu này sẽ thưởng cho hắn!”

Có thiếu niên môi hồng răng trắng, công tử anh tuấn tiêu sái, tráng sĩ vạm vỡ mạnh mẽ…

Giữa đám đông, Bảo Châu và Bùi Thư Hoài nhìn nhau, con bé cười khẩy:

“Cái bộ dạng này, xách giày cho mẹ ta còn không xứng. Nói ngươi đó, cút đi!”

Sắc mặt Bùi Thư Hoài chưa từng thấy khó coi như vậy.

Ca ca vỗ tay reo hò:

“Bảo Châu Bảo Châu, Bảo Châu ngoan của cữu cữa! Chờ đó, cữu cữa đi đổi kẹo đường cho con!”

Năm Văn Cảnh thứ tám, Bảo Châu lại lớn thêm hai tuổi.

Tiệm Đa Bảo Các ta mở đã trải khắp Đại Ung, sớm không còn thiếu thốn số hồi môn ban đầu đó nữa.

Bùi Thư Hoài vẫn giữ vững ý định ban đầu, vẫn đến phủ cầu kiến.

Năm đó, Bùi Thư Hoài nhìn Bảo Châu tám tuổi, nghiêm nghị nói:

“Bảo Châu, ta là A cha của con, con không nên tìm những người đàn ông không đứng đắn đó cho nương con.”

Bảo Châu cười lạnh:

“Con đương nhiên biết người là ai! Không chỉ vậy, con còn biết lai lịch của người. Người nghĩ, người dựa vào đâu mà có thể sống lại?”

“Con?”

“A cha à, A cha tốt của con. Kiếp trước đã để A Nương chịu đủ ủy khuất, kiếp này còn vọng tưởng nối lại duyên xưa với A Nương, người nằm mơ đi!”

“Ta chỉ là nhìn người không rõ.”

“Nghe xem, Thiếu khanh Đại Lý Tự lừng lẫy lại nói mình nhìn người không rõ, nói ra không sợ người ta chê cười sao! Người đạo đức giả, ngạo mạn, ỷ vào A Nương yêu người mà muốn làm gì thì làm, người lại dựa vào đâu mà nghĩ mình sẽ độc chiếm tình yêu đó!”

Bùi Thư Hoài im lặng rất lâu.

Sau này, Bùi Thư Hoài mới biết, Bảo Châu một thể hai hồn.

Một hồn chí ác, một hồn chí thiện.

Hồn thiện chúc phúc ta, hồn ác nguyền rủa chàng.

Đổi ta và Bùi Thư Hoài được trọng sinh.

“Con không sợ, nương con sẽ oán hận ta, uống thuốc phá thai sao?”

Bảo Châu nhìn thẳng vào chàng:

“Thì sao chứ? Đó cũng là lựa chọn của A Nương. Nếu A Nương uống thuốc phá thai, nhất định là vì sự bạc đãi của người, khiến A Nương chịu hết tủi nhục.”

“Con không quan tâm tương lai của mình sẽ ra sao, con chỉ hy vọng… A Nương có thể có thêm một sự lựa chọn.”

“Con đã chứng kiến những khổ sở cay đắng của người trên con đường này.”

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo