Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một lời nói dối ngàn lỗ hổng.
Sư Âm cảm thấy xấu hổ vì hành vi nói dối của mình. Cô mặt đỏ tai hồng, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu. May mắn là đối phương không nhìn thấy vẻ bối rối của cô, nếu không, chắc chắn sẽ nhìn thấu cô ngay lập tức.
Tâm trạng Lục Minh Huy rõ ràng không tốt. Anh gục đầu, một tay đỡ trán, lạnh nhạt nói: “Không cần, cô đi đi.”
Sư Âm chần chừ đứng ở cạnh cửa.
Có một khoảnh khắc, cô thực sự muốn bỏ chạy.
Nhiều năm qua cô đã quen ẩn mình trong bóng tối, quen trở thành cái bóng. Giờ đây, đột nhiên bắt cô phải đứng thẳng, không hề che giấu trước mặt anh, cô cảm thấy vô cùng khó chịu, mặc dù anh căn bản không nhìn thấy cô.
Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, một giọng nói khác lại vang lên trong đầu: có thể ở lại mà.
Sư Âm nhìn người đàn ông trên sofa, tâm trí rối như tơ vò, vừa muốn tiến đến gần, lại vừa sợ hãi…
“Tôi… tôi có thể ở lại không?” Cô căng thẳng nuốt nước bọt, lắp bắp giải thích: “Công ty có quy định, nếu không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ… sẽ bị trừ điểm…”
Nói xong những lời này, toàn bộ lông tơ trên sống lưng cô đều dựng đứng, mỗi dây thần kinh căng như dây đàn, hoảng sợ chờ đợi sự phán quyết của anh. Cô vốn nhát gan, làm được bước này đã là phát huy vượt mức bình thường. Nếu anh nổi trận lôi đình quát mắng cô cút đi thật nhanh, cô nhất định sẽ như chim sẻ kinh hoàng mà đoạt cửa chạy trốn.
Nhưng…
Vận may của cô không tồi.
Người đàn ông không hề tức giận, chỉ thiếu kiên nhẫn nhíu mày, lạnh lùng ném ra hai chữ: “Tùy cô.”
Anh đứng dậy đi về phía phòng mình.
Rõ ràng là đang ở trong căn nhà quen thuộc nhất, nhưng vì mất đi thị giác hỗ trợ, vài bước đường này anh đi vô cùng khó khăn. Sư Âm rất muốn tiến lên giúp anh, nhưng lại kiêng dè sự lạnh nhạt “người sống chớ gần” toát ra từ người anh, chỉ có thể nín thở nhìn bóng lưng anh, mãi cho đến khi anh bước vào phòng ngủ, nằm xuống giường và không còn bất kỳ động tác nào nữa. Lúc này, tứ chi cô mới như sống lại, khôi phục chức năng.
Hù…
Cô cẩn thận thở ra một hơi.
Sau đó, cô nhìn quanh bốn phía, bắt đầu đánh giá căn nhà của anh.
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu, giống như bước vào một kho báu mình thèm khát bấy lâu. Trước đây cô chỉ có thể ảo tưởng trong kho báu có gì, mà giờ đây mọi thứ đều hiện ra không chút che giấu trước mắt cô, khiến cô có cảm giác như được ông trời thưởng lớn, đến mức choáng váng. Thật không thể tin được, mình lại có thể dễ dàng bước vào thế giới của anh như vậy.
Tường nhà là màu xanh xám tông lạnh, sofa là màu vàng nghệ ấm áp, trên gối ôm in chữ cái tiếng Anh khoa trương, dường như ám chỉ sự phô trương và phóng khoáng từng có của chủ nhân căn phòng.
Bên cạnh sofa rơi vãi tài liệu bệnh án và một số phim CT. Sư Âm nhặt chúng lên, sắp xếp gọn gàng, đặt ngay ngắn trên bàn trà. Cô rút một tờ "Những điều cần chú ý sau phẫu thuật" ra, đặt lên trên cùng của tập bệnh án.
Trên bức tường nền treo một vài bức ảnh, phần lớn là ảnh phong cảnh, chỉ có một tấm có nhân vật, đó là ảnh chụp chung khi anh và bạn bè cùng leo núi. Mỗi người đều mặc áo khoác rộng thùng thình, bị bọc kín mít, ngay cả mắt cũng đeo kính bảo hộ, đến mức cô phải phân biệt hồi lâu mới tìm được anh trong nhóm người này.
Dựa vào tường là một hàng kệ trưng bày, bên trong có mô hình máy bay anh đã đạt được, và một số đồ vật nhỏ kỳ quái khác, ví dụ như những viên đá có kết cấu đặc biệt, hay robot được lắp ghép từ đinh ốc và đinh tán, còn có một con mèo đất sét nhỏ không biết là mua hay tự làm. Tất cả đồ vật đều rất độc đáo, tràn đầy sự hiếu kỳ của một cậu con trai lớn, và cả nhiệt huyết với cuộc sống.
Chỉ là hơi đáng tiếc, sự nhiệt huyết này giờ đây đã bị phủ đầy bụi.
Trong hơn một tháng anh nằm viện, các góc nhà đều đã bám một lớp bụi mịn màng, trở nên tối tăm, lạnh lẽo, thậm chí còn có chút tử khí trầm trầm…
Sư Âm nhìn căn nhà này, bắt đầu tự hỏi, một hộ lý xứng chức nên làm những gì.
Lục Minh Huy không biết mình đã ngủ bao lâu. Đôi mắt anh rất đau.
Uống thuốc giảm đau khiến anh mệt mỏi rã rời, rồi ngủ vùi trong những giấc ngủ sâu không phân biệt được ngày đêm. Nhưng hiện tại anh đã mù, ngoài ngủ ra, dường như cũng chẳng có việc gì khác để làm.
Hiệu quả phẫu thuật không lý tưởng. Khi xuất viện, bác sĩ nói với anh rằng phải xem tình hình phục hồi mắt sau phẫu thuật để quyết định có tiến hành phẫu thuật lần thứ hai hay không, rồi kê các loại thuốc giảm sưng, giảm đau, dặn dò anh nhất định phải tái khám đúng hạn.
Lục Minh Huy vẫn không thể chấp nhận, tại sao mình lại bị mù? Một cơ trưởng hàng không mà không có đôi mắt, thật nực cười làm sao.
Thoang thoảng, bên tai truyền đến một tràng âm nhạc du dương nhẹ nhàng, dường như ở rất xa, lại như đang ở ngay trong phòng. Ban đầu anh tưởng là đứa bé dưới lầu lại luyện đàn, sau đó đại não dần dần tỉnh táo, nhận ra đó là tiếng máy giặt đang kêu trong nhà.
Tiếng nhạc dừng lại.
Anh nghe thấy tiếng dép lê cọ xát sàn nhà sột soạt, máy giặt được mở nắp, tiếng vải vóc rung động, sau đó tiếng bước chân hướng ra ban công, sào phơi đồ kêu kẽo kẹt hạ xuống…
Thực ra những âm thanh đó đều rất nhỏ, chỉ là sau khi bị mù, các giác quan khác của anh trở nên vô cùng nhạy cảm, nên anh không thể không chú ý.
Lục Minh Huy từ từ ngồi dậy, hai chân đặt xuống đất, có chút vụng về tìm thấy dép lê, sau đó theo trực giác mò mẫm đi ra khỏi phòng.
Thực tế chứng minh trực giác thường không đáng tin. Vị trí cửa phòng lệch so với phán đoán của anh vài centimet, khiến anh hơi va chạm vào.
Cũng không đau lắm. Anh sờ thấy một thứ gì đó mềm mại. Hai tay dán vào khung cửa mò mẫm một lúc, nhận ra đó hẳn là thanh chống va đập cửa. Anh sờ sang bên còn lại, cũng dán thanh chống va đập.
Lục Minh Huy có chút ngẩn người.
Lúc này, anh nghe thấy một giọng nói ngọt ngào, mềm mại vang lên ở phía trước bên phải: “Anh tỉnh rồi à?”
Giọng nói của cô gái lộ ra sự cẩn thận lấy lòng: “Anh có khát không? Có muốn uống chút nước ấm không?”
Giọng nói của cô rất êm tai dễ nghe, điềm đạm mà không làm ra vẻ, mềm mại nhưng không ủy mị, từng câu từng chữ rơi vào tim, giống như một đôi tay dịu dàng, xoa dịu tính xấu sắp bùng nổ của anh.
Lục Minh Huy nhớ ra cô là ai, nhíu mày hỏi: “Sao cô còn chưa đi?”
Sư Âm có chút luống cuống đứng tại chỗ.
Lục Minh Huy không muốn chấp nhận sự bố thí của bạn gái cũ, nhưng lại không thể không thừa nhận, hiện tại anh quả thực cần một hộ lý. Anh tâm phiền ý loạn, đỡ đầu bước về phía sofa, không tiếp tục dây dưa về sự tồn tại của Sư Âm nữa, nói: “Thôi, rót cho tôi một ly nước ấm, rồi lấy thuốc qua đây.”
Sư Âm như được đại xá, quay người đi rót nước ấm.
Chỉ là cô không biết lấy loại thuốc nào. Thuốc của anh quá nhiều, có cả viên nang, cả thuốc bột pha uống, một đống hộp thuốc đủ màu sắc khiến cô có chút ngây ra.
May mắn là trên danh sách dùng thuốc có ghi chú giải thích. Cô nghiêm túc nghiên cứu một lát, rồi nói với Lục Minh Huy: “Uống thuốc xong có thể sẽ mệt mỏi buồn ngủ. Hay là ăn chút gì đó rồi uống thuốc nhé? Hiện tại vừa đúng lúc ăn tối.”
Lục Minh Huy không có khẩu vị. Mắt anh đau, kéo theo cả trán cũng âm ỉ nhức.
“Gọi cơm hộp đi.” Anh đưa điện thoại qua.
Sư Âm nhận lấy di động của anh, lòng bàn tay nặng trĩu. Di động của anh lớn hơn của cô một chút, vỏ ngoài còn mang theo hơi ấm cơ thể của anh. Cầm như vậy, cứ như thể bàn tay anh đang bao bọc lấy cô.
Một vài ý niệm kỳ quái bay vào đầu, mặt cô hơi đỏ lên.
“Anh muốn ăn gì?” Sư Âm nhẹ giọng hỏi.
“Không biết.” Lục Minh Huy đỡ trán, “Cô đọc cho tôi nghe đi.”
Sư Âm ôn hòa gật đầu: “À… Vậy anh muốn ăn cơm hay mì sợi? Hay là phần ăn có canh? Bánh sủi cảo, hoành thánh có ăn được không…”
Giọng cô rất êm tai, ngay cả những từ ngữ đơn giản qua miệng cô cũng trở nên dễ nghe như những nốt nhạc. Lục Minh Huy nghe một hồi, dần dần quên mất cô đang đọc gì, nhưng đầu anh hình như không còn đau như trước nữa.
Cuối cùng, anh nghe thấy cô nói: “Ăn món này đi, được không?”
Lục Minh Huy tùy ý gật đầu, nói: “Được.”
Gọi xong cơm hộp, Lục Minh Huy không lấy lại điện thoại, bảo Sư Âm giúp anh kiểm tra tin nhắn trên các ứng dụng liên lạc.
Bạn bè anh nhiều, tin nhắn chưa đọc tích tụ không ít. Đa số mọi người không biết anh bị tai nạn, tin nhắn gửi tới vẫn là văn bản, chỉ có vài đồng nghiệp gửi tin nhắn thoại. Nhưng những tin nhắn thoại đó quá dài, Lục Minh Huy không kiên nhẫn nghe hết, liền bảo Sư Âm tắt đi.
Sư Âm dịu dàng hỏi anh: “Có cần trả lời tin nhắn cho họ không?”
“Không cần.” Lục Minh Huy ngửa người dựa vào lưng ghế, khuỷu tay đặt lên trán, cố gắng giảm bớt cơn đau.
Sư Âm nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống bên tay phải anh.
“Cô cầm đi.” Lục Minh Huy nhàn nhạt nói, “Dù sao tôi thế này, cũng không dùng được di động.”
Sư Âm nghĩ một lát, giọng nói nhẹ nhàng: “Di động có một chế độ dành cho người khiếm thị, cần vào chức năng hỗ trợ, gọi là VoiceOver…”
PHANH!!!
Cô còn chưa nói xong, một chân anh đã đá đổ bàn trà!
Cốc nước và nước ấm đổ văng xuống đất, vỡ tan tành!
Sư Âm bị anh dọa sợ, kinh hoàng nhìn anh. Người đàn ông đang bùng nổ cơn giận sắc mặt âm trầm, ngực phập phồng kịch liệt, hai tay nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, vô cùng đáng sợ.
Cả người anh tràn ngập sự bạo ngược và phẫn uất, giống như một kẻ côn đồ bị dồn vào đường cùng, hận không thể cùng thế giới này đồng quy vu tận!
Trong khoảnh khắc, Sư Âm gần như nghĩ rằng anh có thể sẽ đánh cô.
Nhưng ngay sau đó, anh lại như một quả bóng xì hơi, vô lực ngã trở lại vào sofa. Sau khi mọi cảm xúc rút đi nhanh chóng, trên khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông chỉ còn lại sự suy sụp và cô đơn vô hạn. Anh cười oa oa một tiếng, mang theo giọng điệu tự giễu: “Xin lỗi nha… Vừa rồi tôi đã dọa cô rồi đúng không?”