[Ngôn tình có H] Hoa Baby - 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sư Âm hơi sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh. Ngày thường xuống lầu tản bộ đều cần cô vừa dỗ vừa khuyên, hôm nay anh lại chủ động muốn đi dạo phố? Mặt trời mọc từ hướng Tây sao?

Cô gọi một chiếc taxi, Lục Minh Huy báo tên một trung tâm thương mại. Không lâu sau, hai người liền đến khu phố thương mại phồn hoa nhất.

Sư Âm căng thẳng nắm chặt tay Lục Minh Huy.

Loại nơi này người đông xe nhiều, bậc thang cũng nhiều, thật sự không thích hợp đưa một bệnh nhân mù tới.

Lục Minh Huy lại có vẻ thần thái nhẹ nhàng, nắm tay Sư Âm, bảo cô dẫn anh vào tầng một của trung tâm thương mại.

Tầng một có rất nhiều quầy mỹ phẩm chuyên doanh, còn có vài cửa hàng trang sức vàng bạc.

Sư Âm thấy các loại trang sức lấp lánh trưng bày trong quầy kính triển lãm, trong lòng mơ hồ có suy đoán, nhưng lại có chút không dám tin. Sau đó cô nghe thấy Lục Minh Huy vui vẻ hỏi: “Âm Âm, em thích nhẫn vàng, hay là bạch kim?”

“…Em, chúng ta về đi.” Cô sinh lòng nhút nhát, nhìn quanh những người trong trung tâm thương mại, nhỏ giọng nói: “Đắt lắm.”

Lục Minh Huy không hề để tâm: “Mua nhẫn thôi mà, đâu phải mua vàng thỏi, có thể đắt bao nhiêu chứ? Nếu em không thích loại này, anh có thể nhờ bạn bè mua nhẫn kim cương, không mua ở đây…”

Sư Âm không muốn: “Vô duyên vô cớ mua nhẫn làm gì, đi thôi, chúng ta về nhà đi.”

“Không được, hôm nay anh nhất định phải mua.” Lục Minh Huy dừng lại, nghiêm túc nói: “Cũng không phải vô duyên vô cớ, anh đã sớm muốn mua cho em rồi. Hôm nay coi như là để chúc mừng, được không, Âm Âm?”

Sư Âm cắn cắn môi, thỏa hiệp nói: “Không được mua loại đắt.”

Lục Minh Huy cười xoa xoa đầu cô, nói: “Cô gái ngốc.”

Sư Âm chọn một đôi nhẫn cặp bạch kim, kiểu dáng đơn giản nhất, chỉ là một vòng trơn bóng, không có bất kỳ trang trí nào, nhưng cô lại vô cùng thích.

Lúc mua thì chốc lát ngại đắt, chốc lát ngại phiền toái, mua xong rồi lại yêu thích không muốn buông tay.

Về nhà, Lục Minh Huy ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, cô dựa ngồi bên cạnh anh, ôm cánh tay anh thường xuyên sờ sờ, chạm chạm, mười ngón tay giao nắm với anh, cảm nhận được hai chiếc nhẫn mang theo nhiệt độ cơ thể của nhau kề sát, trong lòng liền vô cớ vui mừng.

Lục Minh Huy nhận ra động tác nhỏ của cô, trêu chọc cô: “Chờ sau này anh tặng em thêm mấy cái vòng nữa, em còn không mừng đến lên trời sao?”

Sư Âm hừ hừ: “Em đeo nhiều vòng làm gì? Em đâu phải Na Tra.”

“Phụt ~” Lục Minh Huy bật cười. Anh cười đến nghiêng ngả dựa vào lòng cô: “Âm Âm, sao em lại đáng yêu thế…”

Sư Âm quẫn bách lùi lại phía sau, đẩy đầu anh: “Anh dậy đi.”

“Không dậy đâu.” Anh toàn thân đè ép lại, hôn hôn cô, nói: “Hôm nay anh thật vui, còn muốn làm một việc nữa, để chúc mừng.”

Má Sư Âm hơi ửng hồng: “Không phải đã mua nhẫn rồi sao… Anh, anh còn muốn chúc mừng gì nữa?”

Lục Minh Huy ôm cô ngồi dậy, đặt cô lên đùi mình: “Anh muốn nhìn em.”

Yêu cầu này của anh, làm Sư Âm có chút sững sờ.

Giây tiếp theo, anh nhẹ nhàng hôn đỉnh đầu cô, giọng nói khàn khàn chui vào tai cô, tràn đầy mê hoặc: “Nhưng anh nhìn không thấy, cho nên… Âm Âm đóng vai đôi mắt của anh, được không?”

Mặt Sư Âm càng đỏ hơn, cũng càng nóng, mơ hồ biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Vậy… em phải làm thế nào?”

Lục Minh Huy bỗng nhiên đứng dậy, làm Sư Âm sợ hãi ôm chặt lấy cổ anh.

Anh đi về phía trước vài bước, sau đó rẽ vào, hỏi cô: “Âm Âm, bây giờ anh đến cửa phòng rồi chưa?”

“Ừm… Đi tiếp về phía trước, đi khoảng bốn năm bước, là vào phòng.”

“Khoảng cách đến giường thì sao?” Anh cắn tai cô, ám muội hỏi: “Đi đến mép giường cần mấy bước?”

Sư Âm cắn môi dưới, gò má nóng bỏng, xấu hổ đến mức ngay cả hô hấp cũng không xong, luống cuống trả lời: “Anh, anh đi đi, em không biết…”

“Sao lại không biết?” Lục Minh Huy buồn cười hôn hôn cô: “Nói là em phải làm đôi mắt cho anh, lỡ anh vấp phải thứ gì, em sẽ cùng anh ngã chung đấy.”

Cô vẫn ngượng ngùng đến lợi hại, căng da đầu lắp bắp: “Anh… Anh đi trước mười bước thử xem.”

Lục Minh Huy ôm cô đi vào phòng ngủ.

“Đến mép giường chưa?”

“…Lại hướng sang phải hai bước.”

“Bây giờ đến chưa?”

“Đến rồi…”

“Anh muốn đặt em xuống.”

“Ừm…”

“Anh muốn hôn em.”

“…”

“Âm Âm, sao em không nói gì?”

“…”

Sư Âm thật không biết nên nói cái gì.

Bất luận là “Được anh hôn đi”, hay là “Không cần anh đừng hôn”, cô đều không nói ra được. Cố tình Lục Minh Huy lại liên tục thúc giục hỏi, cô càng xấu hổ, anh càng trêu chọc. Cô quỳ trên giường, hai tay anh lần lượt nắm lấy tay cô, hôn lên trán cô, chạm vào gò má cô, thấp giọng nói: “Anh thích nghe giọng nói của em, Âm Âm, em nói chuyện đi… Nói gì cũng được… Cho anh nghe thấy giọng em…”

Sư Âm xấu hổ tột độ, há miệng, vẫn không biết nói gì. Lại sợ anh thất vọng, trong tình thế cấp bách cô chủ động ngẩng đầu lên, dùng môi chặn lại cái miệng lải nhải của Lục Minh Huy.

Lục Minh Huy cuối cùng cũng yên tĩnh.

Anh bắt đầu dốc hết sức chuyên chú hôn cô.

Một mặt tham lam hôn môi, một mặt mò mẫm lột đi quần áo cô, cuối cùng làm hai người trần trụi gặp nhau, tựa như trở lại ngày ở phòng tắm, không có bất kỳ ngăn cách nào ôm nhau.

Ánh mặt trời đầu thu xuyên qua rèm lụa trắng chiếu vào, rực rỡ và ấm áp. Ngoài cửa sổ thường xuyên truyền đến tiếng xe cộ dưới lầu, tiếng người, tiếng chó cưng sủa vui vẻ, còn có tiếng piano gập ghềnh của đứa trẻ nào đó đang luyện, giống như nhịp tim hỗn loạn của Sư Âm giờ phút này.

Cô không quen làm chuyện này vào ban ngày.

Quá sáng sủa, cũng quá trần trụi. Tất cả mọi thứ đều không hề che đậy, dục vọng ẩn giấu cũng bị phơi bày rõ ràng, không thể che giấu.

Cô thấy biểu cảm của chính mình qua cánh cửa tủ quần áo có mặt gương. Sự thẹn thùng lộ ra rõ ràng sự thích thú, khiến cô xấu hổ quay đầu, nhắm chặt hai mắt không dám nhìn nữa.

Sao cô lại lộ ra thần sắc đó?

Chỉ là một vài nụ hôn, một vài sự âu yếm, sao cô lại say mê đến mức như mất hồn?

Sư Âm trong lòng vừa cảm thấy hoang mang khó hiểu, cũng cảm thấy hổ thẹn khó chịu. Cho dù biết rõ Lục Minh Huy không nhìn thấy gì, nhưng cô trong tình cảnh sáng sủa và trắng trợn như vậy, vẫn đỏ mặt tía tai, hoảng loạn vô phương.

Lục Minh Huy hôn cô một trận, từ phía sau ôm chặt lấy cô, môi dán vào sau cổ cô, hỏi: “Thấy cửa tủ quần áo không?”

Sư Âm từ từ mở to mắt, lại một lần nữa thấy chính mình phản chiếu trong mặt gương.

“Nói cho anh, em hiện tại là bộ dạng gì?” Lục Minh Huy thấp giọng hỏi, hôn lên vai cô, xoa nắn cơ thể cô.

“Em… trong lòng anh.” Sư Âm nhẹ giọng trả lời.

“Chỉ là trong lòng anh sao…” Bàn tay Lục Minh Huy đang vỗ bên hông và ngực cô di chuyển xuống, một chút tách hai chân cô ra. Hơi thở nóng rực dâng lên ở vai cổ cô, giọng nói càng lúc càng thấp: “Âm Âm, nói cho anh, em hiện tại… là bộ dạng gì?”

Hô hấp cô lập tức cứng lại, cảm nhận được đầu ngón tay anh dừng ở đỉnh điểm run rẩy kia, hơi nóng lập tức không ngừng đổ dồn xuống…

“Em… Em đang bị, bị anh sờ…” Cô khó khăn trả lời, nhịn không được đưa tay nắm lấy tay anh, ngăn cản anh tiếp tục làm càn. Nhưng hình ảnh phản chiếu trên cửa tủ kính, lại càng thêm dâm mỹ, dường như là cô… là cô tự mình đang…

Cô xấu hổ đến lợi hại, tay buông ra như bị bỏng, đôi mắt cũng nhắm nghiền lại.

“Chỗ anh sờ, là màu gì?” Lục Minh Huy lại lần nữa hỏi cô.

Cô không chịu nói chuyện, cũng không muốn mở to mắt.

“Sẽ là màu gì…” Hô hấp Lục Minh Huy trở nên thô nặng. Một bàn tay anh ấn vào đùi trong cô, bàn tay kia xoa nắn một cách chết người. Sư Âm tức khắc chịu không nổi, ô ô yết yết rên rỉ trong lòng ngực anh.

“Không cần… Anh đừng như vậy… Buông tay ra, a a… A…”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo