NÓI NGỌNG ĐỌC THƯ TÌNH - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Tôi... tôi đã nói rồi, tôi..."

"Năm trăm." Giang Uấn Kỳ nhả ra hai chữ ngắn gọn.

Tôi ngẩng phắt đầu lên: "Cái gì?"

"Đọc sách cho tôi nghe, một tiếng, năm trăm." Cậu ta lấy điện thoại ra, bấm vào một giao diện. Trên màn hình là một bài báo tiếng Anh rất dài.

"Chỉ... chỉ có thế này thôi?"

"Ừ."

"Tại... tại sao lại tìm tôi? Tôi nói chuyện..."

"Tôi biết. Tôi chỉ muốn cậu đọc."

Lục Hằng đứng bên cạnh cười đến mức không đứng thẳng nổi: "Ha ha ha... Giang Uấn Kỳ, ông đúng là nhân tài! Bỏ tiền thuê cậu ấy đọc... đọc bài xoắn lưỡi à?"

Giang Uấn Kỳ lạnh lùng liếc cậu ta một cái. Lục Hằng lập tức im bặt, giơ tay đầu hàng: "OK, OK, tôi không nói nữa, hai người tiếp tục đi, cứ coi như tôi không có ở đây."

Cậu ta nhặt bóng, biết điều lùi ra đầu hẻm. Một mặt vừa đập bóng hờ hững, một mặt vừa dùng ánh mắt hóng hớt lén nhìn về phía chúng tôi.

Trong hẻm chỉ còn lại tôi và Giang Uấn Kỳ.

Một tiếng đồng hồ, năm trăm tệ. Còn kiếm được nhiều hơn cả việc tôi liều nửa mạng đi ăn đòn. Tôi đã rung động một cách đáng hổ thẹn. Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi.

"Cậu... rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Cậu ta nhìn tôi, gằn từng chữ đáp:

"Tôi muốn ngủ."

8

"Cậu ta bị mất ngủ rất nghiêm trọng."

Lục Hằng chẳng biết đã sán lại gần từ lúc nào.

"Bác sĩ bảo cậu ấy bị suy nhược thần kinh, đặc biệt nhạy cảm với âm thanh, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng không ngủ được."

"Có đôi khi ở những nơi cực kỳ yên tĩnh thì ngủ được, còn có đôi khi..." Lục Hằng nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp, "Cần một loại tiếng ồn đặc định."

Tôi lập tức hiểu ra.

Cái gọi là "tiếng ồn đặc định" chính là cái lưỡi thắt nút của tôi, là cách nói chuyện lắp ba lắp bắp này.

Thế này là sao? Một cách sỉ nhục mới à? Bỏ tiền ra để nghe tôi làm trò hề sao?

Tôi quay người bỏ đi.

"Ê! Lâm Chiểu!" Lục Hằng hét gọi phía sau.

Tôi không thèm quan tâm, nhưng cổ tay lại một lần nữa bị giữ chặt. Tôi đột ngột quay đầu, va phải đôi mắt vừa mở của Giang Uấn Kỳ. Cậu ta trông như vừa tỉnh dậy sau một cơn mệt mỏi kéo dài, trong mắt vẫn còn nét rã rời đậm đặc không tan.

"Không phải như cậu nghĩ đâu."

"Vậy... vậy là như nào?"

"Tôi không có ý sỉ nhục cậu. Tôi đã thử rồi, nghe cậu nói chuyện tôi có thể ngủ được. Tôi thật sự, thật sự rất muốn có một giấc ngủ ngon..."

Gió trong hẻm cuốn mấy chiếc lá khô bay xoay vòng. Tôi nhìn vết quầng thâm không cách nào che giấu dưới mắt cậu ta. Ngọn lửa giận vì bị đem ra làm trò khỉ trong lòng tôi, cư nhiên cứ thế... lụi tàn từng chút một.

9

Cuối cùng tôi đã nhận ủy thác này.

Đại thiếu gia Giang Uấn Kỳ rất có cách. Cậu ta trực tiếp đến thư viện đăng ký một phòng tự học đơn dành cho học sinh thi học sinh giỏi, lý do là cần sự yên tĩnh tuyệt đối.

Mỉa mai thay, tôi lại là "nguồn tiếng ồn" duy nhất.

Tôi ngồi đối diện cậu ta, nâng chiếc điện thoại của cậu ấy trên tay. Giống như một đứa trẻ mới tập nói, tôi bập bẹ đọc bài báo tiếng Anh khó như sách trời.

"The... The global... e-co-no-my..."

Lưỡi của tôi cứng đờ như thể là của ai khác, mỗi âm tiết bật ra đều vô cùng gian nan. Còn Giang Uấn Kỳ, vị "kim chủ" đại nhân này, cứ thế gục xuống bàn, gối đầu lên cánh tay. Hơi thở cậu ta nhẹ bẫng, trông như đã ngủ say.

Thật thần kỳ. Đây là lần đầu tiên tôi không cảm thấy tự ti vì mình nói ngọng. Khiếm khuyết của tôi, vào khoảnh khắc này, lại trở thành một thứ có giá trị.

Đọc được gần nửa tiếng, cổ họng tôi khô khốc như sắp bốc cháy, vừa định dừng lại uống hụm nước, ngẩng đầu lên đã thấy Giang Uấn Kỳ ngồi thẳng dậy từ bao giờ, đang bất động nhìn tôi.

"Sao... sao thế?" Tôi bị cậu ta nhìn đến mức lạnh sống lưng.

"Không có gì." Cậu ta lắc đầu, "Tiếp tục đi."

"Ồ."

"The... The re-port... sug-gests..."

Đọc mãi đọc mãi, mí mắt tôi bắt đầu đánh nhau. Hôm qua tôi vừa thức trắng đêm để chạy một đơn thiết kế ngoài.

"Buồn ngủ à?"

Tôi giật nảy mình, vội ngồi thẳng dậy: "Không... không có."

"Buồn ngủ thì ngủ một lát đi."

Nói rồi, cậu ta cư nhiên cởi áo khoác của mình ra, đắp lên người tôi. Thật ấm áp.

10

Cuối cùng tôi vẫn ngủ quên mất. Khi tỉnh dậy, trời đã tối mịt.

Giang Uấn Kỳ không còn ở đó, đèn bàn vẫn còn sáng. Trên người tôi đắp áo khoác của cậu ta, màn hình điện thoại bên cạnh sáng lên, là giao diện chuyển khoản thành công.

Số tiền: Một ngàn tệ. Chẳng phải đã thỏa thuận là năm trăm sao?

Tôi cầm điện thoại lên mới thấy bên dưới còn một tin nhắn của cậu ta: "Phần dư là tiền đặt cọc. Mai, chỗ cũ, giờ cũ."

Tôi siết chặt điện thoại, lòng đầy cảm xúc hỗn độn. Lúc gấp áo khoác, một tờ giấy nhỏ từ túi áo cậu ta rơi ra. Đó là hóa đơn đóng tiền viện phí.

Người nộp: Giang Uấn Kỳ.

Chẩn đoán: Suy nhược thần kinh nặng, rối loạn giấc ngủ kéo dài.

Tôi lặng lẽ gấp tờ hóa đơn lại, nhét trả vào túi áo khoác. Sau đó xếp quần áo thật ngay ngắn trên bàn rồi mới đeo cặp rời đi.

Về đến nhà, bỏ số tiền kiếm được hôm nay vào hộp thiếc, tôi đổ hết tiền ra đếm lại một lần nữa. Bốn ngàn năm trăm năm mươi tệ. Còn thiếu ba ngàn bốn trăm năm mươi tệ.

 

Nhìn những tờ tiền đó, trong đầu tôi toàn là tờ hóa đơn của Giang Uấn Kỳ. Hóa ra cậu ta thật sự... bệnh rất nặng. Tôi mở điện thoại, nhấn vào khung chat với cậu ta. Nhìn chằm chằm dòng chữ "Mai, chỗ cũ, giờ cũ" hồi lâu, nhưng không trả lời một chữ nào.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo