Nói Tôi Xấu Rồi Lại Hối Hận? - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trưa ngày thi đại học cuối cùng, trúc mã đánh thức tôi đang gục xuống bàn ngủ trưa, khẽ nói bên tai:


"Cậu xấu quá."


Cách đó không xa, đám bạn của cậu ấy nhìn tôi, cười cợt ầm ĩ.


Trúc mã giải thích rằng cậu ấy chơi Thật hay Thách bị thua, hình phạt là phải tìm một cô gái và nói trước mặt người đó là cô ấy xấu.


"Các bạn nữ ở đây tớ chỉ thân với mỗi cậu, nên mới tìm cậu, ý tớ không phải vậy đâu, sao cậu xấu được chứ? Cậu là người phụ nữ sẽ làm vợ tớ trong tương lai mà."


Tôi từng hỏi cậu ấy, thi đại học hơn kém nhau một điểm là bỏ xa cả nghìn người, liệu chúng ta có vì làm sai một câu trắc nghiệm mà từ đó đường đời sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau hay không? 


Cậu ấy cười bảo sẽ không đâu, dù thế nào chúng ta cũng phải ở bên nhau.


Nhưng bây giờ, cậu ấy thua trò chơi, liền chọn cách làm tôi bẽ mặt, chẳng mảy may quan tâm liệu điều đó có ảnh hưởng đến bài thi chiều nay của tôi hay không?


Tôi nghĩ, cho dù không phải vì bài trắc nghiệm trong kỳ thi, chỉ vì sự lựa chọn này của cậu ấy, chúng tôi cũng đã không còn chung một con đường nữa rồi.


Tôi âm thầm sửa lại nguyện vọng trường đại học, lao về phía tương lai tươi sáng không có cậu ấy.


1


Mấy ngày thi đại học mưa xối xả liên miên, mãi đến trưa ngày cuối cùng, bầu trời đầy mây đen mới hửng chút nắng.


Kỳ thi căng thẳng cũng chỉ còn lại môn cuối cùng là Chính trị.


Giờ nghỉ trưa rất gấp gáp, trúc mã Trần Tử Dật rủ tôi ăn cơm xong thì cùng đến thư viện, nghỉ ngơi một lát rồi quay lại trường thi.


Nhưng đến thư viện chưa được bao lâu, tôi đã thấy hối hận.


Tôi và Trần Tử Dật không học cùng lớp, cậu ấy cứ mải mê trò chuyện với đám bạn cùng lớp của mình, thậm chí còn dò đáp án bài thi buổi sáng.


Dù không muốn tham gia, tôi vẫn bị buộc phải nghe thấy, hình như tôi đã làm sai vài câu.


Nhưng những gì đã sai thì không thể thay đổi được nữa.


Tôi không muốn nghe tiếp, tránh làm ảnh hưởng đến tâm trạng.


Tôi chỉ muốn nắm bắt chút thời gian còn sót lại, nghỉ ngơi và ôn tập thật tốt, thi nốt môn cuối cùng cho thật trọn vẹn.


Hơn nữa nhìn quanh, rất nhiều bạn học đã gục xuống bàn bắt đầu nghỉ trưa rồi.


Tôi cắt ngang cuộc trò chuyện đang rôm rả của Trần Tử Dật, khẽ nhắc nhở:


"Nếu các cậu muốn nói chuyện thì có thể ra ngoài được không? Chiều nay còn một môn thi nữa, bên cạnh có rất nhiều bạn đang ngủ trưa."


Trần Tử Dật sững người một thoáng.


Nhưng rất nhanh, cậu ấy cười xòa với tôi:


"Chi Hàm dạy chí phải, tớ bảo bọn họ ra ngoài ngay đây."


Cậu ấy dẫn đám bạn ra hành lang.


Khi đi ngang qua tôi, có một nam sinh chắp tay với tôi vẻ hối lỗi:


"Xin lỗi nhé chị dâu, chị nghỉ ngơi đi, chiều nay thi tốt nha!"


Trần Tử Dật vỗ vào đầu nam sinh kia:


"Đi đi đi, hét cái gì mà hét."


Sau đó quay đầu mỉm cười với tôi:


"Chi Hàm, cậu đừng để ý bọn họ, cứ làm việc của cậu đi."


Tôi gục xuống bàn, cứ ngỡ cuối cùng cũng được yên tĩnh để ngủ một lát.


Nhưng khu tự học và hành lang rốt cuộc chỉ cách nhau một lớp kính, cửa cũng không đóng chặt.


Tiếng nói chuyện của bọn họ vẫn liên tục truyền vào, vo ve như tiếng muỗi kêu thật dày vò.


Thi thoảng còn bùng lên những tràng cười lớn.


Tôi nhắm mắt, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, nhưng vì tiếng ồn của họ mà chẳng thể nào chợp mắt nổi.


Nghĩ đến thời gian đang trôi đi, sắp sửa phải vào phòng thi, tôi không khỏi có chút nóng ruột, càng thêm khó ngủ.


Đúng lúc này, có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi.


Tôi mở đôi mắt ngái ngủ, chống người dậy, phát hiện ra là Trần Tử Dật.


Cậu ấy cúi người xuống, mặt ghé sát mặt tôi, thậm chí tóc mái còn chạm cả vào tôi.


Tim tôi bỗng chốc đập nhanh, mặt cũng nóng ran lên.


Thiếu niên mà tôi thầm thương trộm nhớ bao năm nay đang ở khoảng cách gần thế này, bảo không rung động là nói dối.


Hơi thở ấm nóng cứ thế phả vào cổ tôi một cách tùy ý.


Tôi rụt người về phía sau, nhưng Trần Tử Dật lại như được đà lấn tới, càng áp sát tôi hơn.


Dường như cậu ấy chẳng hề bận tâm đến khoảng cách mập mờ này.


"Cậu..."


Tôi định hỏi Trần Tử Dật, cậu làm cái gì vậy.


Nhưng mới thốt ra được một chữ, đã bị lời nói của cậu ấy cắt ngang...


"Cậu xấu quá."


Cậu ấy phát âm rõ ràng, giọng điệu chắc nịch.


Biểu cảm là sự lạnh lùng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.


2


Ngoài hành lang lại bùng lên những tiếng cười khoái trá.


Nam sinh lúc nãy chắp tay gọi tôi là chị dâu, giờ giọng oang oang:


"Vừa nãy đuổi bọn này ra ngoài oai phong lắm mà, giờ thiếu gia Dật bảo nó xấu, một tiếng cũng không dám ho he!"


Ngay lập tức có người hùa theo:


"Theo tao ấy, thằng con trai nào cũng nên có một cô thanh mai, dạy dỗ một chút là ngoan ngoãn ngay~"


"Bọn mày nhìn cái dáng vẻ ngơ ngác của Lâm Chi Hàm kìa, trông sốc chưa! Nó không tưởng bở là thiếu gia Dật định tỏ tình với nó đấy chứ?"


Đám bạn của Trần Tử Dật cười ngặt nghẽo, đứa ôm bụng, đứa chỉ trỏ vào tôi.


Thậm chí còn có thêm một người nữa, Kiều Lãng.


Cô ta mím môi, đôi mắt cười cong cong nhìn tôi, mặt đẹp như hoa đào.


Nếu không biết đây là sự chế giễu, được một cô gái xinh đẹp như vậy cười với mình, có lẽ tôi sẽ vui lắm.


Kiều Lãng là học sinh lưu ban, hoa khôi mới nổi của trường chúng tôi.


Cũng là cô gái duy nhất trong đám người ngoài hành lang kia.


Tôi không biết cô ta đến từ lúc nào, cũng không biết cô ta và Trần Tử Dật có thân nhau không, rõ ràng cô ta và nhóm Trần Tử Dật đâu có học cùng lớp.


"Chi Hàm, mấy đứa bọn tớ ôn không vào nên chơi trò chơi, tớ thua, chọn đại mạo hiểm, phải tìm một bạn nữ nói trước mặt người đó là cô ấy xấu. Đây là hình phạt của tớ, cậu không biết đâu, lúc nói với cậu trong lòng tớ khó chịu biết bao nhiêu."


Trần Tử Dật giải thích qua loa xong, chẳng đợi tôi nói câu nào, đã đi thẳng về phía đám bạn.


Biến tôi thành gã hề cho người ta cợt nhả, rồi lại bỏ rơi tôi như vậy.


Trái tim tôi cứ thế nguội lạnh từng chút một.


Đây vẫn là Trần Tử Dật mà tôi thích sao?


Cậu ấy của quá khứ, vì bảo vệ tôi, bị người ta đánh tím cả mặt cũng không lùi bước.


Thậm chí một tuần trước cậu ấy còn thề thốt rằng, dù thế nào chúng tôi cũng phải ở bên nhau.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo