Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Môn thi cuối cùng của kỳ thi đại học, nhìn chung tôi làm bài khá thuận lợi, những câu không chắc chắn cũng đã điền kín.
Lúc bước ra khỏi phòng thi, thấy mây đen đã tan hết.
Ánh nắng rực rỡ tỏa sáng trên bầu trời cao rộng.
Tâm trạng trong nháy mắt nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ra khỏi tòa nhà thi, chưa đi được mấy bước, tôi đã chạm mặt nhóm Trần Tử Dật.
Miệng họ vẫn đang nói cười, nhưng ánh mắt lại không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi.
Tôi coi như không thấy họ, đi thẳng qua.
"Chi Hàm! Sao không chào hỏi tiếng nào thế, tâm trạng không tốt à? Có phải vừa nãy thi không tốt không?"
Trần Tử Dật sải bước dài tiến lên, tóm lấy vai tôi.
"Đi thôi, đi ăn tiệc lớn, muốn ăn gì cứ chọn thoải mái, tớ mời."
Trước đây sự tiếp xúc cơ thể của cậu ấy khiến tôi hồi hộp tim đập chân run, giờ đây chỉ khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi quay đầu nhìn cậu ấy đờ đẫn:
"Tớ phải về nhà rồi, các cậu cứ chơi đi."
Trần Tử Dật nhíu mày:
"Tại sao? Không phải đã hẹn trước rồi sao, thi xong tối nay cùng đi chơi mà? Có phải cậu giận tớ nên cố ý làm vậy không, chỉ vì chuyện trưa nay tớ nói cậu xấu? Tớ đã giải thích rồi, đó chỉ là trò chơi, nói những lời đó trong lòng tớ cũng khó chịu lắm chứ! Sao cậu không thể đặt mình vào vị trí của tớ, cũng thương cho tớ một chút?"
Tôi tỏ vẻ khó xử:
"Đầu tớ hơi đau, muốn về nhà nghỉ ngơi."
Phía sau, đám bạn của cậu ấy lớn tiếng hùa vào:
"Cậu chắc chắn muốn về nhà à? Tối nay Kiều Lãng cũng đi đấy, cậu không trông chừng cho kỹ, cái danh xưng chị dâu này coi chừng đổi chủ đó nha?!"
Trần Tử Dật cũng ghé sát lại gần, hạ thấp giọng bên tai tôi:
"Trưa thì đau bụng, giờ lại đau đầu, tốt nhất là cậu đừng có kiếm cớ để bùng kèo! Tớ giải thích lần cuối cùng, con gái ở đó tớ chỉ thân với mỗi cậu, mấy bạn nữ khác về cơ bản là không quen, chẳng lẽ lại tìm một người lạ rồi bảo người ta xấu à?"
"Cậu là người nhà, là người thân thiết nhất của tớ, nên tớ mới tìm cậu, ý tớ không phải vậy đâu, sao cậu xấu được chứ? Cậu là người phụ nữ sẽ làm vợ tớ trong tương lai mà."
"Cậu suy nghĩ lại đi, tối nay có muốn đi cùng không?"
Đúng lúc này, Kiều Lãng cũng đi tới.
Cô ta phấn khích vẫy tay với Trần Tử Dật:
"Anh Dật, em tới rồi nè, để mọi người chờ lâu rồi!"
Hừ, cô ta đến đúng lúc thật.
Nếu ai thân thiết với Trần Tử Dật, kẻ đó sẽ phải làm trò cười cho hội anh em của cậu ta.
Vậy thì cái danh "chị dâu" này, Kiều Lãng thích làm thì để cô ta làm.
Không chút do dự, tôi lắc đầu với Trần Tử Dật:
"Tớ đau đầu thật, tớ về đây."
Cậu ấy chỉ lạnh lùng buông một câu:
"Đừng có hối hận. Lỡ tối nay tớ say, ôm hôn ai đó, thì đó cũng là do cậu không trông chừng tớ cho kỹ."
Sau đó, Trần Tử Dật không hề liên lạc với tôi.
Cũng chẳng quan tâm đến chuyện đau đầu của tôi, tuy nói là do tôi bịa ra.
Chắc là cậu ấy chơi rất vui, tiến triển tốt đẹp với Kiều Lãng.
Nhớ lại chàng thiếu niên ngày trước chỉ cần nghe thấy tôi hắt hơi cũng sẽ lo lắng quan tâm, tôi vẫn có chút hoài niệm.
Nhưng bây giờ, cứ coi như chàng thiếu niên tôi thích năm xưa như đã bị đoạt xác, cũng chẳng khác gì đã chết rồi.
6
Ngày hôm sau quay lại trường chuyển hành lý, tôi mới gặp lại Trần Tử Dật.
Tôi và bố mẹ ở ngoài cổng trường, đang chuyển hành lý lên cốp xe.
Mẹ tôi đang lầm bầm bên cạnh:
"Ông xem thằng nhóc Dật bận cái gì thế không biết, trước đó còn chủ động đến nhà mình bảo sẽ giúp chuyển đồ, giờ thì người đâu mất tăm."
Bố tôi lại nhìn về phía không xa, sa sầm mặt mày:
"Kia chẳng phải là nó sao? Bà nhìn xem nó đang bận cái gì."
Tôi nhìn theo ánh mắt của bố.
Dưới gốc cây long não, Trần Tử Dật đang ôm hai thùng giấy lớn.
Trên thùng giấy, viết mấy chữ rất to:
"Lớp 12-13 — Kiều Lãng"
Cô gái bên cạnh cậu ấy đang lau mồ hôi trên trán cho cậu ấy, cười tươi như hoa.
Ngoại hình cô gái ấy rất nổi bật, muốn không nhận ra cũng khó.
Chính là Kiều Lãng.
Trần Tử Dật mấp máy môi, không biết đã nói gì.
Ngay sau đó, Kiều Lãng kiễng chân lên.
Thơm chụt một cái vào má cậu ấy.
Mắt Trần Tử Dật sáng rực lên, tay đang ôm thùng giấy cũng trượt xuống.
Mấy quyển vở trên cùng rơi xuống đất.
Những tấm bìa kẻ sọc đủ màu sắc, tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đó chính là những cuốn vở ghi chép trọng tâm các môn mà tôi đã vất vả tổng hợp.
Năm lớp 12 có một khoảng thời gian Trần Tử Dật bị tái dương tính Covid, sốt cao không hạ, phải nghỉ học một tuần.
Từ đó trở đi, tôi bắt đầu tổng hợp thêm một bản ghi chép trọng tâm cho cậu ấy, cho đến tận lúc thi đại học.
Bây giờ, vở ghi chép của tôi, tất cả đều nằm trong thùng đồ của Kiều Lãng.
Rõ ràng, sự chân thành mà tôi tự cho là quý giá, đã trở thành trò vặt để Trần Tử Dật hiến ân cần cho Kiều Lãng.
Trần Tử Dật nhìn mấy cuốn vở dưới đất, người khựng lại, định cúi xuống đặt thùng giấy xuống.
Bị Kiều Lãng ngăn lại ngay:
"Anh ngốc thế, đồ không dùng đến nữa thì nhặt làm gì? Vứt đi thôi~ Tiện thể giảm bớt gánh nặng cho anh Dật."
Cậu ấy chỉ do dự trong giây lát, rồi "ừ" một tiếng.
Cứ thế ngầm đồng ý để Kiều Lãng ném tâm huyết của tôi vào thùng rác.
Bố mẹ tôi đương nhiên nhận ra những cuốn vở đó.
Vốn dĩ có thể đi ngủ trước mười hai giờ, nhưng để giúp Trần Tử Dật tổng hợp ghi chép, tôi thường xuyên phải ngủ muộn hơn nửa tiếng.
Tôi luôn viết xong bản cho cậu ấy trước, rồi mới photocopy một bản giữ lại cho mình dùng.
Tất cả những điều đó, bố mẹ đều nhìn thấy cả.
Mặc dù nể tình nghĩa xưa nay, tôi vẫn chưa kể cho bố mẹ nghe chuyện trưa hôm qua.
Nhưng bây giờ, chẳng cần nói gì nữa, họ cũng đại khái hiểu được rằng, mối quan hệ như hình với bóng của tôi và Trần Tử Dật đã là chuyện của quá khứ rồi.
Bố tôi sa sầm mặt, một hơi chuyển hết hành lý lên xe:
"Đừng nhìn nữa, xui xẻo. Chúng ta về nhà."