Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ trên màn hình, trong đầu nảy ra hàng trăm câu hỏi chấm. “vặt... chính chủ á? Là bắt tôi móc túi anh ta, hay thừa dịp anh ta không chú ý để cạy két sắt? Hoặc là…” Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh anh sếp trẻ tuổi tài cao, sở hữu đôi chân dài miên man với chiều cao 1m89 - Phó Tri Thần. Tim bỗng hẫng một nhịp. Chẳng lẽ lại là vặt cái bo-đì mlem không thua gì người mẫu nam của anh ta sao?! ! Thế thì không tiện lắm đâu nhỉ!
Vừa nghĩ đến đó, cửa văn phòng chủ tịch đột nhiên mở toang. Phó Tri Thần bước ra trong vòng vây của đám đông. Một nhóm tinh anh mặc vest đi giày da vây quanh anh, vừa đi vừa thảo luận về những dự án trị giá hàng trăm triệu tệ. Anh khẽ cúi đầu, nghiêm túc lắng nghe cấp dưới báo cáo, góc nghiêng tuấn tú mê người đến chết người. Chẳng trách anh lại là đối tượng chinh phục của thế giới này. Nếu anh mà làm trai bao ở hộp đêm, đứa cuồng tiền như tôi cũng sẵn sàng vung tiền như rác vì anh.
"Khoan đã." Cả nhóm người đột nhiên dừng lại trước cửa thang máy. Phó Tri Thần quay người, nhìn về phía tôi - kẻ đang hoàn toàn trở tay không kịp: "Chung Gia Gia, cô đi công tác với tôi."
Tôi ngó nghiêng nhìn ra sau lưng một hồi, rồi mới tự chỉ vào mình: "... Tôi ạ?"
Bài đăng chia sẻ kinh nghiệm “vặt lông cừu".
*Vặt lông cừu: ban đầu là một từ lóng xuất phát từ một tiểu phẩm hài đầu năm 1999 tại Trung Quốc (kể về một bà lão đi chăn cừu cho hợp tác xã, tranh thủ mỗi ngày nhổ một ít lông cừu mang về nhà để tích tiểu thành đại, dệt thành một chiếc áo len. Trong bối cảnh truyện có nghĩa là tận dụng phúc lợi công ty / "Chấm mút" một cách hợp pháp.
Chủ thớt: "Toang rồi ông giáo ạ! Hình như sếp phát hiện ra tôi hay “vặt lông cừu” của anh ấy rồi!"
Cư dân mạng: "Sao mà phát hiện được? "Quỹ đen" của thớt bị tịch thu rồi à?"
Chủ thớt: "Mọi người nghĩ xem, anh ta là một tổng tài, đi công tác không dẫn theo trợ lý đặc biệt, không dẫn theo thư ký, lại chỉ đích danh một đứa trợ lý quèn ngày thường chỉ phụ trách nhận hoa như tôi. Chẳng phải là vì lo lắng lúc anh ta đi vắng, tôi sẽ lén lút vặt sạch lông cừu sao?!"
Cư dân mạng: "Thớt ơi, bình thường lúc lão ở đấy thì thớt cũng có vặt ít đi cái nào đâu..."
Nói thì nói thế chứ... Nửa năm trước, tôi vô tình phát hiện ra mình đang sống trong một thế giới có hệ thống chinh phục. Mà sếp của tôi, Phó Tri Thần, lại là đối tượng chinh phục duy nhất của thế giới này. Tôi cười suýt xỉu vì sắp phát tài. Kể từ đó, tôi bắt đầu con đường làm giàu nhờ vào việc “vặt lông cừu” từ sếp.
Từ ngày vào làm, hôm nào cũng có những kẻ chinh phục vừa giàu vừa hào phóng, trai xinh gái đẹp lượn lờ muốn san phẳng văn phòng chủ tịch. Họ dùng đủ mọi chiêu trò quyến rũ, ra tay hào phóng, hoa tươi quà cáp tặng không ngơi tay, chỉ để hạ gục đóa hoa cao quý trên đài tuyết là sếp tôi. Ban đầu, Phó Tri Thần còn lấy lệ tiếp đón vài câu. Về sau số lượng kẻ chinh phục nhiều quá, quà cáp chất đống trong văn phòng đến mức không còn chỗ đặt chân, anh rốt cuộc chịu không nổi nữa. Thế là vung tay một cái, vứt sạch cả người lẫn quà cho đứa trợ lý nhỏ là tôi xử lý.
Ngày hôm đó! Bánh răng vận mệnh của tôi bắt đầu chuyển động! Từ đồ xa xỉ dùng hằng ngày cho đến hàng hiệu cao cấp, đồ ăn thức uống, thứ gì cũng có. Tôi gom sạch bách!
Hoa tươi thì rã ra, đóng gói lại thành từng bông đơn lẻ, đợi đến giờ tan tầm đem ra chỗ đông người nhất bán cho mấy cặp tình nhân. Bánh ngọt, đồ tráng miệng thì đem chia cho đồng nghiệp để làm quà lấy lòng, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, hễ có kẻ chinh phục nào đến cửa là tôi sẽ nhận được tin báo đầu tiên. Bánh kẹo nhập khẩu thì đem bán tống bán tháo trong nhóm chat của cư dân chung cư. Quần áo, túi xách, giày thể thao thì treo hết lên mấy trang thanh lý đồ cũ. Đến cả cái thùng các-tông gửi hàng, tôi cũng xếp gọn lại đem bán ve chai! Tất cả đều quy ra tiền mặt!
Nhìn số tiền tích góp sắp đủ để trả trước một căn nhà ở trung tâm thành phố đến nơi rồi. Sắp đạt được tự do tài chính, chuẩn bị ném thẳng đơn xin nghỉ việc vào mặt sếp... Thì kế hoạch vặt lông cừu của tôi bị "nổ bom".
Sau khi nhận được thông báo đi công tác, lòng tôi cứ bồn chồn không yên. Nửa đêm không ngủ được, tôi mò vào bài đăng "vặt lông cừu" để cầu cứu cư dân mạng. Mọi người bàn ra tán vào phân tích giúp tôi, trong đó có một bình luận của tài khoản tên "Hôm nay bạn đã ‘vặt’ chưa" cực kỳ gây sốc: "Thớt ơi, đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một để thớt ‘vặt’ luôn chính chủ đó sao!"
Tôi hỏi: "Nói thế là ý gì?"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Đi công tác, ở riêng với nhau, sớm tối chạm mặt. Tự mà hiểu đi."
Tôi: "Tăng ca, khó xử, túc trực 24/24, tôi đi đời nhà ma rồi."
Hôm nay bạn đã ‘vặt’ chưa: "... Cô thử đổi góc nhìn xem, tại sao anh ta không gọi người khác mà chỉ gọi mỗi cô?"
Tôi: "Vì... lương tăng ca của tôi rẻ mạt à?"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Thôi bỏ đi, ngủ sớm đi bà nội. Đừng ngủ quên mà lỡ chuyến bay."
Tôi: "Này, nói cho rõ ràng xem nào! Rốt cuộc là ‘vặt lông cừu’ từ chính sếp kiểu gì? Alo, người đâu rồi?"
Khoan đã...
Sao cái tài khoản này lại biết tôi đi công tác bằng máy bay nhỉ?