Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vợ tôi là một đứa cuồng tiền chính hiệu. Nhưng cũng may cô ấy là đứa cuồng tiền. Mà vừa khéo tôi lại là đứa cực kỳ biết kiếm tiền. Cô ấy mê tiền. Tôi chính là tiền. Suy đi tính lại, hóa ra cô ấy yêu tôi đến chết đi sống lại. Mỗi ngày việc đầu tiên cô ấy làm sau khi mở mắt thức dậy chính là kiểm tra xem tài khoản của tôi lại nhảy thêm mấy chữ số không. Năng lực kiếm tiền của tôi chính là vũ khí tối thượng để mê hoặc vợ mình.
Mặc dù tôi không hiểu nổi cái sự chấp niệm sâu sắc của cô ấy đối với tiền bạc cho lắm.
Nhưng điều đó không quan trọng, tôi có tiền, có rất nhiều tiền.
Suy đi tính lại, cô ấy vô cùng chấp niệm với tôi.
Nhưng dạo gần đây tôi phát hiện ra cô ấy tích cóp được rất nhiều tiền, nhưng số tiền đó lại không hề nằm trong tài khoản ngân hàng.
Ban đầu tôi có ý dò hỏi xem tiền của cô ấy rút cuộc là tiêu vào việc gì rồi. Ngày thường cô ấy ăn mặc, chi tiêu đều rất giản dị và khiêm tốn. Bước chân vào mấy cửa hiệu xa xỉ cũng chỉ là vì muốn đem thanh lý đồ đạc của tôi kiếm lời, chứ bản thân chẳng bao giờ tiêu xài mua sắm cái gì cả.
Cô ấy suốt ngày mở mồm ra là mắng tôi là "Phó bóc lột", nhưng thực chất cô ấy sống còn keo kiệt, chắt bóp hơn tôi gấp trăm lần.
Tôi thực sự rất lo lắng cô ấy sẽ bị người ta lừa gạt, suy cho cùng thì cô ấy là người rất dễ tin tưởng người khác. Đến như cái tài khoản phụ đầy rẫy sơ hở, sơ sài kia của tôi mà cô ấy còn có thể dốc hết gan ruột ra để tâm sự cơ mà.
Cho đến một ngày, tôi mở cái hòm thư điện tử đã từ rất lâu không ngó ngàng tới ra, một xấp thư cảm ơn gửi đến từ khắp mọi miền đất nước đổ xuống như hoa tuyết.
Đến lúc này tôi mới biết số tiền cô ấy vặt được rốt cuộc là đã đi đâu rồi.
Nó đi đến những bản làng miền núi hoang vu hẻo lánh nhất ở vùng Tây Bắc, đi vào tay của những bé gái suýt chút nữa phải chịu cảnh nghỉ học giữa chừng, đi vào những đường chạy điền kinh tiêu chuẩn vừa mới được xây dựng xong xuôi, đi vào những quỹ học bổng hỗ trợ học sinh nghèo dưới danh nghĩa quyên góp ẩn danh.
Năm nào cô ấy cũng nhận được rất nhiều thư cảm ơn, chỉ là cô ấy đều lén lút đem giấu nhẹm đi một mình.
Cô ấy bảo, bản thân đã từng phải nếm trải cái khổ của việc không có tiền, từng vì muốn kiếm tiền chạy chữa bệnh tật cho bà nội mà phải quỳ sụp xuống cầu xin người ta. Bây giờ cô ấy có năng lực rồi, cô ấy muốn được sống một cuộc đời giàu sang đúng nghĩa trong tưởng tượng của mình:
Khi tiêu tiền không còn phải thắt lưng buộc bụng, nhìn trước ngó sau nữa, thích quyên góp là vung tay quyên góp liền.
Tôi hỏi cô ấy khi nào thì mới chịu rước tôi về dinh. Đã tích cóp đủ tiền "sính lễ cưới chồng" cho tôi chưa.
Cô ấy khẽ mỉm cười, ghé vào tai tôi lén lút bật mí một bí mật:
"Hệ thống bảo em chinh phục anh thành công, nên đã thưởng cho em một 'mục tiêu nhỏ' (100 triệu tệ ~ 350 tỷ VNĐ) rồi. Khoản tiền đó em giữ lại để làm sính lễ rước anh qua cửa đấy."
"Chẳng cần phải nhiều đến thế đâu." Tôi vùi đầu vào bên cổ mềm mại, ấm áp của cô ấy, khẽ nở nụ cười trầm thấp:
"Anh tự nguyện cá cược cả cuộc đời, tự mình dâng xác đến cho em vặt lông miễn phí đây."
(TOÀN VĂN HOÀN)