Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Nghĩ cả một đêm tôi vẫn không tài nào nghĩ thông suốt được.
Ngày hôm sau trên đường ra sân bay, tôi vẫn đang rà soát lại tất cả những chỗ mình có khả năng đã “lộ đuôi cáo” suốt nửa năm qua.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi “vặt lông cừu” của sếp cũng đâu có ngồi mát ăn bát vàng. Chẳng những phải giúp sếp xử lý quà cáp, tôi còn phải làm tấm khiên đỡ đạn, giải quyết mấy kẻ chinh phục khó nhằn thay anh nữa.
Ví dụ như lần trước có một gã cơ bắp cuồn cuộn thuộc phe chinh phục, cậy mình là bên đối tác nên đã chặn đường Phó Tri Thần ở bãi đỗ xe mấy lần liền.
Tôi vừa một tay nhận lấy đống thực phẩm bổ sung nhung hươu các thứ từ gã, vừa ẩn ý nhắc nhở: "Anh đừng phí công vô ích nữa, sếp với anh... bị trùng hệ (vị trí) rồi."
Gã cơ bắp bàng hoàng: "Không ngờ nhìn Phó Tri Thần lịch lãm, ra vẻ thư sinh bại hoại thế kia mà lại là thụ cơ đấy!"
Tôi: ‘... Anh muốn hiểu theo hướng đó thì cũng được thôi.’
Về sau trong cuộc họp, ánh mắt gã nhìn Phó Tri Thần cứ nhiều thêm vài phần đồng cảm, thấu hiểu kiểu "chị em búp bê" thương nhau. Dĩ nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể để sếp biết được.
5
Đến khi tôi mang hai quầng thâm mắt gấu trúc đuổi tới sân bay, Phó Tri Thần đã đang ngồi thong thả uống cà phê, lật xem tạp chí trong quán rồi.
Hôm nay anh mặc một chiếc măng-tô đen đứng dáng, bên trong phối với áo len đen cổ lọ, nhìn cả người toát lên vẻ cao quý, sang chảnh đến nghẹt thở. Hàng lông mày tuấn tú hơi nhíu lại, đôi mắt sau cặp kính cận đầy nghiêm túc và tập trung. Biết bao nhiêu người xung quanh đang nhìn anh, vậy mà chính chủ lại chẳng mảy may hay biết.
Một cô nàng tóc vàng xinh đẹp bưng khay phục vụ tiến về phía anh. Khi chỉ còn cách anh chưa đầy một mét, cô nàng đột nhiên "trượt chân ngã". Mắt thấy sắp sửa nhào thẳng vào lồng ngực anh đến nơi. Tôi như một mũi tên xé gió lao vút tới, vững vàng ôm lấy eo cô nàng: "Hi! How are you? Fine thanks and you!"
Cô nàng giả vờ ngã bất thành, bèn bẽ bàng rời đi. Lúc này Phó Tri Thần mới đặt tạp chí xuống, cứ như hoàn toàn không nhìn thấy màn kịch vừa rồi. Anh tự nhiên đón lấy chiếc va li hành lý của tôi, sải bước về phía lối lên máy bay dành cho khách VIP.
"Phó tổng? Vé của tôi không vào được phòng chờ VIP..."
Tôi cuống cuồng muốn giành lại va li.
"Nâng hạng thương gia rồi." Anh nhàn nhạt lên tiếng.
"Ủa? Nhưng bên tài vụ không cho thanh toán..."
"Tôi chi."
Tôi lập tức đuổi theo, giở giọng nịnh bợ: "Sếp ơi! Sao có thể để sếp kéo va li hộ tôi được, để tôi, để tôi làm cho!"
Đây chính là niềm vui khi “vặt lông cừu” từ chính sếp sao? Tóm lại một từ thôi: Sướng!
6
Lần đầu tiên trong đời được ngồi khoang hạng thương gia, tôi có chút khép nép và căng thẳng. Cái không gian này, cái tivi này, cái ghế da xịn sò này… Khoan đã. Sao chỗ ngồi của tôi lại dính liền với sếp thế kia? Khoang thương gia bây giờ đều thiết kế kiểu này à?
"Sếp ơi, có phải sếp nâng nhầm hạng ghế rồi không..." Nhìn kiểu gì thì đây cũng là ghế đôi dành cho các cặp tình nhân mà!
Vẻ mặt Phó Tri Thần vẫn bình thản, tiện tay đỡ lấy hành lý của tôi rồi cất hộ lên khoang cabin: "Ờ, chắc là hết chỗ khác rồi, tôi bảo họ xếp đại thế nào cũng được."
Điều đó có nghĩa là, trong suốt chuyến bay dài 8 tiếng đồng hồ sắp tới… Tôi sẽ phải dính như sam với sếp, ngồi chung một chiếc ghế tình nhân?!
Trong khoang máy bay ấm áp, Phó Tri Thần vừa lên đã cởi áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc áo len đen hơi ôm sát ở bên trong. Bình thường anh toàn mặc vest nên không nhìn ra, chẳng ngờ dáng người lại "mlem" đến thế. Lúc cất hành lý vừa rồi, những thớ cơ bắp trên cánh tay người đàn ông căng lên, bóng lưng cao lớn mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Chưa nói đến bờ vai rộng và vòng eo hẹp, chỗ cơ ngực thì nở nang, cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện, lại còn cả cơ bắp tay như muốn làm rách lớp áo len...
Lời của cư dân mạng đột nhiên dội về trong trí óc:
"Đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một để thớt ‘vặt’ luôn chính chủ đó sao!"
‘Vặt’ chính chủ...
Chính chủ...
Chủ...
Tôi cúi đầu nhìn Phó Tri Thần lúc này đã ngồi xuống ghế. Nhìn từ góc độ này, lông mi anh dài thật, dáng lông mày cũng bén ngót. Bờ môi kia nhìn có vẻ... rất dễ hôn. Xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện nơi cổ áo len. Trên người anh còn thoang thoảng mùi nước hoa thanh lịch, nam tính… Chẳng trách anh lại là mục tiêu chinh phục của tất cả mọi người. Cái sự quyến rũ chết người này! Quả thực là một quả bom di động đầy hormone...
"Chung Gia Gia." Phó Tri Thần đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
"Dạ?" Trời đất ơi, sao giọng tôi lại khàn đặc đi thế này rồi!
"Cô bị chảy máu cam kìa."
Tôi: !!!
Chắc chắn là do không khí trên máy bay quá hanh khô. Chắc chắn luôn. Chứ tuyệt đối không thể có chuyện tôi nhìn sếp đến mức chảy cả máu cam được!
Một chiếc khăn tay với chất vải cực kỳ cao cấp được đưa đến trước mắt. "Cảm ơn sếp." Tôi ngượng ngùng đón lấy, quay nghiêng người đi để lau. Chiếc khăn tay vốn dĩ trắng tinh, sạch sẽ giờ đã nhuốm những vệt máu đỏ chói mắt. Nghĩ đến thiết lập hình tượng tổng tài bá đạo của Phó Tri Thần, vừa nhiều tiền vừa cuồng sạch sẽ, chắc anh cũng chẳng thèm lấy lại chiếc khăn đã bị vấy bẩn này đâu, hay là mình mua đền cho người ta một chiếc mới... nhỉ...
Đến khi nhìn rõ cái logo trên khăn, người tôi liền tê liệt. Cái mẫu y hệt thế này, trước đây có một kẻ chinh phục từng tặng, tôi còn đem đi thanh lý nữa cơ. Nếu nhớ không lầm thì đợt đấy bán hữu nghị, tôi vẫn đút túi được số tiền lên đến bốn chữ số.
Phó Tri Thần thấy tôi cầm chiếc khăn tay cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, hình như anh nhận ra sự lúng túng của tôi nên bảo tôi đừng bận tâm, còn bảo tiếp viên hàng không lấy cho tôi khăn ướt và máy phun sương tạo ẩm. Tôi cảm động đến mức suýt thì nhào đến ôm chầm lấy nhà tư bản hào phóng này, kích động nói: "Cảm ơn Phó tổng! Ai mà chinh phục được sếp thì đúng là người hạnh phúc nhất trên đời!"
"Chinh phục?" Phó Tri Thần nghiêng đầu nhìn tôi.