Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toang rồi ông giáo ạ. Kích động quá nên lỡ mồm nói hớ mất rồi. "Ờ... đây là thuật ngữ mạng của giới trẻ tụi tôi ấy mà, ý là cưa đổ, rước được người ta về tay mình á."
"Tôi không phải giới trẻ à?" Anh vặn hỏi.
Phó Tri Thần nhìn kiểu gì cũng chưa đến 30 tuổi, thậm chí còn trẻ hơn rất nhiều cấp dưới trong công ty. "Không không không, tôi không có ý đó. Cái này chỉ thịnh hành trong giới trẻ nghèo vượt khó thôi, sếp tuy trẻ nhưng sếp giàu nứt đố đổ vách."
Xin lỗi tất cả các tín đồ mê truyện hệ thống chinh phục trên toàn thế giới ạ.
May mà máy bay sắp cất cánh, Phó Tri Thần cũng không gặng hỏi đến cùng. Lần đầu tiên được ngồi khoang hạng thương gia, tôi mới biết hóa sinh ra suất ăn máy bay còn có thể gọi món nữa! Chỉ riêng đồ uống thôi đã có tới một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín loại để lựa chọn! Khắp nơi đều là "lông cừu" độc quyền dành cho khách VIP có thể vặt mang về, nhìn mà lòng tôi ngứa ngáy điên lên được. Nhưng dù sao cũng không thể ngang nhiên ‘vặt lông’ trước mặt sếp.
Đang nghĩ ngợi thì tôi phát hiện ra Phó Tri Thần đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Dáng ngủ của anh rất ngoan, không ngáy cũng không nghiến răng, sống động như một chàng Bạch Tuyết si tình bị quả táo độc làm cho câm lặng. Tôi cẩn thận điều chỉnh ghế của anh về độ cao thoải mái nhất, rồi xin tiếp viên một chiếc chăn đắp. Anh tựa lưng vào ghế, trông có vẻ ngủ không được an giấc cho lắm. Tôi nhẹ nhàng tháo kính mắt của anh xuống, không kìm được mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt được tạo hóa điêu khắc tỉ mỉ này. Hàng chân mày tuấn tú khẽ nhíu lại, bờ mi rủ xuống tạo thành hai vệt bóng râm lớn, dưới mắt thoáng hiện quầng thâm nhàn nhạt. Phó Tri Thần lúc ngủ trông giống như một chú sư tử đang say giấc, bớt đi cái thần thái quá mức nghiêm nghị, đẩy người ra xa vạn dặm thường ngày, ôn hòa đến mức khiến người ta phải buông bỏ phòng bị. Nhìn từ góc độ này, ngay cả lớp lông tơ mềm mại trên mặt anh cũng có thể thấy rõ mồn một.
Trong khoang máy bay ấm áp, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, cơ ngực nở nang dưới lớp vải mỏng khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Quả không hổ danh là đối tượng chinh phục duy nhất của thế giới này, tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc của Nữ Oa có khác.
Tôi chống cằm ngắm nghía Phó Tri Thần, cho đến khi cô nàng tiếp viên hàng không nhỏ giọng hỏi tôi: "Thưa cô, nhà mình vẫn chưa gọi món..."
Tôi vội vàng xua tay giải thích, không phải người thương, chỉ là cấp dưới thôi, rồi nhanh chóng chọn món thay cho anh sếp vẫn đang ngủ say. Là một trợ lý có thâm niên lâu năm trong việc quan sát các kẻ chinh phục, tôi hiểu rõ mồn một khẩu vị và sở thích của Phó Tri Thần còn hơn cả chữ cái.
Gọi món xong xuôi, tôi quay lại thì thấy Phó Tri Thần ngủ đến mức cả người vô thức nghiêng ngả về phía lối đi.
Tôi đưa tay ra đỡ anh thẳng lại. Được một lúc, anh lại nghiêng đi. Lần này tôi dứt khoát đưa tay đón lấy cái đầu của anh, ấn thẳng vào vai mình. Thế là cái sự lắc lư đông tây nam bắc của anh rốt cuộc cũng chịu dừng lại. Hơi thở ấm áp phả vào bên cổ, đem lại một cảm giác ngứa ngáy râm ran.
Một tiếng sau, Phó Tri Thần dụi dụi tâm lông mày rồi tỉnh dậy. Anh phát hiện ra mình đang tựa vào vai tôi, gương mặt thoáng hiện vẻ ngơ ngác hiếm thấy. "Ngại quá." Rất nhanh sau đó anh đã lấy lại khuôn mặt lạnh lùng thường ngày, ngoại trừ vành tai ửng đỏ đã tố cáo sự ngượng ngùng của anh.
Tôi vỗ vỗ ngực: "Không sao đâu ạ, được phân ưu sẻ chia gánh nặng với sếp là vinh hạnh của tôi!" Chưa đợi anh kịp tiếp lời, tôi đã bồi thêm một câu: "Nếu sếp cảm thấy ngại thật thì có thể tăng cho tôi chút tiền tăng ca ạ."
Phó Tri Thần trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Tôi nhớ lương trợ lý ở văn phòng chủ tịch đâu có thấp, cô đang gặp khó khăn gì sao?" Tôi mỉm cười: "Sếp ơi, trên đời này làm gì có ai chê tiền ít đâu ạ, tôi không có khó khăn gì hết." Anh khẽ nhướng mày, tỏ ý muốn nghe tiếp. Chẳng lẽ các bậc đại lão đều có sở thích lắng nghe những mảnh đời cơ cực à? Dù sao thì vẫn còn những năm, sáu tiếng nữa mới tới Ý, rảnh rỗi sinh nông nổi, buôn chuyện tí cũng chẳng sao.
"Phó tổng muốn nghe từ đoạn nào ạ?" "Chẳng qua là tôi có một bà mẹ có não yêu đương, một ông bố vô trách nhiệm, một gia đình tan vỡ, và một người già lâm bệnh đã nuôi nấng tôi khôn lớn thôi ạ."
Vẻ mặt Phó Tri Thần bỗng khựng lại, không nói hai lời, anh rút ngay điện thoại ra: "Không thể nghe không được." Anh dứt khoát chuyển ngay cho tôi một cái lì xì siêu to khổng lồ. Màn bắn tiền này làm tôi tỉnh cả ngủ, tinh thần phấn chấn hẳn lên! Tôi hăm hở hỏi: "Sếp ơi, sếp còn muốn nghe chuyện gì nữa không? Chuyện hồi tiểu học của tôi? Chuyện hồi cấp hai cấp ba? Mối tình đầu? Hay là nụ hôn đầu"
Sắc mặt anh đột ngột chuyển từ nắng ráo sang âm u: "Không nghe nữa."
"Thật sự không nghe nữa ạ? Tôi còn có cả chuyện hồi đại học cơ, mua một tặng một luôn này."
"Buồn ngủ rồi." Ủa? Anh ta chẳng phải vừa mới tỉnh dậy sao?
Sau khi xuống máy bay, tôi và sếp nhận phòng tại một khách sạn hạng sao ở địa phương. Tranh thủ lúc dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc, tôi lại lướt xem "Bài đăng ‘vặt lông cừu". Tôi phát hiện ra bài đăng lại bị đẩy lên top một lần nữa nhờ vào bài thông báo trước khi xuất phát của tôi, rất nhiều cư dân mạng đang hóng bài review chuyến đi công tác này của tôi.
Khi tôi nhắc đến việc sếp miễn phí nâng hạng ghế cho tôi thành ghế đôi, cư dân mạng còn phấn khích hơn cả chính chủ: "Sao tôi càng nghe càng thấy ông sếp của thớt là cố tình thế nhỉ." "Là một người bay như chim vì đi công tác như cơm bữa, tôi xin phép được phát biểu! Cái loại ghế đôi trên tuyến bay của thớt ấy, kiểu gì cũng phải đặt trước, thậm chí phải trả thêm tiền mới đặt nổi đấy." "Thớt ơi, thớt có chắc là mình không phải đang miệng cọp gan thỏ, tự chui đầu vào lưới không đấy? Chú ý an toàn nha! Coi chừng ‘vặt lông cừu’ chưa thấy đâu mà ‘vặt’ luôn cả bản thân vào đấy đấy!"
Tôi: "Không đến mức đó đâu nhỉ..."
Nếu là lời của người khác thì có khả năng là đang ám chỉ quy tắc ngầm chốn công sở, nhưng người này là ai cơ chứ? Là Phó Tri Thần - người đã thẳng tay từ chối biết bao nhiêu kẻ chinh phục thuộc hàng cực phẩm đấy! Anh ta có lý do gì để phải tốn công tốn sức với một đứa cấp dưới bình thường như cân đường hộp sữa này chứ? Trừ phi tôi chính là đối tượng chinh phục của anh ta. Điều này lại càng bất khả thi hơn.
Một cái ID quen thuộc đột nhiên gửi tin nhắn riêng cho tôi:
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Tôi cũng thấy sếp của cô có gì đó sai sai. Biết đâu lại đúng như những gì mọi người nói đấy."
Tôi nghe xong mà rùng mình một cái. Tôi: "Bạn đừng có dọa tôi nha!"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Sao thế, cô không thích anh ta à?"
"Người bình thường ai lại đi thích sếp của mình cơ chứ!"
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, suốt cả quãng đường đi vừa qua, đúng là có mấy bận Phó Tri Thần đã làm tôi suýt thì quên mất mối quan hệ cấp trên cấp dưới giữa hai đứa.