Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó ở khách sạn, tôi hớn hở nhắn tin báo cáo "chiến tích" ngày hôm nay với đứa bạn chí cốt “vặt lông cừu”, sẵn tiện khoe luôn công việc làm thêm mới của mình.
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Chỉ là giả vờ thôi sao?"
Tôi: "Tất nhiên rồi. Thật thì chẳng hóa ra thành được bao nuôi à! Tôi đây là đang nhận tiền thù lao diễn xuất đàng hoàng nha."
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Đây là cơ hội tốt đấy chứ, cô đã ‘vặt lông cừu’ của anh ta bấy lâu nay rồi, không tính vặt luôn cái cây ATM di động là ông sếp của cô về dinh luôn à?"
Tôi thở dài: "Thế thì tôi lại mất đạo đức nghề nghiệp quá, đã ăn lại còn muốn gói mang về nữa sao."
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Biết đâu sếp của cô lại đang ngóng dài cổ chờ cô đến ăn..."
Tôi: "Nói cái gì thế không biết! Đừng có suốt ngày nói về tôi nữa, thế đằng ấy với người thầm thương trộm nhớ tiến triển đến đâu rồi? Tỏ tình chưa đấy?"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Tụi tôi ở bên nhau rồi."
Tôi: "! Chúc mừng chúc mừng nha!"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Chỉ là tạm thời... ở bên nhau thôi. Cơ hội này là do tôi tự lấy về đấy."
Tôi: "Thế thì phải mau chóng nắm bắt cơ hội để tự phong cho mình thành chính thất đi chứ! Cái bang ‘vặt lông cừu’ tụi mình coi trọng nhất là cái gì nào! Là hiệu suất! Là tốc độ! Đừng có làm làm bôi bác bộ mặt của bang chúng tụi mình nha!"
Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa: "Hôm nào tôi lên chức chính thất, người đầu tiên tôi báo tin sẽ là cô."
Tôi: "Chốt kèo nhé."
Chuyến công tác Ý kéo dài nửa tháng rốt cuộc cũng kết thúc. Vừa quay trở lại văn phòng, tôi cứ ngỡ là màn kịch đóng vai người yêu này cũng chuẩn bị hạ màn đến nơi rồi.
Ai mà có dè, ngay buổi họp giao ban sáng sớm, trước bàn dân thiên hạ, Elena đột nhiên đẩy cửa bước vào. Cô nàng diện một bộ váy công sở, mái tóc vàng uốn xoăn gợn sóng được búi gọn gàng, để lộ ra vài lọn tóc mai buông lơi bên tai. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay nhưng nét nào ra nét nấy, kiều diễm, rạng rỡ, trông chẳng khác nào một nữ luật sư tinh anh trên phim truyền hình.
"Chào mọi người, tôi là giám đốc mới đến, Elena." Nói xong, cô nàng nở một nụ cười rạng rỡ với đám đông đang nhìn đến ngây người xung quanh.
"Thế thì giải tán thôi, mọi người về vị trí làm việc đi." Sắc mặt Phó Tri Thần vẫn bình thản như không, sau khi giới thiệu xong đồng nghiệp mới liền xoay người rời đi. Elena thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo sau.
Để lại cả một phòng họp bắt đầu nhao nhao bàn tán xôn xao.
"Giờ đến cả người mẫu cũng đến tranh giành miếng cơm của tụi mình rồi hả? Đẹp như thế kia mà lại chịu đến đây làm trâu làm ngựa á? Tôi không tin đâu."
"Mấy ông không thấy lúc cô ta bước vào, mắt cứ dính chặt lấy Phó tổng à? Phó tổng nhà mình dùng người trước giờ luôn nghiêm minh, tất cả giám đốc đều phải đi lên từ năng lực và thành tích thực tế. Một con bé trẻ măng như thế kia, vừa nhảy dù xuống đã làm giám đốc, nói không chừng là có mối quan hệ mờ ám gì đó với sếp tổng rồi."
"Tôi khuyên mấy ông tốt nhất là đừng có đắc tội với người ta, quay đi quay lại cô ta thì thầm to nhỏ bên tai sếp một cái là đủ cho mấy ông cuốn gói ra đường đấy."
"Chao ôi, kiếp sau tôi cũng muốn đầu thai làm phụ nữ, đặc biệt là phải làm mỹ nữ cơ, chỉ cần dạng hai chân ra một cái là thăng chức tăng lương, bằng tụi mình cày cuốc cật lực cả năm trời."
Tôi nghe mà lộn cả mề, không chịu nổi nữa.
Tôi đập bàn đứng phắt dậy, cầm xấp tài liệu ném thẳng lên bàn của mấy gã vừa phun ra những lời thối tha nhất:
"Chỉ giỏi ở sau lưng đi tung tin đồn nhảm bôi nhọ phụ nữ. Người ta nhảy dù xuống thì không thể là vì bản thân người ta giỏi giang à? Lùi một vạn bước mà nói, người ta có một ông bố hiển hách thì đó cũng là do người ta khéo đầu thai, người ta có số hưởng. Mắc cái mớ gì mà cứ phải thành trò thì thầm bên gối của sếp tổng? Lùi thêm một vạn lẻ một bước nữa mà nói, hôm nay Elena có không đến đây thì cái ghế giám đốc đó có tới lượt mấy anh ngồi không? Đã không phải là mình thì lấy tư cách gì mà ở đây chỉ tay năm ngón, nói ra nói vào. Cảm thấy làm phụ nữ sướng quá, kiếp sau muốn làm chị em với tôi chứ gì? Thật ra chẳng cần phải phiền phức đến thế đâu, ngay kiếp này cũng làm được mà. Chỉ cần nhắm mắt một cái, nghiến răng một phát là xong chuyện thôi."
Nói xong một tràng dài, tôi thở dốc hổn hển, phải bấu tay vào cạnh bàn để giữ thăng bằng.
Toàn bộ phòng họp im phăng phắc như tờ. Chắc là không một ai có thể ngờ tới, một đứa trợ lý quèn ngày thường có bị sai bảo ra sao cũng cười tươi như hoa như tôi, lại có ngày nổi trận lôi đình đùng đùng như vậy. Mà lại còn vì một chuyện chẳng hề liên quan gì đến mình nữa chứ.
Gã đàn ông đối diện cũng không chịu thua, đập bàn đứng bật dậy:
"Đừng tưởng vừa mới đi công tác với Phó tổng một chuyến về là ngon, là dát vàng lên mặt nhé. Cô chẳng qua cũng chỉ là một con bé xách túi hộ người ta thôi, về nước rồi thì chẳng phải vẫn phải ngồi ở cái bàn lễ tân kia à! Nói tóm lại, chuyện này thì liên quan cái quái gì đến cô? Rõ là đồ bao đồng!"
Tôi vừa mới đứng thẳng người lên, còn chưa kịp nảy số ra câu gì để bật lại thì cửa phòng họp lại một lần nữa bị đẩy ra.
"Cô ấy là bạn gái tôi. Mấy người ở đây tung tin đồn nhảm bảo em gái tôi và tôi có mối quan hệ khuất tất mờ ám, tại sao bạn gái tôi lại phải nhẫn nhịn mấy người?"
Phó Tri Thần đứng tựa người vào khung cửa, chẳng biết anh đã đứng đó nghe được bao nhiêu rồi.
"Phó tổng! Chúng tôi xin lỗi, tụi tôi... tụi tôi chỉ..."
Mấy gã đàn ông tham gia buôn dưa lê lúc nãy bắt đầu tái mét mặt mày, cuống cuồng giải thích rằng mình chỉ đang nói đùa với tôi thôi, chứ hoàn toàn không có ý xúc phạm gì cả.
Phó Tri Thần quay sang nhìn tôi: "Em có thấy đây là trò đùa không?"
Tôi lắc đầu.
"Chính chủ người ta không thấy đây là trò đùa, tức là mấy người đang vu khống, bôi nhọ danh dự người khác. Mấy người các anh, chiều nay xuống phòng nhân sự làm thủ tục điều chuyển vị trí công tác đi, muốn chuyển sang các chi nhánh khác của tổng công ty cũng được, mà nộp đơn xin nghỉ việc luôn cũng xong. Tóm lại là.."
Cái uy nghiêm lạnh lùng của kẻ đứng ở vị trí bề trên khiến người ta không dám hé răng nửa lời phản kháng: "Tôi không muốn nhìn thấy mấy người xuất hiện ở đây nữa."
Tôi lẳng lặng bước theo sau Phó Tri Thần rời khỏi phòng họp, vừa rẽ qua khúc cua hành lang liền nhìn thấy một người đang đứng tựa lưng vào tường chờ sẵn từ bao giờ.
“Em nhận thua rồi.” Elena giơ tay quệt mạnh khóe mắt đang đỏ hoe. Lớp trang điểm tinh xảo lúc này đã lem nhem hết cả, trông cô nàng chẳng khác nào một chú mèo hoa nhỏ.
Nói rồi, cô nàng quay sang trừng mắt nhìn Phó Tri Thần mấy cái: “Em duyệt người chị dâu này rồi đấy nhé, sau này anh phải đối xử thật tốt với chị dâu của em. Nếu hai người mà chia tay, em sẽ chọn theo phe chị dâu! Để em giới thiệu cho chị ấy...”