Nữ chính yêu tiền như mạng - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cô ta đã tính toán kỹ càng cả thời gian tôi lên chính thức rồi mới chịu lật bài ngửa, mục đích chính là để kẹp chết thời gian của tôi. Cho dù bây giờ tôi có nộp đơn xin nghỉ việc đi chăng nữa thì theo quy định cũng phải báo trước một tháng.

Một tháng này dư sức để cô ta bày ra đủ trò mèo thối tha để làm nhục, làm tôi buồn nôn thì thôi.

Ví dụ như tối nay có buổi tiệc rượu với bên đối tác, cô ta đã cố tình gọi tôi đi theo.

Vừa đẩy cửa phòng bao ra, đập vào mắt tôi lại là vài gương mặt quen thuộc. Chính là mấy gã đàn ông tự tin thái quá từng tung tin đồn nhảm bôi nhọ tôi ở tập đoàn Phó Thị hồi trước.

Đang ăn giữa chừng, mụ sếp của tôi đột nhiên lên tiếng mỉa mai: "Nhân viên mới của công ty chúng tôi - Chung Gia Gia, cũng là người bước ra từ tập đoàn Phó Thị đấy. Nhưng mà một nhân tài xuất sắc như cô ấy mà các anh cũng cam lòng buông tay cho đi sao?"

Mấy gã kia lập tức cười hô hố, không biết ngượng mồm mà bốc phét: "Buông tay cái gì cơ chứ? Cô ta là bị tụi này đuổi đi thì có!"

16

"Các anh bảo ai bị đuổi đi cơ? Tôi là tự mình nộp đơn xin nghỉ việc đàng hoàng!"

Tôi chẳng thèm màng đến ba cái lễ nghi tiếp khách chết tiệt nữa, dứt khoát lên tiếng bật lại ngay tại trận.

Lúc này trong phòng bao còn có các đối tác khác trong ngành, mụ sếp cố tình nói ra những lời này trước mặt bàn dân thiên hạ, chẳng qua là muốn sau khi tôi rời khỏi công ty của mụ, trong giới sẽ không còn một công ty nào dám nhận tôi vào làm nữa.

Một gã trong số đó rút điện thoại ra, giơ màn hình ra trước mặt mọi người, đắc ý rêu rao: "Đây chính là bằng chứng."

Tôi liếc mắt nhìn qua. Thật không ngờ, đó lại chính là bài đăng "Làm sao để ‘vặt lông cừu’ ở công ty" của tôi trên mạng.

"Lúc cô nghỉ việc đã vội vàng đến mức quên không xóa bộ nhớ đệm (cache) của máy tính, trên trình duyệt vẫn còn lưu lại lịch sử truy cập của cô kìa. Đồng nghiệp tiếp quản cái máy tính đó sau cô đã phát hiện ra bài đăng ‘vặt lông’ công ty, vặt sạch quà cáp của khách tặng cho Phó tổng của cô đấy. Cô ở trong bài đăng dạy mọi người cách ‘vặt lông’ công ty thế nào, chia sẻ kinh nghiệm ‘vặt lông cừu’ ra sao, còn khoe là nhờ ‘vặt’ quà của khách tặng sếp mà vặt ra được cả tiền trả trước cho một căn nhà nữa cơ mà! Đặc biệt là cái tài khoản tên 'Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa' này này, chính là đồng phạm của cô chứ đâu. Cô cấu kết với người ngoài để ‘vặt lông cừu’ của chính công ty mình, còn coi đó là kinh nghiệm đem lên mạng khoe khoang rùm beng, mấy người tưởng ban lãnh đạo tụi tôi không biết lướt mạng chắc? Cái loại sâu mọt đục khoét công ty như cô là bị tập đoàn phát hiện nên mới bị sa thải đuổi cổ đi đấy."

Mọi người xung quanh nghe xong đều thất kinh hồn vía, bắt đầu truyền tay nhau xem cái điện thoại của gã tung tin đồn.

Tôi đứng trân trân tại chỗ, cúi đầu xuống. Nhìn cái bộ dạng lúc này của tôi cứ như đang bị dồn vào đường cùng đến mức câm nín không bật lại được câu nào, nhưng thực chất là đại não của tôi đang vận hành hết công suất với tốc độ ánh sáng để tìm cách phản đòn.

Tôi nhớ là mấy gã này đáng lẽ ra đã bị Phó Tri Thần đày ải ra các chi nhánh xa xôi từ lâu rồi, sao bọn họ còn có cơ hội đụng vào cái máy tính tôi từng dùng được chứ. Trừ phi...

"Cái máy tính xách tay của công ty lúc tôi nghỉ việc vì đi vội quá nên chưa kịp làm thủ tục hoàn trả về kho dữ liệu, vẫn để ngay ngắn ở vị trí làm việc của tôi. Tại sao nó lại nằm trong tay anh?"

Gã đó cứ như bị giẫm phải đuôi, lớn giọng phản bác át đi: "Tôi tuy đã rời khỏi tổng công ty thật, nhưng đồng nghiệp của cô đều ngứa mắt cô cả đấy, người ta kể hết cho tụi này nghe rồi. Cái này gọi là lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt! Chứng cứ rành rành ra đấy rồi, Chung Gia Gia, cô còn muốn ngụy biện cái gì nữa hả!"

Đến tầm này thì tôi đã đoán ra được đại khái câu chuyện rồi.

"Anh phát hiện ra máy tính của tôi chưa được trả lại kho, nên trước khi cuốn gói rời khỏi tổng công ty, anh đã tiện tay 'thó' luôn cái laptop trên bàn làm việc của tôi đi, đúng không? Anh bảo tôi ‘vặt lông cừu’, nhưng tất cả những việc đó đều nằm trong phạm vi được ban lãnh đạo cho phép đàng hoàng. Còn cái hành vi này của anh, người ta gọi thẳng là: Trộm cắp tài sản."

"Cô ngậm máu phun người vừa thôi! Cái con máy rách nát đó của cô đến win7 còn chạy không nổi thì thằng nào thèm"

Toàn bộ phòng bao bỗng chốc im phăng phắc như tờ.

"Nếu anh chưa từng động vào máy tính của tôi, thì sao anh biết máy của tôi chạy chậm?" Tôi khẽ mỉm cười, thong thả bấm mở một cái app trên điện thoại lên, "Khéo quá cơ. Lúc tôi đi chẳng những quên trả máy tính, mà còn quên chưa gỡ cái app định vị giám sát bảo mật nữa. Dữ liệu giám sát suốt 30 ngày qua đều được lưu trên cloud hết rồi, đứa nào ăn trộm máy tính của tôi, chỉ cần check cam một cái là biết ngay anh có tự tiện thó tài sản của công ty mang đi hay không thôi ấy mà!"

Gã đàn ông bị tôi bóc mẽ cho thì thẹn quá hóa giần, mặt đỏ tía tai lao thẳng về phía tôi định giật phăng cái điện thoại.

"Rầm!" Cửa phòng bao đột ngột bị đá văng ra.

Một người đàn ông với vóc dáng cao lớn, thẳng tắp sải bước tiến vào bên trong. Anh giơ chân đạp thẳng một phát khiến gã đang tính giật điện thoại của tôi văng ra xa: "Sao tiệc rượu ăn uống gì mà chẳng thấy mời tôi một tiếng, toàn thấy gọi mấy gã cựu nhân viên hạng bét, không có cửa lên sàn thế này."

Mụ sếp của tôi gượng cười: "Phó tổng, anh đến phá bĩnh sân khấu của tôi thế này thì có chút không được phúc hậu cho lắm đâu nha."

Phó Tri Thần thong thả rút điện thoại của mình ra: "Mấy người vừa nãy bảo nhân viên của tôi ở trên mạng chia sẻ cách ‘vặt lông cừu’ của công ty, lại còn bàn mưu tính kế với cư dân mạng đúng không?"

Màn hình điện thoại của anh đang dừng lại ở trang hiển thị thông tin cá nhân của một tài khoản mạng xã hội.

Tất cả mọi người có mặt trong phòng bao đồng loạt ồ lên kinh ngạc.

Tôi cũng tò mò ghé sát mắt vào nhìn thử. Đó là giao diện quản lý admin của một trang web, trên đó, ngay phía sau dòng chữ ID người dùng là mấy chữ cái to đùng chình ình: Hôm nay bạn đã 'vặt' chưa.

"Tôi chính là tên đồng phạm cấu kết với cô ấy mà mấy người vừa nhắc đến đấy."

 

Anh cất giọng trầm thấp, tuyên bố trước tất cả mọi người: "Đây chẳng qua chỉ là chút phong vị tình yêu, trò đùa mập mờ giữa tôi và bạn gái tôi mà thôi."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo