NỮ DIỆN THỦ - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9

Vài ngày sau, Trường Ninh công chúa nói chán ở thành Dương Châu rồi, muốn tiếp tục đi về phương Nam.

Trên đường đi lơ mơ, buồn ngủ, khi dừng xe nghỉ ngơi, ta luôn cảm thấy có người đang theo dõi ta. Nhưng ngước nhìn xung quanh, lại không phát hiện ra điều gì.

Ta lo lắng là mình vô tình để lộ sơ hở lúc nào đó, không khỏi cảnh giác hơn.

Nhưng ai ngờ, lại gặp sát thủ.

Đám người này đột ngột xuất hiện, ai nấy đều quấn khăn đen che mặt, cầm đao kiếm chém loạn xạ, trông vô cùng hung hãn. Nhưng thị vệ của phủ Công chúa cũng không phải dạng dễ đối phó, họ đã không bị phá vỡ phòng tuyến.

Chỉ là ngựa bị hoảng sợ, có chút mất kiểm soát, ta vội vàng nhảy ra khỏi xe, thấy bên Trương Lan không có kẻ địch, ta lập tức cúi người định né tránh.

Chiến sự gay cấn, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Trường Ninh công chúa múa roi dài như hổ thêm cánh, nàng vừa đẩy lùi kẻ địch, vừa lên tiếng quát lớn: "Nói mau, ai phái các ngươi đến ám sát Bản cung!"

Đương nhiên không ai trả lời nàng.

Trường Ninh công chúa cười lạnh hai tiếng: "Không nói phải không, được, đợi Bản cung bắt được các ngươi, nhất định sẽ lột da rút gân từng đứa một, xem các ngươi có nói hay không!"

Những kẻ mặc đồ đen bị chọc giận, họ điên cuồng xông về phía Trường Ninh.

Dưới thế tấn công tự sát của họ, thực sự có hai người phá vỡ được vòng vây! Nhìn hai người càng lúc càng gần Trường Ninh công chúa, ta vô thức nín thở.

Nhưng trong khoảnh khắc chớp mắt, ta lại thấy khóe môi Trường Ninh công chúa cong lên một nụ cười.

Nghĩ lại những lời nàng vừa nói, dường như cũng là cố ý, ta lập tức có chút thất vọng.

Xem ra, cuộc ám sát này, nàng đã sớm phát hiện và bố trí biện pháp đối phó rồi.

Vì nàng không chết được, hà cớ gì ta không nhân cơ hội này để giành được lòng tin?

Ánh mắt ta tập trung, ta lao thẳng tới.

Lúc này, roi dài của Trường Ninh công chúa đã bị một người quấn chặt, người kia đang giơ đao chém xuống.

Ta kéo nàng một cái, giật người nàng ra sau lưng.

Thân hình chuyển đổi, ta thấy Trương Lan cũng xông tới, nhưng hắn chậm hơn ta một bước, đang nhìn ta với vẻ kinh ngạc.

Không kịp suy nghĩ kỹ, thấy lưỡi dao sắp hạ xuống, ta vội vàng giơ một cánh tay lên đỡ.

Kẻ mặc đồ đen dường như không ngờ đột nhiên lại xuất hiện một người, ngây ra một chút.

Thế cục lập tức đảo ngược.

Lúc dọn dẹp tàn cuộc, Trường Ninh công chúa dẫn một đại phu đến băng bó cho ta, nàng nhìn ta với ánh mắt phức tạp. Trong đó xen lẫn một chút nghi ngờ.

Ta cụp mắt xuống, mở lời trước khi nàng kịp nói:

"Đừng suy nghĩ nhiều, ta không phải đang cứu Công chúa."

"Nếu Công chúa xảy ra bất trắc, tất cả những người đi theo chúng ta đều phải chôn cùng nàng, ta chỉ là đang tự cứu mình."

Ta cố tình nói như vậy. Nhằm mục đích tạo sự tương phản rõ rệt với vị hôn phu đã chết của nàng. Hơn nữa, nàng từng chịu đựng khổ sở lúc nhỏ, hẳn là cũng không thiếu những lần bị người thân cận phản bội.

Vậy thì ta không nhận công, có thể xóa tan nghi ngờ của nàng.

Ta ngừng lại một chút, rồi lại ngước mắt nhìn Trường Ninh công chúa một cái. Ánh mắt đó, chứa đầy lo lắng, nhưng lại thoáng qua rồi dời đi ngay.

Vừa có thể để nàng phát hiện ta thực ra đã bắt đầu quan tâm nàng, lại không khiến nàng cảm thấy đột ngột.

Đồng thời, hành động xắn tay áo của ta khựng lại, ta lại cố ý kéo tay áo xuống, như thể sợ nàng nhìn thấy vết thương sẽ ghét bỏ vậy.

"Công chúa bị kinh động rồi, nên nghỉ ngơi sớm thì hơn."

Trường Ninh công chúa nhìn ta thật sâu một cái, trước khi đi dặn dò đại phu: "Chữa cho hắn khỏi, không được để lại bất kỳ vết sẹo nào, nếu không, mang đầu đến gặp Bản cung."

Đại phu vội vàng vâng lời.

Nhưng khi nhìn thấy vết thương sâu thấy xương đầy dữ tợn, ông ta toát mồ hôi trán, run rẩy khắp người, kêu lên: "Tính mạng ta tiêu rồi!"

Ta cười khẽ hai tiếng, âm thầm an ủi ông ta: "Để lại sẹo cũng không sao."

Chỉ là sẹo mà thôi.

 

Nếu có thể đổi lấy lòng tin, dù cánh tay có gãy thì đã sao?

10

Vì gặp phải ám sát, chuyến đi xuống phương Nam kết thúc sớm, cả đoàn chuyển hướng quay về kinh thành.

Ta được đưa vào phủ Công chúa.

Nàng liên tục muốn ta thị tẩm ba đêm, nhưng ta đều từ chối.

Nàng giận dữ, phạt ta quỳ dưới đất vẫn chưa nguôi, lại còn quất roi vào lưng ta.

"Đừng tưởng ngươi cứu Bản cung là có thể ỷ sủng sinh kiêu!"

"Bản cung muốn mạng ngươi, dễ như trở bàn tay!"

Lời nàng nói gay gắt, nhưng lực ở tay nàng chỉ bằng một phần mười lúc ban đầu. Hơn nữa, sau đó, nàng còn sai tỳ nữ mang thuốc chữa thương đến.

Ta liền biết, trong lòng nàng, ta rốt cuộc đã có một chút trọng lượng.

Như vậy là đủ rồi.

Ta càng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu, khi nàng lại một lần nữa đề nghị ta thị tẩm, ta đề xuất muốn đến Tàng Thư Các.

Trường Ninh công chúa đánh giá ta một lượt, sắc mặt hơi thay đổi, có chút không vui.

Thấy vậy, ta nói ra lý do đã chuẩn bị sẵn: "Ta muốn tham gia khoa cử..."

 

Trường Ninh công chúa sững sờ, vẻ mặt có chút xúc động. Nàng ném chiếc thẻ ra vào vào lòng ta, thần sắc có chút ngượng nghịu: "Không cần quá vất vả, thi không đậu cũng không sao, dù sao, Bản cung không quan tâm đến những hư danh này."

Ta mỉm cười, đường đường chính chính dọn vào Tàng Thư Các.

 

Ban ngày có người, ta nỗ lực học tập. Ban đêm không có người, ta liền lục lọi khắp nơi tìm kiếm những bí mật thâm cung về Trường Ninh công chúa và hoàng gia, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể khiến nàng vạn kiếp bất phục.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo