Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chỉ là muốn quen biết càng nhiều danh môn khuê tú có tài học, nhìn xem có thể trước tiên mở ra Thi Thư Uyển (15), đầu tư một chút bạc, tu sửa một nhà từ thiện, nuôi dưỡng những đứa trẻ lang thang không có nhà để về.
Dạy bọn họ đọc sách, luyện võ, nữ tử cũng có cơ hội biết chữ, cũng có thể học được một chút bản lĩnh phòng thân, tương lai cho dù là gả chồng, hay là cưới chồng ở rể, đều có thể sống tốt.
Phụ hoàng cưởi hỏi ta: “Con có cần bạc hay không?”
“Con có bạc”
“Hơn nữa con cũng tính là, mang bán những quần áo không mặc đến, cũng đen bán những đồ trang sức không dùng đến.”
“Ra ngoài một chuyến con mới biết được, nhưng quần áo xiêm y đó cũng có thể bán.”
Những xiêm y của ta, rất nhiều cái còn chưa mặc đến, trước tiên thử xem có thể bán được không.
Ý tưởng là tốt đẹp, nhưng hiện thực lại thật sự tàn khốc.
Châu thoa, trang sức ngọc thì dễ bán, dù sao cũng là trân phẩm do những thợ thủ công của cung đình tỉ mỉ mài giũa, đeo hay làm đồ gia truyền đều được.
Nhưng quần áo lại không dễ bán.
Có tiền thì chướng mắt, không có tiền thì không mua nổi.
Ta nghĩ sau này để các cung tì cắt những xiêm y ta còn chưa mặc hủy đi rồi làm thành túi tiền, coi như cũng tìm được cách tận dụng mới.
Tới ngày cung yến, ta làm chủ nhân, nhóm người của sư nương là những người khách quan trọng nhất, không ít người dò hỏi việc hôn nhân.
Ta lại gặp được vị tỉ tỉ năm đó muốn bóp chết ta.
Nàng không có thái độ vênh váo tự đắc như lúc trước, mà cúi đầu ngồi ở bên cạnh mợ của nàng.
Nàng thường ngước mắt nhìn ta, trong mắt có hận ý không giấu được.
Thấy ta nhìn lại nàng, thì lại kinh hoảng mà nhìn ra chỗ khác.
“......”
Trước kia ta sợ nàng.
Hiện giờ nếu nàng dám trêu chọc ta, ta tuyệt đối sẽ để nàng nhớ lâu một chút.
Yến hội trôi qua được quá nửa, ta đứng dậy đi về phòng thay quần áo.
Nàng lén lút đi theo phía sau: “Trường Lạc muội muội.”
Ta nhìn nàng cười: “Ngươi phải gọi bổn cung là công chúa.”
Nàng cùng với ca ca của nàng sớm đã bị phụ hoàng biếm thành thứ dân, trục xuất khỏi hoàng thất, trên gia phả cũng không còn tên của bọn họ.
Nàng không còn là tỉ tỉ của ta nữa, không còn chút quan hệ nào với ta.
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì ở đây hết, người đâu, mau đuổi nàng ra khỏi cung, về sau không được tiến cung nữa.”
Ta phất tay bảo thái giám kéo nàng ra ngoài.
Thế mà nàng quỳ rạp xuống đất; “Ta cầu xin ngươi, để ta gặp mẫu phi của ta.”
“Kéo xuống!”
Ta cười lạnh một tiếng.
Còn có mẫu phi, mẫu phi của nàng sớm không còn là Quý phi nữa, mà là một vị tần bị cấm túc không được sủng ái.
Khi nàng bị kéo xuống, còn kêu: “Ta cầu xin ngươi, ngươi vì sao còn nhẫn tâm như thế, vì sao lại có thể đối xử với ta như vậy, ta cũng là công chúa, cũng là con gái của phụ hoàng, trong xương cốt của chúng ta cùng chảy một dòng máu!”
Thì đã sao?
Nếu nàng chỉ là một tỉ tỉ, mà không phải là người muốn lấy tính mạng của ta, ta tự nhiên sẽ có thiện ý với nàng.
Hôm nay chỉ cần có một chút mềm lòng với nàng, thì thật sự có lỗi với bản thân ta lúc ấy đã bị dọa sợ đến mức tè ra quần.
Ở đây trong cung cấm, không thiếu những người gió chiều nào theo chiều ấy.
Nếu hôm nay nàng không xuất hiện, ngày tháng sau này của mẹ nàng còn có thể tốt một chút, sau này ra sao, mặc dù ta không sai sử, cũng có rất nhiều người ra tay với bà ta. Người như nàng, căn bản không xứng để ta bỏ ra nhiều tâm tư để đối phó.
Chỉ là vai hề nhảy nhót, không đáng nhắc tới.
Ta đã chọn được nơi xây dựng nhà từ thiện, gần núi gần sông, núi có thể dùng để gieo trồng cây ăn quả, lá trà, dược liệu để đổi lấy bạc.
Đồng ruộng xung quanh phụ hoàng đã cho ta làm chủ, ta quy hoạch ở khu nhà từ thiện, gieo trồng giúp có lương thực no bụng, lại nuôi chút gà vịt cá, sống sót không còn là khó khăn nữa.
Công bộ vẽ bản vẽ, cũng cung cấp vật liệu gỗ để xây dựng, chờ đến đầu xuân, hai ba tháng nữa là có thể xây xong.
Trời càng ngày càng lạnh, ta cũng càng ngày càng bận rộn.
Ngày nào cũng có thêm những đứa trẻ được đưa tới, nuôi ở một tòa nhà lớn, ta phải bỏ thêm thời gian để đi gặp bọn họ, miễn cho bị người dưới khinh nhục ngược đãi.
Luyện võ, đọc sách, học cách chỉ đạo người dưới, làm sao để trị quốc an bang, xem phụ hoàng phê duyệt tấu chương, còn phải tìm kiếm người đáng tin để sử dụng.
Cuối năm đã gần đến, phụ hoàng cũng phong ngự bút (16)
Người thấy ta còn bận rộn, chế nhạo: “Con còn bận rộn hơn cả hoàng đế đó nha!”
“Việc học có quá nhiều, làm không xong, căn bản là không xong được.”
Nhưng ta cảm thấy, thái phó, sư phụ cho ta bài tập, ta hoàn thành đều vô cùng có ý nghĩa.
_________
(15) Thi thư uyển: Nơi tụ họp để bàn chuyện văn học, thi thư
(16) Phong ngự bút: Ý là vua đã nghỉ ngơi (cất đi ngự bút)