Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật ra còn có một biện pháp ngoan độc hơn, đó là đốt rừng.
Ta vẫn là con người, trong rừng ngoài quân dịch còn có các sinh vật nữa, nếu thật sự đốt rừng, sợ là sẽ chết sạch sẽ.
Thuẫn đội mau chóng tiến vào rừng rậm, tám người một đội chống khiên đi trước, tiến hàng lần đầu tiên chém giết.
Trường thương sắc nhọn, đâm thẳng vào yết hầu của quân địch, lần nào cũng đều chuẩn xác.
Sau khi thuẫn đội giết người lúc sau, đội hậu vệ lập tức tiến lên kéo thi thể quân địch xuống, cởi ra áo giáp của bọn họ, lấy đi lương khô và dược liệu, binh khí.
Ta sẽ cho người nghiên cứu áo giáp của bọn họ, xem nơi nào dễ bị tấn công nhất.
Nghiên cứu thuốc viên của bọn họ, có tác dụng với loại độc nào.
Tiếng kêu trong rừng rậm đinh tai nhức óc, rất nhiều lần ta muốn đi lên đều bị cữu cữu kéo lại.
“Cữu cữu” Ta vội vàng
“Nếu con không đi trận này nhất định thắng lợi, nếu con đi còn phải phân tâm bảo vệ con.”
Ta hít vài hơi thật sâu.
Cữu cữu nói rất có lý.
Trận chiến này bắt đầu từ sáng cho đến tối, tiếng kêu vẫn chưa dừng lại.
Màn đêm buông xuống rừng rậm, ta biết chiến tranh chân chính cũng tới rồi.
Tướng sĩ mà ta cố ý huấn luyện ra là tác chiến trong đêm tối cũng không kém chút nào. Hơn nữa, bọn họ còn mang theo rượu mạnh cùng với thịt dê thịt bò đã nấu chín, có thể nhanh chóng bổ sung thể lực, uống hai ngụm rượu mạnh có thể giúp cơ thể ấm áp.
Trận chiến rừng rậm này kéo dài ba ngày hai đêm, quân địch hàng.
Quân địch hàng, muốn hoà đàm (28)
Hoà đàm, cũng có thể, chỉ cần có thể thỏa mãn yêu cầu của ta, ta sẽ đồng ý đàm phán với bọn họ. Nếu không đạt được, vậy thì mất nước đi!
Hai quân giao chiến, không giết sứ thần, sứ thần địch quốc kia trong quá khứ đã vô cùng vênh váo tự đắc.
Hiện tại, ở đây, hắn trở nên khiêm tốn hơn rất nhiều, lại mang theo một nam tử xinh đẹp giống như tiên tử, nói là muốn hiến cho ta
Ta cười thành tiếng.
Mỹ nam kế ư?
Triệu Trường Nhạc ta là loại người sẽ trầm mê sắc đẹp ư?
Nếu đã thích chơi tâm kế như vậy, yêu cầu cho đàm phán hòa bình này sẽ càng hà khắc.
“Mười vạn chiến mã khỏe mạnh, dê bò các loại 50 vạn con, 50 vạn lượng vàng, 500 vạn lượng bạc trắng, trả lại những con dân mà mấy năm nay đã bắt đi, sau này mỗi năm đều phải dâng lên lễ vật…”
Sứ thần nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, trên trán đầy mồ hôi.
“Chờ tiểu thần về thương nghị cùng với quốc quân đã.”
“Cho các ngươi một ngày, nếu qua thời gian này, bản công chúa sẽ tự mình mang binh, san bằng Đông Nhung các ngươi.”
Nửa ngày sau, sứ thần mới của Đông Nhung lại tới, nói muốn đến kinh thành đàm phán với phụ hoàng của ta.
Ta trực tiếp chửi bậy: “Đồ chó muốn ăn phân!”
Một chân đá đổ bàn: “Truyền lệnh, điểm binh!”
Sứ thần Đông Nhung sợ tới mức tè ra quần: “Công chúa, công chúa, là tiểu thần nói sai rồi, ý của quốc quân chúng ta là, cho chút thời gian…”
“Xem ra bản công chúa cần phải cho các ngươi biết mặt một chút, khâu miệng hắn lại, quăng ra ngoài!”
Đã nói điểm binh, tức là ta không nói giỡn với họ.
Đánh từ mùa đông tới tháng ba năm sau, rốt cuộc quân đã tới đô thành của Đông Nhung.
Lúc này, Đông Nhung đã rất nhiều lần phái sứ thần tiến đến cầu hòa, thậm chí phái người tới kinh thành, có mấy quan văn còn xúi giục phụ hoàng, nói gì mà đàm phán hòa bình sẽ có chỗ tốt cho Đại Càn ta.
Chiến tranh này vẫn luôn luôn diễn ra, đối với Đại Càn chúng ta cũng dần dần bất lợi.
Đáng tiếc là tướng quân ở bên ngoài quân lệnh có thể nghe cũng có thể không nghe, ta ở cách kinh thành ngàn dặm, toàn quân đồng lòng, ai chế ngự được ta?
Binh đã tới ngoài thành rồi còn đòi hòa đàm, thật lớn mặt.
“Công chúa, đồ vật đã tới rồi.”
Ta nghe vậy vô cùng vui mừng.
Trước đây ta đã từng thấy pháo nổ làm người bị thương, vì thế mới bảo với thợ thủ công làm pháo thật lớn, tùy tiện ném ra ngoài một cái, có thể nổ thành một cái hố to, sau khi cải tạo uy lực lại càng mạnh.
“Chuẩn bị máy bắn đá, công thành!”
Từng hàng từng hàng máy bắn đá, đem đại pháo đã đốt để vào bên trong rồi tung ra, ầm vang một tiếng, cửa thành bị nổ tung một góc, ngay sau đó lại ầm ầm vài tiếng nữa, cửa thành bị nổ ra một lỗ to.
Ta không vội để tưởng sĩ công thành.
Đô thành bị vây quanh, mỗi một quả pháo ném qua, đều sẽ truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
Ta đang đợi, đợi Đông Nhung đầu hàng.
Không mất một binh một tốt, bắt lấy đô thành này.
“Lăng Dung, chúng ta có bao nhiêu pháo?”
“Công chúa, tổng cộng có 8000 quả, hiện tại đã ném đi 200 quả.”
“Tiếp tục!”
Trận chiến đã kéo dài hơn một năm, kết quả là sự hủy diệt của Đông Nhung, rất tốt.
Chỉ là đám người Đông Nhung thật sự làm ra việc không phải của người làm, vì thấy sắp thất bại nên trói tất cả những người dân Đại Càn đuổi ra phía trước đô thành.
Những người dân đó xanh xao vàng vọt, trên người là vết máu cùng với đất bẩn, hai trong mắt nhìn về phía ta vô cùng kích động.
Có người cao giọng nói thành tiếng: “Công chúa, thảo dân không sợ chết, khẩn cầu công chúa san bằng Đông Nhung, báo thù cho thảo dân.”
Sau khi hắn hô lớn, giãy dụa dùng cổ đưa về phía lưỡi dao cắt xoẹt một cái , máu tươi chảy ròng ròng, ngã xuống đất không dậy nổi nữa.
Lại có những người dân khác cũng làm theo tự cắt cổ.
“Không cần, không cần!”
“Ta lớn tiếng kêu lên.”
Ta đến là để mang họ về nhà, không phải là muốn bọn họ đánh mất tính mạng ở nơi này.
Quân chủ Đông Nhung cũng nóng nảy lớn tiếng nói: “Thả người dân Đại Càn ra!”
Người dân được tự do, lập tức chạy về phía quân ta, nhưng cho đó có người nhìn có chút khác biệt.
Nụ cười không giống, bước đi không giống, vội vã không giống.
Gian tế…