1.
Một hai ba bốn năm sáu. Không nhìn nhầm được, đúng là sáu múi.
Làn da trắng sứ, cơ bắp săn chắc, vòng eo hẹp, kết hợp cùng khuôn mặt mày thanh mắt sáng, hormone nam tính tràn trề.
Hít hà... Cảnh tượng rực rỡ này còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của tôi cả tỉ lần!
Chằm chằm nhìn khoảng một phút, tôi mới trợn mắt lên nghiêm giọng chỉ trích Hứa Thanh Đình: "Anh làm cái gì vậy?? Đồ biế n thá i! Tôi thèm cơ bụng của anh bao giờ hả??"
Đây là điều có thể làm ở văn phòng sao?!
Hứa Thanh Đình nhìn tôi chằm chằm, đôi môi mỏng đỏ hồng khẽ mấp máy, đầy vẻ dụ dỗ: "Tôi nhịn hết nổi rồi. Cho dù tối nay em không mở lời, tôi cũng định ngả bài với em! Lâm Trí, không phải em rất nhớ nhung cảm giác chạm tay vào cơ bụng của tôi sao?"
"Tôi nói lại lần nữa, tôi không có thèm cơ bụng của anh!! Anh đừng có ngậm máu phun người!"
Tôi suýt chút nữa là nhảy dựng lên. Sao cái gì anh ta cũng biết hết vậy?
Hứa Thanh Đình tiến lại gần tôi hai bước. Anh ta dáng người cao ráo. Tôi đang ngồi ở chỗ làm việc, tầm mắt chỉ vừa chạm đến khuôn ngực đầy đặn của anh ta. Chiếc sơ mi xám mở toang...
Trắng! Hồng! Căng! Rõ mồn một!
Ai hiểu được cái cảm giác chấn động đó không hả trời? Suýt chút nữa là mù mắt tôi luôn rồi.
Nếu sớm biết tăng ca có phúc lợi như thế này, tôi còn phát điên đòi "n ude" từ chức làm gì cơ chứ!
Ê khoan, không đúng! Lý trí đang đi bụi của tôi bỗng quay xe trở lại!
Gần như trong nháy mắt, tôi thấu tóm được ý đồ nham hiểm của Hứa Thanh Đình: Anh ta đang dùng "nam sắc" dụ dỗ tôi, chỉ cần tôi manh động, anh ta sẽ vu cho tôi tội quấy rối t ình d ục nơi công sở để quỵt tiền bồi thường nghỉ việc.
Thật không thể ngờ được. Hứa Thanh Đình nhìn cực phẩm thế này mà lại là một kẻ bụng dạ đen tối!
Tôi giơ điện thoại lên, camera nhắm chuẩn Hứa Thanh Đình, bắt đầu quay phim.
Anh ta sững lại, gương mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ. Một người bình thường cao lãnh như thế, giờ lại đang vò góc áo sơ mi, hàng mi dài cụp xuống run rẩy nhìn tôi, vẻ mặt đầy suy tư: "Hóa ra em thích kiểu này."
Đúng là nam sắc hại người! Tôi muốn dời tầm mắt sang chỗ nào đó bớt khiến người ta liên tưởng đi một chút. Nhưng cái tên Hứa Thanh Đình ch ết tiệt này, chỗ nào cũng mọc ngay trên đỉnh cao thẩm mỹ của tôi!
Tôi đành nhìn chằm chằm vào bảng văn hóa doanh nghiệp trên tường sau lưng anh ta, trong đầu thầm nhẩm "Luật Lao động". Dưới sự trợ giúp của "song chiêu" đó, tôi mới giữ được vẻ bình tĩnh, lạnh lùng cần có.
Tôi nói: "Đối phó với loại người như anh, phải dùng biện pháp phi thường."
Hứa Thanh Đình lập tức cảnh giác: "Tôi là loại người gì? Loại người nào? Em còn thấy ai khác nữa hả??"
Lại muốn vu oan tôi có ý định nghỉ việc sớm chứ gì? Tôi còn lâu mới mắc mưu nhé!
Tôi kiên quyết lắc đầu: "Từ lúc tuyển dụng đến nay, một năm rưỡi, tôi chỉ thấy mỗi một mình anh thôi," Tôi ngừng lại một chút rồi nhấn mạnh: "Đồ sếp đen tối."
Vẻ mặt căng thẳng của Hứa Thanh Đình vừa giãn ra được một nửa lại lập tức nhíu chặt đôi lông mày đậm. Anh ta không thể tin nổi, chỉ tay vào chóp mũi mình: "Tôi? Sếp đen tối?"
Tôi: "Cả công ty được nghỉ Tết, mỗi mình tôi bị giữ lại tăng ca đã đành! Nếu thực sự có việc quan trọng thì không nói, nhưng một cái phương án đến tận nửa cuối năm sau mới dùng tới mà anh bắt tôi sửa đi sửa lại 18 lần trong một đêm!! 18 lần đấy!! Chẳng phải là cố tình hành hạ để tôi tự chủ động xin nghỉ việc sao??"
Tôi hít một hơi thật sâu, ra sức tranh luận: "Hứa tổng, nếu anh thấy tôi không hợp với Thiên Viễn, cứ việc để nhân sự trực tiếp tới nói chuyện! Chứ đừng có dùng mấy cái trò hèn hạ không mang ra ngoài ánh sáng được như thế này! Anh cũng tàn nhẫn với bản thân mình thật đấy, vì muốn quỵt chút tiền bồi thường mà tự mình đi quyến rũ một cô thư ký nhỏ như tôi! Ha hả! Thật là khổ cho anh quá rồi!"
Tôi xả xong cục tức rồi. Sắc mặt Hứa Thanh Đình cũng xanh mét luôn rồi. Anh ta nhìn chằm chằm tôi: "Dụ dỗ thì tôi thừa nhận. Nhưng mà, ai nói tôi muốn đuổi việc em?"
Tôi đinh ninh Hứa Thanh Đình chỉ đang cứng miệng thôi. Thảo nào làm được tư bản, cái da mặt này đúng là dày đến mức người ta phải tự thẹn không bằng.
Tôi cười lạnh: "Dùng một cái phương án hành hạ tôi đến phát điên, vừa thấy tôi muốn nghỉ việc là anh nóng lòng như thế! Không phải đã có âm mưu từ trước thì là gì?"
Thần sắc Hứa Thanh Đình trống rỗng trong chớp mắt. Ánh mắt anh ta rung động, lại tiến lại gần tôi, chất vấn từng chữ một: "Em muốn nghỉ việc?"
"Chứ sao nữa? Lẽ nào còn muốn khỏ a th ân chạy lông nhông?"
"Lâm Trí, em..." Hứa Thanh Đình tức đến không nhẹ, "Em trợn to mắt lên mà nhìn cho kỹ xem chính em đã gửi cái gì cho lão tử!!!"
"Tôi còn có thể gửi cái gì..."
"Bây giờ! Ngay lập tức! Mau! Tự mình! Mở mắt ra mà nhìn!!"
Ngón tay Hứa Thanh Đình chỉ thẳng về phía tôi, trong ống kính điện thoại trông vô cùng áp lực.
Lẽ nào tôi thực sự đã gửi cái gì không nên gửi? Không phải là lại lừa tôi đấy chứ?
Tay vẫn cầm chặt điện thoại, tôi quay đầu nhìn vào màn hình máy tính. Ở cuối một chuỗi khung thoại màu trắng, vào lúc 10 giờ 40 phút đêm khuya, kèm theo bản phương án thứ 19 tôi gửi đi là một câu nói...
[Sếp, anh tin hay không tôi "n ude" cho anh xem luôn!]
Tôi vô thức đọc thành tiếng: "Sếp... anh... tin... hay... không... tôi... n ude... cho... anh... xem... Ơ, chữ [TỪ] (trong từ chức) của tôi đâu rồi???"
"Hê hê."
"Tôi nói là tôi trượt tay xóa nhầm một chữ, anh có tin không?"
"Hê hê."