3.
Tin nhắn vẫn cứ nhảy ra liên tục. Trong lòng tôi nổi lên một dự cảm đáng sợ. Mở Facebook ra, tôi thấy tài khoản có ghi chú là 【Sếp bụng đen】 vừa đăng một dòng trạng thái từ hai phút trước:
Tiêu đề là: 【Lâm Trí, Valentine vui vẻ】, kèm theo một bộ ảnh chín tấm ngay ngắn.
Ảnh đều là vừa chụp xong. Dưới hình trái tim màu hồng phấn khổng lồ, tôi và Hứa Thanh Đình áp mặt vào nhau. Biểu cảm của tôi thì đủ kiểu kỳ quặc, còn anh ta, trong đôi mắt đào hoa sau lớp kính ấy luôn chứa đựng nụ cười rạng rỡ, và... một bóng hình của tôi.
Bùm!
Vỏ não trước trán tôi như nổ tung hoa. Trong lúc đầu óc quay cuồng, Hứa Thanh Đình sải bước tiến về phía tôi. Dáng người cao ráo, bước chân mang theo gió. Từng bước từng bước, cứ như giẫm thẳng lên tim tôi vậy.
Y hệt như cái lần đầu tiên tôi gặp anh ta.
Lúc đó, tên sếp cũ hãm tài của tôi đang nhảy dựng lên, mắng tôi xối xả đến mức nước miếng văng tung tóe. Tôi nhịn không nổi nữa, trực tiếp dội một ly cà phê đen nóng hổi lên đầu lão ta.
Giữa lúc hiện trường đang hỗn loạn, Hứa Thanh Đình cầm quyết định bổ nhiệm nhân sự từ tổng công ty từ trên trời rơi xuống. Anh ta nhẹ nhàng khống chế nắm đấm của tên sếp cũ đang định lao vào tôi, rồi cười híp mắt bẻ ngược tay lão ấn vào tường.
Sau đó anh ta quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng, đôi mắt đào hoa sau lớp kính lấp lánh những tia sáng vụn vặt.
Giây phút đó, anh ta vĩ đại như một vị hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa giữa nhân gian. Lại cũng phong nhã như một vị công tử hào hoa bước ra từ tranh vẽ.
Mấy từ này nghe hơi sến, nhưng đó đích thực là Hứa Thanh Đình trong mắt tôi ngày đầu tiên.
Bây giờ, Hứa Thanh Đình vẫn rạng ngời như thế. Anh ta đứng trước mặt tôi, hơi rũ mi mắt rồi lại nhếch đuôi mắt lên, hỏi tôi một cách rất lịch thiệp: "Mỗi người một que, em ăn cái nào?"
Tôi nhìn hai que chả cá trong ly giấy: "..."
Đầu óc tôi bỗng thanh tỉnh lại. Hít một hơi sâu, tôi chân thành hỏi: "Hứa tổng, anh muốn tạo nhiệt thì lúc đăng Facebook chỉ cần để chế độ bạn bè thân thiết thấy thôi là được rồi. Giờ thì hay rồi, đồng nghiệp công ty với đối tác đều hiểu lầm hết, lúc đó định thu xếp thế nào đây?"
Đôi mắt sau gọng kính vàng của Hứa Thanh Đình mở to, trông cực kỳ vô tội: "Facebook còn có thể đăng kiểu đó sao?"
"Tất nhiên là—"
Lời định nói ra lập tức bị chặn lại ở cửa miệng. Vì trong đầu tôi bỗng lóe lên những bức ảnh cơ bụng cực "mlem" trong trang cá nhân của anh ta.
Nếu tôi dạy anh ta cách cài đặt quyền riêng tư, thì sau này tôi lấy đâu ra ảnh cơ bụng mà ngắm nữa? Đó chẳng phải là "thức ăn treo mạng" cho kiếp làm trâu làm ngựa như tôi sao? Miễn phí mà lại còn no con mắt.
Thôi, thôi đi, chuyện đã đến nước này, hiểu lầm thì cứ để họ hiểu lầm, cùng lắm là hết Tết đi làm lại rồi giải thích sau.
Cân nhắc lợi hại xong, tôi giơ tay cầm lấy một que chả cá, nói: "Giờ thì nhiệt cũng tạo rồi, Oden anh cũng đã ăn vào mồm rồi, ảnh trên Facebook có thể xóa được rồi chứ?"
"Em nói đúng."
Hứa Thanh Đình đồng ý một cách dễ dàng. Tôi còn đang ngẩn người thì anh ta đột ngột mở khóa điện thoại rồi ấn vào tay tôi: "Em xóa đi."
Tôi: "..."
Thế này có ổn không? Điện thoại đấy, cái thứ mà thà mất quần lót chứ không thể để mất sự riêng tư, mà anh ta cứ thế đưa cho tôi?
Cũng không phải tôi cố ý đâu, nhưng khi cúi xuống liếc mắt một cái, tôi thấy ngay cuộc trò chuyện được ghim đầu tiên trên WeChat của anh ta, ghi chú là một hình trái tim màu đỏ. Mà nội dung tin nhắn cuối cùng gửi lúc 22:42 chính là:
【Được được được! Là em ép tôi đấy nhé!】
Vậy nên, cái hình trái tim đỏ chói kia chính là tôi?
Hứa Thanh Đình còn ghim tôi lên đầu nữa cơ á??
Trời đất ơi sếp ơi! Đầu óc tôi như một cái nồi áp suất vừa nổ tung. Tôi vội vàng nhét điện thoại lại cho anh ta: "Hứa tổng, thế này không tiện đâu ạ."
Hứa Thanh Đình không nhận: "Có gì mà không tiện chứ? Dù sao bây giờ em cũng là bạn gái tôi mà."
Ba chữ cuối cùng, anh ta thốt ra cực nhẹ, cứ như đang ngậm đầu lưỡi mà trêu đùa một cách tinh tế vậy.
Hứa Thanh Đình này bụng dạ quá đen tối rồi.
Một câu nói mập mờ của anh ta thôi mà đã khiến lòng tôi đảo điên.
Thực sự là ngủ không nổi, tôi mò vào trang cá nhân của anh ta để tìm "lương thực".
Bài đăng mới nhất không phải là bộ ảnh chín tấm Valentine lúc nãy, mà là một bức ảnh cơ bụng ướt át!!
Vẫn là chiếc áo sơ mi bị đứt hai cái cúc lúc tối, bị nước làm ướt nhẹ, dính sát vào những khối cơ bụng rõ rệt. Không lộ cái gì cả, mà cái gì cũng như lộ ra hết rồi.
Tôi càng nhìn tai càng nóng.
Lướt xuống dưới là bộ ảnh Valentine, bỏ qua.
Bài thứ ba là ảnh anh ta đăng tối qua lúc vừa tắm xong. Chiếc áo choàng tắm màu xám thắt lỏng lẻo, để lộ một mảng lớn làn da trắng sứ.
Góc chụp cực kỳ hiểm hóc: bên trên là yết hầu sắc nét, bên dưới là đường nhân ngư uốn lượn đi sâu xuống, ở giữa là khối cơ ngực và cơ bụng phập phồng tráng lệ.
Bài thứ tư là ảnh selfie trước gương tối hôm kia. Cổ áo sơ mi trắng được cài kín mít, nhưng chiếc cà vạt đen lại bị nới lỏng như sắp tuột, vạt áo sơ mi được đóng thùng gọn gàng trong quần tây, phác họa rõ nét đường cong săn chắc của eo và bụng...
Bài thứ năm... Bài thứ sáu...
Giống như mọi khi, một lần nữa tôi lại lạc lối trong trang cá nhân của Hứa Thanh Đình. Thật sự là vì gu thẩm mỹ của anh ta quá cao. Từng đường nét trong ảnh đều hoàn hảo đến mức giống như "ảnh lừa tình" vậy.
Nhưng tôi biết, không phải lừa tình đâu. Hỏi tại sao á? Vì... tôi! đã! từng! nắn! qua! rồi!