Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Oanh bám chặt vào lan can, đồng tử run rẩy: "Không thể nào, hắn chỉ là một người phàm có gương mặt giống ngài thôi sao?"
"Ta đã đặc biệt phân tách nguyên thần, một nửa ở nhân gian, một nửa ở thiên đình để đảm bảo có thể ở bên ngài. Tại sao lại thành ra thế này? Ta phải giết hắn!"
Điện quang xé toạc bầu trời, hàng trăm đạo thiên lôi giáng xuống. Thiên Oanh lập tức bị đánh gục. Vân Lăng nhìn với ánh mắt lạnh lùng: "Tiên nhân lịch kiếp không thể làm giả. Ngươi lừa dối thiên đạo, thiên đạo tự nhiên trừng phạt ngươi."
Đạo thiên lôi cuối cùng giáng xuống, Thiên Oanh nằm phục dưới đất nôn ra máu, ả căm hận nhìn Vân Lăng: "Tại sao hắn lại có hơi thở của ngài?"
"Vì ta đã cho hắn một gương mặt. Mười lăm năm trước, một người gánh hàng thuê bị hỏa hoạn, đứa con nhỏ bị bỏng biến dạng mặt mày. Người cha lấy mạng cầu xin, ta giúp hắn thực hiện tâm nguyện. Từ đó đứa trẻ ấy thay hình đổi dạng, mượn gương mặt của ta mà sống, trên người tự nhiên nhiễm hơi thở của ta."
Thiên Oanh không giữ nổi hình người, biến thành một con chim oanh trắng đậu trên cỏ linh. Ả đã lãnh hậu quả cho sự ngu muội của mình.
Vân Lăng nhìn ta, đưa tay ra: "Nàng có nguyện ý đi cùng ta không?"
Nhìn đôi mắt thâm trầm của chàng, ta quay lưng lại: "Bây giờ ta sống rất tốt."
Sắp đến giao thừa rồi, ta đã hứa sẽ cùng Lạc Vấn Hạc và tiểu Minh Chi gói sủi cảo. Ta không thể thất hứa được.
...
Mười năm trôi qua, mọi người đều đã già đi, chỉ có Vân Lăng là vẫn như xưa. Chàng sống bên bờ sông Thao, ngày ngày đến quán rượu ngồi. Lạc Vấn Hạc sợ chàng cướp ta đi nên lúc nào cũng bám sát ta không rời.
Năm nay, chúng ta quyết định chuyển đến kinh thành mở quán. Trên đường đi, Vân Lăng cưỡi ngựa đi theo sau xe. Lạc Vấn Hạc bực mình dùng quân cờ bắn vào con ngựa của chàng khiến chàng phải dừng lại bên đường, nhìn theo chúng ta với ánh mắt xa xăm.
Lạc Vấn Hạc hái một đóa hoa cài lên tóc ta: "Hoa tươi tặng mỹ nhân."
Ta mỉm cười nhìn ra cửa sổ. Non xanh nước biếc, phong cảnh dọc đường thật đẹp biết bao.
Ngoại truyện 1: Vân Hề
Năm thành niên, ta xuống phàm trần. Theo chỉ dẫn, ta đến trước một gian nhà trúc thanh nhã. Mẹ ta đã có thêm vài nếp nhăn nơi khóe mắt, người đang bóc quýt đút cho một thiếu nữ bên cạnh. Thiếu nữ ấy gọi người là "nương" đầy ngọt ngào.
Tim ta thắt lại. Mười ba năm trước, mẹ cũng từng chuẩn bị quà bánh cho ta như thế. Nhưng ta đã bị tiên nữ tỷ tỷ mê hoặc, bị chiếc Thủy Kính đánh lừa. Ta đã dùng những lời lẽ độc địa nhất để tổn thương người.
Giờ đây, ta đứng trước cửa mà chân nặng nghìn cân. Mẹ dường như cảm nhận được gì đó, người mở cửa nhìn quanh nhưng ta đã kịp ẩn thân. Mẹ thoáng buồn bã rồi khép cửa lại. Ta tự giễu cười: Mẹ đã quen với cuộc sống không có ta rồi, hà tất phải làm phiền người nữa. Mẹ, bảo trọng.
Ngoại truyện 2: Vân Lăng
Ba năm sống trong núi, ta đã cứu được nàng. Ta vốn tưởng kiếp nạn này sẽ không để lại dấu vết gì, nhưng khi trở về thiên đình, ta mới nhận ra mình nhớ nàng đến nhường nào. Ngày Vân Hề trốn xuống phàm, ta đã thấy nhẹ lòng vì có cớ để gặp nàng. Nhưng khi thấy nàng bên người mới, ta biết mình đã thua rồi. Lạc Vũ, kiếp này là ta phụ nàng.
Ngoại truyện 3: Lạc Vấn Hạc
Ta vốn là một con hạc hoang bên sông Thao, tu luyện trăm năm thành hạc tiên. Một ngày mùa đông, ta nhặt được một bé gái sắp chết rét và gõ cửa nhà Lạc cô nương. Cô nương ấy đã dùng tất cả sự ấm áp để đối đãi chúng ta. Bé gái gọi ta là "cha", ta cứ thế mà nhận lấy.
Ta yêu Lạc cô nương mất rồi. Để chiếm được trái tim nàng, ta học cách làm việc gấp đôi người khác. Ta đã dành ba năm để bước vào lòng nàng. Chúng ta nắm tay nhau đi đến đầu bạc răng long.
Khi Lạc cô nương qua đời, ta đục một lỗ nhỏ trên mộ nàng để mỗi ngày cài một đóa hoa khác nhau. Trời không mưa, ta nằm bên mộ tâm sự với nàng. Trời mưa, ta hóa thành một con hạc đứng dưới tán lá chuối che cho mộ nàng. Nàng không đuổi ta đi, ta sẽ mãi mãi ở bên nàng như thế.