Phu Quân Tróc Yêu Sư Của Yêu Quái - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

“Tên người trần mắt thịt nhà ngươi, nhìn cho kỹ đi! Đấy là do ta biến ra chắc? Rõ ràng đó là chân thân của vợ ngươi!”

Trần Tùy quay đầu lại ngắm nghía ta một hồi, rồi ôm chầm lấy ta vào lòng:

“Đừng tưởng ngươi biến vợ ta trở nên đáng yêu thế này thì ta sẽ bỏ qua. Mau biến nàng ấy trở lại như cũ cho ta!”

...Đáng yêu? Đang nói ta sao?

Tên thầy pháp đối diện dường như bắt đầu suy sụp:

“Ngươi có nhìn xem mình đang ôm cái gì không? Là rết đấy! Một con rết to đùng...”

Ta cũng cúi xuống tự soi lại mình.

132 cái chân, 66 đốt thân.

Thật ra, chính ta cũng thấy bản thân mình khá là duyên dáng. 

Thế nhưng mỗi lần gặp người phàm hay thầy pháp, bọn họ đều chê ta xấu xí kinh dị. 

Nghe nhiều quá, ta cũng không nhịn được mà tự vấn bản thân, rốt cuộc mình có thật sự đáng yêu hay không?

Không ngờ phu quân ta nhặt được lần này lại là người biết nhìn hàng như vậy.

Theo bản năng, ta rúc sâu hơn vào lòng chàng. 

Trần Tùy âu yếm xoa đầu ta:

“Phu nhân đừng sợ, ta nhất định sẽ bắt hắn biến nàng trở lại như cũ.”

Ngay sau đó, chàng hét lớn về phía tên thầy pháp:

“Ngươi mà không thu hồi thuật pháp, ta sẽ đi báo quan bắt ngươi đấy!”

Chẳng ngờ tên thầy pháp kia cũng là hạng bướng bỉnh, chẳng kém gì Trần Tùy:

“Ta cứ không chịu đấy!”

Hắn ngồi khoanh chân, chây lì trước sân nhà ta không chịu đi:

“Ngươi không tin ta chứ gì? Vậy ta sẽ đợi ở đây. Ta không tin trên đời này có người phàm nào lại không sợ yêu quái.”

Đúng là đồ ngốc!

2

Ta lặng lẽ ngẩng đầu quan sát. 

Mặt Trần Tùy đã tối sầm lại.

“Ngươi không đi thì ta đi, ta đi báo quan ngay bây giờ.”

Chàng ôm ta đi thẳng ra sân. 

Nhưng vừa mới bước chân ra ngoài, cả hai đã bị một lực đẩy mạnh mẽ bật ngược trở lại.

“Không ra được đâu! Toàn bộ cái sân này đã bị ta phong tỏa bằng kết giới rồi.”

Tên thầy pháp đó ngậm một cọng cỏ đuôi chó, dáng vẻ lưu manh lấc cấc:

“Muốn ra ngoài à? Cũng được thôi, giao con yêu quái trong tay ngươi cho ta.”

Trần Tùy càng ôm chặt ta vào lòng hơn:

“Ta không giao!”

Chàng hầm hầm tức giận bế ta quay ngược vào nhà:

“Phu nhân đừng sợ, ta nhất định sẽ không giao nàng cho tên lừa đảo đó đâu.”

Ta mấp máy môi:

“Giao cho hắn cũng được, ta có thể đi theo hắn mà.”

Trần Tùy cúi đầu nhìn ta, đôi lông mày nhíu chặt lại:

“Nhìn phu nhân của ta bị dọa sợ kìa, người run bần bật cả lên rồi.”

...Không phải, chàng không nghe thấy ta nói chuyện sao?

“Trần Tùy, ta nói là chàng cứ giao ta ra đi. Ta không trách chàng đâu.”

Dù sao thì vốn dĩ đêm nay ta cũng định giả chết để bỏ trốn mà.

Chàng đột nhiên bật cười, cúi đầu đặt một nụ hôn lên râu xúc tu của ta:

“Miệng cứ há ra ngậm lại thế kia, có phải là đói rồi không? Hôm qua thấy nàng nhìn chằm chằm con gà mái già nhà lão Vương hàng xóm nửa ngày trời, ta đoán là nàng thèm rồi nên sáng sớm đã mua về. Hay là tối nay hầm cho nàng ăn nhé?”

Hai mắt ta sáng rực, gật đầu lia lịa. 

Ăn gà thì ngon quá rồi!


3

Món gà Trần Tùy hầm vẫn ngon như mọi khi. 

Ta húp sạch không còn một giọt nước dùng.

Sau khi đánh chén no nê, nhân lúc đêm đen gió lớn, ta lẻn ra khỏi vòng tay Trần Tùy. Tên thầy pháp kia vẫn đang canh giữ ngoài sân, chỉ là mắt đã nhắm nghiền, trông có vẻ như đã ngủ thiếp đi.

Ta vung tay một cái, khôi phục lại hình người, tiện tay giải luôn cái kết giới mà hắn bày ra. 

Đột nhiên, tên thầy pháp bật dậy cái vèo:

“Bị ta bắt quả tang rồi nhé! Con rết tinh nhà ngươi!”

Hắn gân cổ lên hét lớn:

“Này tiều phu! Mau ra đây mà xem! Phu nhân của ngươi tự biến thành người rồi kìa!"

"Tiều phu! Ra đây đi!”

Hét cả buổi trời mà trong nhà chẳng có lấy một bóng người bước ra. 

Hắn quay đầu lại nhìn ta đang ung dung tự tại:

“Ngươi... ngươi đã làm gì hắn rồi?”

Ta dang hai tay ra vẻ vô tội:

“Ta chẳng làm gì cả.”

Đơn giản là vì chàng ngủ quá say thôi. Nhưng tên thầy pháp không tin:

“Mắt hắn thâm quầng, tứ chi tuy có lực nhưng bên trong lại hư nhược, đặc biệt là thận! Lũ yêu quái các ngươi ta còn lạ gì nữa? Ngày ngày quấn lấy con người chính là để hút tinh khí tu luyện!”

Ta thở hắt ra một hơi, vô cùng bất lực:

“Tiểu pháp sư à, thứ ngươi nói là hồ ly tinh. Hồ ly, hiểu không? Ta là rết, ta cần tinh khí con người làm gì?”

“Vậy rõ ràng là hắn bị hư nhược, ngươi giải thích thế nào đây?”

Ta liếc hắn một cái. Tên thầy pháp này cùng lắm cũng chỉ mười bảy, mười tám tuổi, ta đành phải thấm thía khuyên nhủ:

“Đó là do ngươi còn nhỏ, đợi lớn lên ngươi sẽ hiểu thôi.”

“Ngươi...”

Mặt hắn đỏ bừng, vừa cầm pháp khí định ra tay thì đột nhiên khu rừng cách đó không xa sáng rực ánh lửa. 

Một đám đông cầm đuốc rầm rập kéo đến.

“Nhanh lên! Công tử đã dặn rồi, đêm nay nhất định phải thiêu chết tên tiều phu không biết điều đó, bắt tiểu nương tử về đây!”

Không kịp nữa rồi.

4

Ta đẩy mạnh tên thầy pháp ra, chuẩn bị bỏ trốn.

Vừa mới nhúc nhích, một sợi xích sắt lóe lên ánh vàng kim đột nhiên lao tới, trói chặt lấy ta.

“Tiểu pháp sư, mau thả ta ra!”

Ta ra sức vùng vẫy nhưng nhất thời không tài nào thoát được. 

Nhìn kỹ lại, pháp khí này trông có vẻ quen mắt. 

Tên tiểu pháp sư hất mặt, hừ lạnh một tiếng:

“Không thả! Tuy tu vi của ta còn non, chưa làm gì được ngươi, nhưng ta đã phát tín hiệu cầu cứu rồi. Đợi sư phụ ta đến, nhất định sẽ tóm gọn loại yêu quái như ngươi.”

“Sư phụ ngươi là ai?”

“Sư phụ ta là đội trưởng đội diệt yêu của Trấn Yêu Ty. Sợi xích này chính là bổn mệnh pháp khí của ngài ấy, chuyên trị lũ yêu quái các ngươi.”

Ta đáp xuống đất, nheo mắt đánh giá kỹ ngũ quan của hắn:

“Nói vào trọng tâm đi, ông ta tên là gì?”

“Sư phụ ta tên là...”

“Chính là chỗ này, ném đi!”

Lời còn chưa dứt, một loạt đuốc lửa đã bị ném vào trong sân. 

Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa hung hãn đã thiêu rụi hàng rào, nhà tre và nhanh chóng lan rộng. 

Từ trong nhà, một bóng người lảo đảo chạy ra:

“Họa Họa, nàng ở đâu?”

Chẳng phải chàng đã trúng bùa ngủ của ta rồi sao? 

Sao lại tỉnh lại nhanh thế này? 

Không kịp nghĩ nhiều, ta lập tức biến về nguyên hình.

Ánh mắt Trần Tùy nhanh chóng khóa chặt lấy tên tiểu pháp sư và ta đang bị dây xích của hắn trói. 

Chàng sải bước xông lên, bế thốc ta từ dưới đất vào lòng, ôm chặt lấy, sau đó quay đầu gầm lên với tên tiểu pháp sư:

“Đồ thầy cúng thối tha! Ngươi dám nhân lúc ta ngủ say để trộm vợ ta, lại còn phóng hỏa đốt nhà nữa hả?”

“Cái gì cơ? Ta...”

Tên tiểu pháp sư có trăm cái miệng cũng không thanh minh nổi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo