Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Duyên Nợ Năm Xưa
“Hắn ở đây, vẫn còn sống, mọi người xông lên!”
Đám người kia vừa dứt lời đã định lao tới.
Trần Tùy lùi lại vài bước, có lẽ cuối cùng chàng cũng nhận ra những kẻ này:
“Các... các người là lũ mấy hôm trước trêu ghẹo vợ ta trên phố...”
Kẻ cầm đầu cũng chẳng thèm che giấu:
“Chính là bọn ta đấy. Biết điều thì ngoan ngoãn giao con vợ ngươi ra đây, nếu không...”
Chúng lăm lăm đại đao trong tay, từng bước áp sát.
Cứu mạng với... Đây đâu phải kế hoạch của ta!
50 năm trước, ta bị thầy pháp truy sát, cả người đầy thương tích, kiệt quệ pháp lực.
Chính Trần Tùy đã cõng ta về nhà, hái thuốc, nấu cháo, túc trực bên ta suốt bảy ngày đêm.
Sau khi vết thương lành hẳn, ta ngồi giữa sân hỏi chàng:
“Chàng có ước nguyện gì không? Vàng bạc, địa vị, hay bất cứ thứ gì? Chỉ cần chàng nói ra, ta đều có cách thực hiện.”
Chàng đỏ mặt, rụt rè chỉ tay về phía ta:
“Vậy... ta có thể xin nàng được không?”
“Ta?”
Ta chỉ vào chính mình, không dám tin vào tai mình.
“Chàng muốn ta? Chàng còn chẳng biết ta là ai mà dám đòi lấy ta sao?”
“Ta biết chứ!” Chàng khẳng định chắc nịch.
Ta nhìn chằm chằm chàng một lúc. Dáng người cao ráo, xương mày cao, sống mũi thẳng, đường nét quai hàm sắc sảo, trông rất có khí chất hoang dã.
Thế nhưng lúc cười lên trông lại ngốc nghếch vô cùng. Ta cắn răng:
“Được! Nhưng ta có điều kiện."
"Sau khi thành thân, ta không sinh con, không hầu hạ chồng, việc vặt trong nhà ta cũng không làm. Nếu chàng đồng ý, ta sẽ gả.”
Ta vốn tưởng những điều kiện này sẽ khiến chàng chạy mất dép.
Dù sao mấy cô gái lấy chồng ở trần gian mà ta từng thấy chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.
Nhưng chàng chẳng cần suy nghĩ, gật đầu cái rụp.
Ấy thế mà cái gật đầu đó đã kéo dài suốt mười năm qua.
Ta quả thực chẳng phải động tay vào việc gì. Cũng vì thế mà việc tìm kẻ thù báo thù cứ bị gác lại mãi.
Cho đến nửa tháng trước, ta tình cờ nghe thấy Phúc bá hàng xóm trêu chàng lúc hai người đang giặt đồ:
“Cô vợ này của cậu lười chảy thây ra, lấy về có khi nào cậu thấy hối hận không?”
Chàng gật đầu: “Ừm!”
Ta chẳng thèm suy nghĩ thêm, lập tức lên kế hoạch bỏ trốn.
Dù sao chàng cũng từng cứu ta một mạng, ta không nỡ làm hại chàng.
Vậy thì... cứ rũ bỏ chàng mà đi thôi.
6
Ta tìm một vị thiếu gia giàu có trên phố để thi triển mị thuật, định bụng khiến hắn vung tiền “mua” mình.
Như vậy, ta vừa có thể để lại tiền cho Trần Tùy, rồi sau đó biến mất.
Coi như báo đáp xong ơn cứu mạng của chàng.
Nào ngờ, vị thiếu gia kia vừa ném xuống nửa túi vàng, Trần Tùy đã xông lên đấm cho người ta một trận ra trò:
“Cái loại như ngươi mà cũng dám tơ tưởng đến nương tử của ta sao? Cút ngay!”
Sau đó, chàng lôi ta trốn về căn nhà cũ sâu trong núi.
Ta đi không được, trốn không xong.
May mà ta nghe lén được vị thiếu gia kia vẫn chưa cam tâm, đang chuẩn bị ra tay lần nữa.
Ta liền nảy ra ý định: hay là cứ nhân lúc hỗn loạn mà giả chết bỏ trốn cho xong.
Vất vả lắm mới đợi được đến hôm nay, kết quả lại lòi đâu ra một tên tiểu pháp sư tróc yêu.
Ta tức đến mức không có chỗ phát tiết, bèn giật giật tay áo Trần Tùy:
“Chàng ra bảo với bọn họ: nương tử của ta bị tên thầy cúng kia bắt đi rồi, muốn đòi người thì đi mà tìm hắn.”
Trần Tùy lập tức hiểu ý, chỉ tay vào tên tiểu pháp sư:
“Nương tử của ta bị tên thầy cúng kia bắt đi rồi, muốn đòi người thì đi mà tìm hắn.”
Không sai một chữ, vẫn ngoan ngoãn nghe lời như mọi khi.
Đám đông lập tức ùa lên, bao vây lấy tên tiểu pháp sư.
“Giao tiểu nương tử ra đây, nếu không thì đừng trách!”
“Ta... Ta không có! Nương tử của hắn rõ ràng đang ở trong lòng hắn mà, không phải ta...”
Bọn họ liếc nhìn Trần Tùy, thấy trên người chàng chẳng giấu được vật gì to tát, thế là lại quay sang quát tên kia:
“Còn dám lừa người à? Các huynh đệ, xông lên!”
“Á... đau! Ta thật sự không lừa mà, á...”
Ai bảo hắn dám phá hỏng kế hoạch của ta! Hừ, đáng đời!
Nhưng ta cứ có cảm giác... hình như có chỗ nào đó sai sai?
7
Trần Tùy nhân lúc hỗn loạn đưa ta đi, còn mang theo cả sợi Tỏa Yêu Liên của tên tiểu pháp sư.
Lùi mãi đến tận cái hang động ngày trước chúng ta đào trong núi, chàng mới buông ta ra.
“Họa Họa, nàng sợ rồi sao?”
Ta lầm bầm tự nói một mình:
“Sợ thì không sợ, nhưng đau chết đi được. Cái sợi xích này sao trói chặt thế không biết!”
Trần Tùy cầm sợi xích đang khống chế ta, miệng lẩm bẩm mấy câu gì đó không rõ, sợi dây quấn quanh người ta đột nhiên nới lỏng ra.
Chàng tiện tay gỡ nó xuống.
Quả nhiên... chàng nghe thấy ta nói chuyện.
Lúc ban ngày rõ ràng là giả vờ.
“Cách thắt nút của sợi xích này hơi giống với dây trói lợn của Phúc bá hàng xóm, may mà ta có học lỏm được đôi chút.”
Ta tức đến mức biến lại thành hình người ngay tại chỗ:
“Phúc bá? Trói lợn? Trần Tùy, chàng có biết đây là Tỏa Yêu Liên chuyên dùng để khóa yêu quái không hả?”
Chàng chớp chớp mắt, đánh trống lảng sang chuyện khác:
“Hóa ra cứ tránh xa tên tiểu pháp sư kia là nương tử có thể biến lại thành người rồi!”
Chàng tiến lên ôm chầm lấy ta:
“Họa Họa, ta nhớ nàng quá!”
Xì, mới xa nhau có một ngày thôi mà. Ta dùng sức đẩy chàng ra:
“Trần Tùy, chàng coi ta là đồ ngốc đấy à?”
“Đâu có đâu.” vẻ mặt chàng đầy vẻ vô tội, “Sao có thể chứ? Họa Họa của ta là thông minh nhất mà.”
Ta tức đến ngửa người ra sau, phải bấm mạnh vào nhân trung cho tỉnh táo. Trần Tùy kịp thời đỡ lấy ta:
“Họa Họa, cẩn thận!”
Khá khen cho chàng.
Trước đây sao ta không biết chàng lại có cái bản lĩnh nói hươu nói vượn như thế này nhỉ?
Ta cố gắng bình tâm lại, nhìn thẳng vào mắt chàng:
“Trần Tùy, rốt cuộc chàng là ai?”
Chàng khựng lại một chút, đặt tay lên trán ta, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng:
“Nương tử, nàng mất trí nhớ rồi sao? Đừng mà! Ta là phu quân Trần Tùy của nàng mà!”
Ta hất mạnh tay chàng ra, đứng dậy lùi xa một khoảng:
“Không muốn nói thì thôi. Nếu chuyện đã đến nước này, ta cũng nói thẳng luôn.”
“Ta từng nghe thấy chàng bảo với Phúc bá rằng chàng hối hận vì đã lấy ta. Đã như vậy, sau này đường ai nấy đi, đời này không bao giờ gặp lại nữa.”
Nói đoạn, ta quay người đi về phía cửa hang.
“Hối hận cái gì? Không gặp lại?”
Trần Tùy ngẩn người tại chỗ.
Ngay lúc đó, ngoài cửa hang đột nhiên có hai bóng người đáp xuống.
Tên tiểu pháp sư tróc yêu chỉ vào ta với vẻ mặt đầy căm phẫn:
“Sư phụ! Chính là ả ta bắt nạt con, bọn họ còn cướp mất Tỏa Yêu Liên của ngài nữa.”
Người còn lại mặc bộ đồ trắng, dung mạo bình thường, chắp tay sau lưng đứng đó. Ánh mắt hắn lướt qua tên đồ đệ, rơi thẳng lên người ta:
“Đã lâu không gặp, Văn Họa.”