Phu Quân Tróc Yêu Sư Của Yêu Quái - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

10.

Sau khi Trần Tùy đưa ta về tiểu viện, chàng liền lôi xềnh xệch một người từ dưới chân tường rào ngoài sân ra.

Chẳng phải là Phúc bá hàng xóm nhà chúng ta sao?

Trần Tùy xách tai ông ấy, kéo thẳng một mạch vào trong.

“Ấy ấy, nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi! Cái thân già này không chịu nổi lực kéo của cậu đâu!”

“Nói đi.”

Trần Tùy buông tay, giọng điệu lạnh lùng hiếm thấy.

Phúc bá liếc nhìn ta một cái, rồi lại nhìn sang Trần Tùy, rụt cổ lại:

“Nói... nói gì cơ?”

Trần Tùy không đáp, chỉ lẳng lặng xoay xoay cổ tay.

Phúc bá vội chắp tay, không ngừng cầu xin:

“Ta nói, ta nói là được chứ gì. Hôm đó… đúng là ta cố tình bảo phu nhân của ngươi lười chảy thây, còn hỏi ngươi cưới nàng về có thấy hối hận không.”

Ta cướp lời: “Ta biết rồi, lúc đó chàng đã gật đầu thừa nhận còn gì!”

Trần Tùy cũng vội thanh minh: “Ta không có ý đó, sau cái gật đầu ấy vẫn còn nửa câu nữa.”

Chàng trừng mắt nhìn Phúc bá: “Ông có nói vào trọng tâm được không?”

Phúc bá lúng túng giải thích:

“Đúng đúng đúng, sau cái gật đầu đó, chàng ta còn nói thêm một câu là: Hối hận vì không gặp được ngươi sớm hơn để cưới về.”

Ta sững người.

Nhưng rất nhanh sau đó đã tỉnh táo lại.

“Không thể nào. Tuy lúc đó ta đi rất nhanh, nhưng dù sao nói một câu cũng tốn ít thời gian hơn là đi bộ.”

Vẻ mặt Phúc bá bắt đầu mất tự nhiên.

Trần Tùy đưa tay ra, lại định túm tai ông ấy.

“Ấy từ từ, ta nói! Ta khai thật là được chứ gì! Là ta… ta đã giấu đi nửa câu sau của cậu ấy.”

"Ngươi ư?”

“Phải, ai bảo ngày nào ngươi cũng sai bảo Trần Tùy như con, mà nó thì chẳng nửa lời oán thán. Vợ chồng lão già này đều là yêu quái dơi, sống hơn nửa đời người, chẳng dám nhận là quá mực ân ái nhưng ít ra cũng là cặp đôi kiểu mẫu của yêu giới.”

“Thế mà từ lúc các ngươi dọn đến, bà nhà ta thấy Trần Tùy cứ răm rắp nghe lời ngươi, thế là bà ấy suốt ngày lải nhải bên tai ta, nào là ‘ông xem người ta kìa’, nào là ‘sao ông không đối xử tốt với tôi hơn một chút’. Ta bị mắng đến đau hết cả đầu nên mới muốn… muốn các ngươi cũng phải cãi nhau một trận cho bõ ghét…”

“Cho nên?”

“Cho nên hôm đó lúc cậu ấy đang nói, ta đã lén dùng chút phép thuật nhỏ để thu lại âm thanh nửa câu sau.”

Trần Tùy hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn giận nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi:

“Cái lão già chết tiệt này, ông bị vợ mắng thì mặc xác ông, ghen tị với ta làm cái gì?”

“Ông có biết vì ông mà ta suýt chút nữa mất vợ không! Ông đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như thế đấy à? Hả?”

Phúc bá chắp tay, thành khẩn nhận lỗi:

“Ta, ta chẳng phải đã tự mò đến đây nhận sai rồi sao! Nếu vẫn chưa nguôi giận, ta… ta gọi bà nhà ta đến cùng xin lỗi nhé!”

“Xin lỗi? Nếu phu nhân của ta không cần ta nữa, ông đền nổi không?”

Ta mấp máy môi, định nói gì đó nhưng lại cảm thấy chẳng còn gì để nói.

Hiểu lầm đã được hóa giải.

Nhưng ta vẫn không muốn ở lại đây nữa.11

Nhân lúc trời tối, ta mò vào phòng của Trần Tùy.

Ta muốn tìm lại sợi Tỏa Yêu Liên. 

Đó vốn là đồ của ta, ta nhất định phải mang đi.

Thế nhưng ta đã lật tung mọi ngóc ngách trong phòng, thậm chí đến cả xó bếp cũng sờ qua một lượt mà vẫn chẳng thấy đâu.

“Lạ thật! Ngày thường tiền riêng chàng đều giấu ở đây mà. Ngoài mấy chỗ này ra thì còn giấu vào đâu được nữa chứ?”

Đang định lẻn ra ngoài thì cửa bỗng mở đại.

Trần Tùy đứng ngay ngưỡng cửa, thấy ta thì thoáng khựng lại. Trên tay chàng vẫn đang bưng một bát canh gà nóng hổi.

“Nàng tìm gì à? Để ta tìm giúp nàng.”

Chàng đặt bát canh xuống rồi tiến lại gần. Ta đưa tay ra hiệu ngăn lại:

“Đừng qua đây.”

Chàng dừng bước, đứng lặng bên ngoài cánh cửa.

Ta cố trấn tĩnh lại tâm trạng, ép mình phải tỏ ra thật lạnh lùng:

“Trần Tùy, chàng là pháp sư tróc yêu phải không?”

Chàng im lặng.

“Ngay từ đầu chàng đã biết ta là yêu quái rồi, đúng chứ?”

Chàng vẫn không đáp lời.

“Vậy chuyện chàng cưới ta là vì thấy sắc nảy lòng tham, hay còn mưu đồ gì khác?”

Ánh trăng nhàn nhạt rọi lên vai, khiến ta không nhìn rõ vẻ mặt chàng lúc này.

Sau một hồi im lặng kéo dài, cuối cùng chàng cũng lên tiếng:

“Mười năm trước, có lẽ nàng đã quên từ lâu rồi. Chúng ta từng gặp nhau trong đại lao của Trấn Yêu Ty. Khi đó, chính nàng là người đã giúp ta gửi một bức thư ra ngoài.”

Ta khẽ xoa chóp mũi:

“Ta quả thực không nhớ nữa. Nhưng... Trần Tùy, chàng là pháp sư, ta là yêu, chúng ta...”

“Chúng ta là trời sinh một cặp!”

Chàng bưng bát canh gà lại gần hơn một chút, nở một nụ cười gượng gạo. Đáy mắt chàng ẩn chứa một sự mong chờ đầy thấp thỏm.

“Canh gà vừa hầm xong, nàng muốn nếm thử một chút không?”

Mùi canh thơm nức mũi lập tức xộc thẳng vào giác quan. 

Ta bất giác nuốt nước bọt.

Thơm quá đi mất...

Không được, phải nhịn.

Ta run rẩy đẩy bát canh gà ra:

“Người và yêu vốn không thể chung đường. Tuy chàng có ơn cứu mạng, nhưng ta cũng đã đáp ứng yêu cầu của chàng, đồng ý gả cho chàng rồi.”

“Mười năm tình nghĩa vợ chồng này coi như ta đã trả sạch ơn nghĩa. Chúng ta đến đây là kết thúc!”

Dứt lời, ta hiên ngang bước ra khỏi cửa. 

Ta phải đi nhanh, chỉ sợ chậm một bước thôi là lòng lại lung lay thêm một ngày.

Ta quay về phòng, vơ lấy nải hành lý đã thu dọn từ sớm rồi dứt khoát bước ra ngoài, chẳng thèm ngoảnh đầu lại.

Chàng không đuổi theo...

Chàng thế mà lại không đuổi theo ta thật ư?

Bước chân ta khựng lại một nhịp, không nhịn được mà liếc mắt nhìn lại phía sau.

Chàng quả nhiên vẫn đứng đó, chẳng hề có ý định giữ ta lại.

Tốt quá rồi.

Ta siết chặt nải hành lý trong tay. 

Nhưng tại sao... trong lòng lại thấy trống trải đến lạ lùng?

Đúng rồi, chắc là do đói thôi. 

Chắc chắn là vậy.

Ta mở nải hành lý định tìm chút gì đó lót dạ. 

Đập vào mắt ta lại là... Tỏa Yêu Liên?

Nằm cạnh sợi xích còn có một cuốn sổ tay đã ố vàng, tiêu đề ghi: *“Sổ tay tu luyện pháp khí yêu thân”*.

Chàng bỏ vào từ bao giờ vậy?

Quả nhiên... đúng là một gã đàn ông đầy tâm cơ.

Ta quay đầu nhìn lại, gian tiểu viện vẫn sáng đèn, như thể đang kiên nhẫn chờ đợi ai đó trở về.

Ta nghiến răng thật chặt.

Xì!

Đã đi thì đi luôn, có chó mới quay lại.

Vả lại, sợi xích này vốn là đồ của ta, chàng trả lại là lẽ đương nhiên. 

Chẳng ai có thể ngăn cản ta đi tính sổ với đám người ở Trấn Yêu Ty.

Dù cho người đó có là thiên tài pháp sư của Trấn Yêu Ty năm xưa đi chăng nữa thì cũng đừng hòng!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo