Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Ta cứ ngỡ cái đầu của Thẩm Ngật phải nhạy bén lắm.
Ai dè hắn đưa giấy bút cho ta rồi bảo:
“Viết một bức thư nhà, bảo Trần Tùy đến kinh thành tìm nàng.”
Ta khựng lại một chút:
“Chỉ thế thôi á?”
“Nếu không thì sao?”
Ta không nhịn được mà đảo mắt khinh bỉ:
“Hay là ngươi tự mình viết một lá thư đi, đính kèm theo món đồ tùy thân nào đó của ta, bảo là ta bị bắt cóc rồi, muốn cứu người thì đem tiền đến mà chuộc.”
Thẩm Ngật ngẩn ra, đôi lông mày hơi nhíu lại như đang nghiêm túc cân nhắc đề nghị này.
Một lát sau, hắn lại làm theo thật.
Hắn lục lọi trên người ta, lấy đi một chiếc hoa tai, rồi sai thuộc hạ chuẩn bị bút mực, tự mình múa bút viết một bức thư tống tiền.
Lời lẽ nghe cũng ra dáng lắm, đại loại như: “Muốn cứu nương tử thì trong vòng ba ngày phải mang theo một nghìn lượng vàng, một thân một mình đến đây, nếu không sẽ giết con tin”. Nhìn cái giọng điệu này là biết chắc chắn hắn chẳng thiếu kinh nghiệm làm mấy trò bẩn thỉu.
Thư đã gửi đi.
Việc còn lại là chờ đợi.
Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày trôi qua...
Đến ngày thứ bảy, Thẩm Ngật cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn. Hắn hất đổ chén trà trên tay ta, gầm lên:
“Văn Họa, có phải nàng đang lừa ta không?”
Ta uể oải ngáp một cái:
“Ta lừa ngươi cái gì?”
“Tại sao Trần Tùy vẫn chưa đến?”
“Chắc là chàng chẳng tin ta bị bắt cóc đâu.”
Sắc mặt Thẩm Ngật càng lúc càng khó coi:
“Chắc chắn nàng đã giở trò gì đó nên hắn mới không đến.”
Nghe câu này ta thấy không lọt tai rồi nhé.
“Sao lại đổ lỗi cho ta? Ngươi không tự xem lại mình đi? Ngươi có chắc là thư đã gửi đi chưa? Gửi có đúng địa chỉ không? Mà cứ cho là thư đến nơi đi, làm sao ngươi biết chàng vẫn còn ở chỗ cũ? Ngươi đã đánh hơi thấy chàng thì chàng không biết đường mà trốn đi chắc?”
Ta dừng lại một chút, lấy hơi rồi bồi thêm:
“Bao nhiêu năm rồi vẫn cái tính ấy, gặp chuyện sao không biết tự tìm nguyên nhân ở bản thân mình trước đi?”
Thẩm Ngật bị ta mắng cho nghẹn họng, mặt mũi hết xanh lại trắng.
Thấy cũng đủ rồi, ta mới dịu giọng lại:
“Nhưng mà này... thay vì ngồi đây sốt ruột, sao ngươi không đi dò hỏi xem gần đây trong kinh thành có người lạ nào mới đến không. Nhỡ đâu chàng đến thật rồi, chỉ là đang nấp ở đâu đó quan sát tình hình thì sao?”
Thẩm Ngật nheo mắt nhìn ta một hồi lâu, có vẻ như đang cân nhắc xem lời ta nói có mấy phần đáng tin.
Cuối cùng, hắn vẫn quay người đi ra ngoài.
Hắn hành động nhanh thật. Chưa đầy nửa ngày sau đã quay lại:
“Có người đã nhìn thấy hắn. Ở quán trọ phía đông thành, ba ngày trước có một kẻ vóc dáng y hệt vào ở, nhưng sáng nay đã trả phòng rồi.”
Trong lòng ta khẽ giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản:
“Thấy chưa, ta đã bảo là chàng đến rồi mà.”
Sắc mặt hắn tối sầm lại. Ta bèn xán lại gần hơn vài phần, thầm thì:
“Hay là ta hiến cho ngươi thêm một kế nữa nhé?”
“Cái gì?”
“Ngươi để lại một lá thư ở quán trọ chàng từng ở, hẹn chàng nửa đêm nay ra ngọn núi ngoại thành để trao đổi người.”
Thẩm Ngật nhìn chằm chằm ta:
“Rồi sau đó?”
“Sau đó?”
Ta nghiêng đầu cười.
“Đợi chàng đến nơi, ta với ngươi phối hợp hai đánh một, chẳng lẽ lại không hạ nổi một mình chàng?”
Thẩm Ngật im lặng không đáp, dường như đang toan tính thiệt hơn.
Ta bồi thêm một câu khích tướng:
“Chẳng lẽ ngươi lại không có nổi cái gan để lấy hai đánh một sao?”
Hắn cười lạnh một tiếng:
“Khích tướng với ta vô ích.”
Nói thì nói vậy, nhưng hắn vẫn đi làm theo thật.
15
Nửa đêm, Trần Tùy quả nhiên đã đến.
Dưới ánh trăng, chàng đơn độc đứng trên đỉnh núi, tay không tấc sắt, ánh mắt nhìn xoáy vào ta không rời.
“Họa Họa, nàng gầy đi rồi.”
Sống mũi ta bỗng thấy cay cay.
Thẩm Ngật đã sớm lộ ra nụ cười của kẻ chiến thắng. Hắn liếc nhìn ta một cái rồi phất tay ra hiệu.
Các đệ tử Trấn Yêu Ty mai phục trong bóng tối đồng loạt xông ra, có đến hơn hai mươi người, vây kín đỉnh núi không sót một kẽ hở.
“Đưa con yêu rết này về địa lao, canh giữ cẩn thận cho ta!”
“Rõ!”
Mấy tên đệ tử tiến lên định khống chế ta. Ta gằn giọng:
“Thẩm Ngật, ngươi lật lọng?”
Thẩm Ngật cười khẩy: “Thì sao nào? Ngươi đâu phải mới quen biết ta ngày một ngày hai...”
Lời còn chưa dứt, ta đã tung một chưởng vào ngay sau lưng hắn.
Hắn lảo đảo tiến về phía trước hai bước rồi đột ngột quay đầu lại, trố mắt nhìn ta đầy vẻ không tin nổi:
“Văn Họa, ngươi...”
“Xin lỗi nhé.” Ta xoay xoay cổ tay. “Ta cũng chẳng ngốc đến mức đi tin một kẻ bội tín lần thứ hai.”
Sắc mặt Thẩm Ngật tái mét, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại vẻ đắc thắng:
“Ngươi nghĩ chỉ dựa vào hai người các ngươi mà đòi đánh thắng được đám người này của ta sao?”
“Hai người? Ngươi cũng quá coi thường đối thủ rồi đấy.”
Trần Tùy vừa dứt lời, xung quanh bỗng vang lên những tiếng sột soạt.
Trong bụi cỏ, trên ngọn cây, sau tảng đá, từng đôi mắt xanh đỏ bắt đầu rực sáng.
Yêu sói, yêu hồ, tinh xà, tinh cây... lớn nhỏ đủ cả, ít nhất cũng phải năm sáu mươi con từ trong bóng tối bước ra.
Trong số đó, có cả vợ chồng Phúc bá.
Sắc mặt Thẩm Ngật cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, nhưng hắn vẫn cố gào lên:
“Lên! Vừa hay bắt gọn đám yêu nghiệt này một mẻ!”
Thế nhưng yêu đông người ít.
Đệ tử Trấn Yêu Ty dù được huấn luyện bài bản nhưng khi đối mặt với đám yêu quái đang liều mạng kia, chẳng mấy chốc trận hình đã rối loạn.
Thẩm Ngật vừa đánh vừa lùi, mặt mày càng lúc càng cắt không còn giọt máu.
Ta không để hắn có cơ hội giãy giụa thêm. Sợi Tỏa Yêu Liên vung ra, quấn chặt lấy cổ tay hắn rồi giật mạnh một cái. Thẩm Ngật loạng choạng ngã nhào, lăn long lóc đến tận mép vực.
Đá vụn rơi lả tả xuống vực sâu, nửa người hắn lơ lửng ngoài vách đá, chỉ còn biết bám víu lấy một tảng đá nhô ra để giữ mạng.
Ta cầm sợi xích lững thững đi tới, đứng từ trên cao nhìn xuống.
Thẩm Ngật ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính đầy bùn đất và máu, trông thảm hại vô cùng.
Hắn nhìn ta trân trối:
“Ngươi... sao ngươi lại có yêu lực? Rõ ràng ta đã phong ấn ngươi rồi mà...”
“Nực cười.”
Ta ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn hắn.
“Ngươi nghĩ mấy ngày ta ở Trấn Yêu Ty là để chơi à?”
Tên tiểu pháp sư từ trong bóng tối bước ra, cúi gầm mặt, không dám nhìn ta cũng chẳng dám nhìn Thẩm Ngật.
Sắc mặt Thẩm Ngật biến đổi hoàn toàn:
“Ngươi... là ngươi phản ta?”
“Tâm địa hắn không xấu.”
Ta đứng dậy, liếc nhìn tên tiểu pháp sư một cái.
“Chỉ là hắn còn quá ít trải nghiệm về sự đời. Ta mới kể cho hắn nghe vài câu chuyện thôi, hắn đã hiểu ra rồi.”
Tên tiểu pháp sư nhỏ giọng nói một câu: “Sư phụ... con xin lỗi.”
Thẩm Ngật mấp máy môi định nói gì đó, nhưng ta không cho hắn cơ hội.
Sợi Tỏa Yêu Liên đột ngột siết chặt, ta tung một chưởng chí mạng vào ngực hắn, rồi xách cổ áo đẩy hắn thẳng xuống vách núi.
Ba trăm năm tu vi, mười năm uất hận, hôm nay cuối cùng cũng trả sạch.