Phu Quân Tróc Yêu Sư Của Yêu Quái - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

16

Sau đó, chúng ta quay lại Trấn Yêu Ty.

Những tiểu yêu trong địa lao vẫn đang co ro trong góc, không dám thở mạnh. 

Ta mở tung cửa sắt, thả từng con một ra ngoài.

“Đi đi.” 

Ta ngồi xuống xoa đầu một chú tiểu yêu. 

“Về nơi các ngươi thuộc về đi. Sau này hãy làm một con yêu tốt, đừng để bị người ta bắt được nữa.”

Còn về những con yêu làm ác.

Ta liếc nhìn tên tiểu pháp sư. Hắn đứng một bên, tay vẫn nắm chặt pháp khí, vẻ mặt có chút căng thẳng.

“Những con này, giao lại cho cậu đấy.”

Hắn sững sờ: “Cho ta?”

“Chứ sao, ngươi là pháp sư tróc yêu, không giao cho cậu thì giao cho ai? Chỉ cần ngươi nhớ kỹ: yêu có con tốt con xấu. Yêu tốt thì đừng tận diệt, yêu xấu thì đừng bỏ qua.”

Hắn siết chặt pháp khí, gật đầu thật mạnh.

Ta không nán lại thêm nữa. Ra khỏi kinh thành, Trần Tùy đi sát bên cạnh ta, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn ta, dáng vẻ muốn nói lại thôi. 

Ta đang định xem chàng có thể nhịn được bao lâu thì phía trước bỗng xuất hiện hai bóng người.

Phúc bá và bà nhà quỳ sụp xuống trước mặt ta. 

Phúc bá nước mắt nước mũi giàn giụa:

“Đều là lỗi của ta, ta không nên dùng pháp thuật đó, không nên để hai người hiểu lầm nhau.”

Vợ Phúc bá cũng rối rít xin lỗi, rồi vỗ bộp một phát vào sau gáy chồng:

“Cho chừa cái tội làm chuyện thất đức nhé! Cho chừa này!”

Nhìn hai vị hàng xóm dở hơi này, ta không nhịn được mà thở dài. 

Thật ra, ngay từ lúc Trần Tùy xuất hiện trên đỉnh núi để cứu ta, ta đã mềm lòng rồi. 

Chỉ là vì sĩ diện nên ta cứ làm bộ làm tịch.

Ta nghiêng đầu nhìn Trần Tùy: “Từ lúc ta bỏ đi, chàng vẫn luôn đi theo sau ta, đúng không?”

Người chàng cứng đờ lại: “Ta... ta chỉ lo lắng cho nàng.”

“Từ trước đến nay, toàn là ta lấy ơn cứu mạng để ép chàng báo đáp. Ta biết, mười năm qua chàng ở bên ta chẳng qua là để trả nợ.”

Chàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng không để rơi nước mắt:

“Ta rất sợ. Sợ nàng sẽ đi mất, sợ nàng không cần ta nữa. Nhưng ta cũng biết, nếu nàng thật sự muốn đi, ta chẳng có tư cách gì để ngăn cản. Thế nên...”

Chàng cười gượng gạo: “Thế nên ta chỉ có thể âm thầm bám theo, lén lút bảo vệ nàng. Chỉ cần thấy nàng bình an là ta mãn nguyện rồi.”

Ta nhìn chằm chằm vào cái miệng cứ lải nhải không ngừng của chàng rồi đặt lên đó một nụ hôn.

Thực ra, sau khi bỏ nhà đi không lâu ta đã biết chàng bám đuôi phía sau rồi. 

Chỉ là lúc đó ta vẫn chưa nghĩ thông, không biết nên đối mặt với chàng thế nào nên mới cố ý cắt đuôi. 

Ai ngờ lại rơi ngay vào tay Thẩm Ngật.

Một lúc lâu sau ta mới buông chàng ra. Nhìn vành tai đỏ ửng của chàng, ta mỉm cười:

“Phu quân, chúng ta về nhà thôi.”

17

Ngày Trần Tùy qua đời, tóc chàng đã bạc trắng.

Chàng tựa vào lòng ta, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không còn nghe thấy, nhưng vẫn cố gắng níu giữ chút tàn lực cuối cùng để dặn dò:

“Họa Họa, kiếp này có nàng ở bên... thật tốt quá.”

Khóe môi chàng từ từ cong lên, nụ cười vẫn chân chất, ngây ngô như thuở ban đầu.

“Sau này... nàng nhất định phải sống thật tốt, có được không?”

Ta mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn đắng, chẳng thể phát ra âm thanh.

Đôi mắt chàng khép lại.

Bàn tay đang nắm chặt vạt áo ta cũng từ từ buông lỏng.

Gió từ trong rừng gào thét thổi về, nhưng lần này, chẳng còn ai đứng ra che chắn cho ta trước giông tố nữa.

Ta đưa tay lên mặt lau nhẹ một cái.

Mái tóc trắng xóa biến mất, nếp nhăn tan đi, tấm lưng lại trở nên thẳng tắp. Từ một bà lão tóc bạc phơ, ta hiện nguyên hình là một thiếu nữ đang độ xuân thì.

“Trần Tùy, ta nhất định sẽ sống thật tốt.”

Đời yêu quái dài đằng đẵng.

Chàng không phải người chồng đầu tiên của ta.

Và dĩ nhiên, cũng chẳng phải là người cuối cùng.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo