Phu Quân Và Quý Phi Tư Thông, Ta Diệt - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

01.

Buổi đi săn mùa xuân của hoàng gia.

Phu quân ta là Trấn Quốc Tướng quân Lục Bắc Uyên và phi tần được Thánh thượng sủng ái nhất là Liễu Quý phi đồng loạt mất tích.

Thánh thượng vô cùng tức giận, ra lệnh cho cấm quân phong tỏa toàn bộ ngọn núi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Các quý nữ xung quanh nhìn ta bằng ánh mắt đồng tình, xì xào bàn tán rằng thể diện của người làm chính thất phu nhân như ta đặt ở chỗ nào.

Ta lại chỉ bình tĩnh cởi bỏ bộ cung trang rườm rà ra, sau đó thay sang một bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, mang theo vài tên tâm phúc, đích thân đi vào rừng.

Chúng ta tìm kiếm gần một canh giờ nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Ngay khi ta chuẩn bị đi vào sâu hơn, móng ngựa chợt dừng lại bên bìa rừng rậm rạp.

Trong bụi cỏ phía trước, hai con cáo toàn thân trắng như tuyết đang quấn lấy nhau giao hoan giữa chốn không người, thỉnh thoảng lại thốt lên từng tiếng nỉ non.

Cảnh tượng này thật sự chướng tai gai mắt, lúc ta đang định quay đầu ngựa rời đi thì những dòng bình luận bất chợt hiện lên, lơ lửng trước mặt ta.

[May mà nam chính thông minh, bảo hệ thống của nữ chính biến bọn họ thành cáo. Nếu không, bị nữ phụ nhìn thấy thì tiêu đời!]

[Ở trước mặt nữ phụ, hai người càng hăng hái hơn, thật sự quá kích thích!]

Ta siết chặt dây cương, các khớp ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.

Nữ phụ? Ta ư?

Dường như hai con cáo kia đã nhận ra ánh mắt của ta, động tác của chúng càng thêm kịch liệt.

Con cáo cái còn quay đầu lại, nhìn ta bằng ánh mắt lẳng lơ đa tình, ẩn chứa vẻ khiêu khích.

Đám mây nghi ngờ trong lòng ta lập tức bị ngọn lửa giận ngút trời thay thế.

“Người đâu!” Giọng ta lạnh như băng: “Bắt sống hai con cáo kia lại cho ta.”

Đám tâm phúc hành động rất nhanh, một tấm lưới lớn tung ra, hai con cáo tuyết lập tức bị nhốt vào trong, sợ hãi gào thét.

Khi bị kéo đến trước mặt ta, chúng vẫn còn đang giãy giụa trong vô vọng.

Ta ngồi xổm xuống, bóp chân sau của con cáo đực.

Sâu trong lớp lông tơ trắng muốt của nó là một vết bớt nhỏ màu đỏ hình ngọn lửa, đâm vào mắt khiến ta đau nhói.

Chỉ vì trên chân Lục Bắc Uyên cũng có một vết bớt giống hệt như vậy.

Thì ra, đây chính là niềm vui bất ngờ mà hắn dành cho ta.

Ta nhếch khóe môi, nở một nụ cười lạnh lẽo, tiện tay xách tấm lưới lên.

“Đi, chúng ta đi diện kiến Thánh thượng.”

02.

Ta xách tấm lưới, đi xuyên qua đám vương tôn quý tộc đang xì xào bàn tán, bước thẳng đến chiếc lọng che màu vàng rực rỡ ở giữa bãi đất trống trong rừng.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào ta, bao gồm cả vị đế vương đang ngồi trên long ỷ với sắc mặt âm trầm, Cố Minh Uyên.

Ta dừng lại cách thánh giá ba bước, sau đó ném mạnh tấm lưới xuống đất, khuỵu gối hành lễ.

“Khởi bẩm Thánh thượng, thần thiếp không tìm thấy phu quân nhưng lại may mắn bắt được cặp cáo tuyết này.”

Hai con cáo trong lưới vẫn đang liều mạng giãy giụa, kêu những tiếng ô ô bi thương.

Ta ngẩng đầu lên, trên mặt nở một nụ cười mỉm chuẩn mực.

“Thần thiếp thấy bộ lông của cặp cáo này bóng mượt, toàn thân trắng muốt không hề lẫn tạp sắc, quả thực là trân phẩm hiếm có.”

“Nếu có thể lột da, làm thành một chiếc khăn quàng cổ cho Thánh thượng, chống lại cái lạnh mùa xuân, cũng coi như chút tấm lòng mà thần thiếp thay mặt phu quân phân ưu cùng Thánh thượng.”

Ta vừa nói ra lời này, xung quanh chìm vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc.

Bình luận lại điên cuồng lướt qua trong tầm nhìn của ta.

[Vãi chưởng! Nữ phụ ác quá! Trực tiếp đòi lột da nam nữ chính luôn!]

[Giết người tru tâm! Đúng là giết người tru tâm! Đòi lột da ngay trước mặt hoàng đế, Tô Vãn Huỳnh, ngươi là ác quỷ à?]

[Hệ thống! Hệ thống mau nghĩ cách đi! Không biến về thì sẽ bị làm thành khăn quàng cổ thật đấy!]

Ta vừa dứt lời, hai con cáo tuyết vốn đang điên cuồng giãy giụa bất ngờ khựng lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, con cáo đực kia vậy mà lại có hành động giống như con người, hai chân sau của nó quỳ thẳng xuống, hai chân trước chắp lại, dập đầu thật mạnh từng cái một với Thánh thượng.

Còn con cáo cái kia cũng phát ra tiếng kêu gào thê lương tột độ.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn xuống từ trong mắt nó, làm ướt đẫm bộ lông trắng muốt.

Vẻ hoảng sợ, van xin và tuyệt vọng trong ánh mắt đó hoàn toàn không thuộc về một con súc sinh.

“Trời ạ!” Không biết là ai ngạc nhiên hô lên trước: “Con cáo này... Con cáo này hiểu tính người!”

“Hồ thần! Đây là hồ thần hiển linh!”

Tiếng bàn tán xung quanh nhanh chóng bùng nổ.

Ngay cả Cố Minh Uyên cũng hơi rướn người từ trên long ngai về phía trước, gương mặt tràn ngập sự ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.

Ta vẫn quỳ trên mặt đất, rủ mi, dường như cũng bị chấn động bởi thần tích này đến mức không biết làm sao.

Chỉ mình ta biết, đó không phải thần tích.

Đó là phu quân tốt của ta Lục Bắc Uyên và bảo bối trong lòng hắn là Liễu Mị Nhi, là nỗi sợ hãi chân thực nhất khi đối mặt với cái chết của hai người họ.

Lục Bắc Uyên chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, hắn lại hèn mọn quỳ gối trước mặt ta như vậy, vì tính mạng của bản thân mà phải khổ sở van xin.

 

Nhưng chuyện này, mới chỉ là bắt đầu.

03.

Ngay lúc mọi người đang xôn xao bàn tán, cho rằng trời giáng điềm lành, một vị lão giả râu tóc bạc phơ đứng bên cạnh hoàng đế bước ra.

Là quốc sư Huyền Thanh Tử.

Ông ta cầm phất trần trên tay, đi quanh tấm lưới một vòng, vuốt râu nói:

“Bệ hạ, hai con cáo này quỳ lạy thiên nhan, rơi lệ van xin, có thể thấy chúng có linh tính phi phàm.”

“Bãi săn xuất hiện điềm lành, là điềm báo quốc vận hưng thịnh. Theo bần đạo thấy, không nên sát sinh linh vật này, nếu không sẽ gây tổn hại hoà khí đất trời.”

Sắc mặt hoàng đế Cố Minh Uyên dịu xuống, ánh mắt dừng lại trên gương mặt quốc sư:

“Vậy theo ý quốc sư, nên làm thế nào?”

“Có thể đưa vào thú uyển của hoàng gia, nuôi dưỡng cẩn thận, để xem hiệu quả sau này thế nào.”

 

Cơ hội đến rồi.

Ta lập tức dập đầu:

“Thánh thượng, quốc sư nói rất đúng! Thần thiếp nguyện chủ động nhận nhiệm vụ, đích thân chăm sóc cặp cáo tuyết mang điềm lành này.”

 

“Đến giờ, phu quân và Mị Nhi nương nương vẫn bặt vô âm tín, trong lòng thần thiếp nóng như lửa đốt, nguyện làm việc này để cầu phúc cho bọn họ, cũng để phân ưu với Thánh thượng, tỏ lòng trung thành!”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo