Quà Bất Ngờ Dành Cho Kẻ Phản Bội - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi chết lặng, kết hôn bao nhiêu năm, Trì Tranh chưa từng bộc lộ vẻ bá đạo chiếm hữu như thế với tôi


Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ nói:


"Chú Vương, cháu sẽ đưa chú một khoản tiền, sau khi cháu đi, chú cũng hãy rời đi đi."


Về nhà, tôi cầm gậy bóng chày, tức giận đập nát căn nhà rộng hai trăm mét vuông.


Ảnh cưới của chúng tôi, đủ loại đồ xa xỉ Trì Tranh mua cho tôi, những món đồ gốm sứ thủ công chúng tôi cùng làm...


Tất cả dấu vết của tình yêu biến thành đống đổ nát trong khoảnh khắc này.

Tôi lặng lẽ kiểm kê lại tài sản, sắp xếp xong mọi thứ rồi bước xuống lầu, lên xe đi thẳng đến sân bay.

Từ nay về sau, dù chân trời góc biển, Trì Tranhcũng  sẽ không bao giờ tìm thấy tôi nữa.


Trên đường ra sân bay, tôi nhận được tin nhắn của Trì Tranh.


"Vợ à, hôm nay công ty có việc đột xuất, tối nay anh không về đâu, em nghỉ ngơi sớm nhé, yêu em."


Tôi không trả lời anh ta, mà rút thẻ điện thoại ra, ném qua cửa sổ xe.


Phía sau tôi, trên những tòa cao ốc rực sáng.


Hàng ngàn chiếc máy bay không người lái ghép thành dung mạo và tên của Tô Nhã, tạo nên một màn tỏ tình hoành tráng.


Cảnh tỏ tình được quay lại và đăng lên mạng, nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.


Khu vực bình luận đều đoán già đoán non, không biết đây là tổng giám đốc nào đang cầu hôn?!


Tôi chỉ ngồi lặng lẽ, ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như cuốn phim tua ngược.


Giống như mười năm có đầu không cuối của tôi và Trì Tranh, đang nhanh chóng tan biến.


Tôi không còn gì vương vấn, ước mơ ban đầu của tôi là dùng số tiền bố để lại, đi khắp thế giới.


Chỉ là sau này Trì Tranh trở thành vướng bận của tôi.


Tôi vì anh ta mà ở lại Giang Thành.


Nơi tấc đất tấc vàng này, ngoài tình yêu ra, không có bất cứ điều gì khiến tôi lưu luyến.


Giờ đây tình yêu không còn, sự ràng buộc đối với tôi cũng không còn nữa.


Tất cả những màn chia tay ồn ào đều chỉ là phép thử.

Sự rời đi thật sự, ngay cả lời tạm biệt cũng không có.


Trì Tranh, tạm biệt, không bao giờ gặp lại.


Tôi lên máy bay, lần đầu tiên sau ngần ấy năm, trái tim tôi thật sự nhẹ nhõm.


Hy vọng họ sẽ thích món quà lớn mà tôi đã chuẩn bị cho họ.


7


Trước cửa sổ sát đất, Trì Tranh siết eo Tô Nhã, cùng cô ta xem hết màn trình diễn máy bay không người lái.


Tô Nhã vòng tay ôm cổ Trì Tranh, nũng nịu muốn "thêm lần nữa".


Thế nhưng, Trì Tranh lại chẳng còn hứng thú, bởi đến giờ này, tôi vẫn chưa nhắn tin trả lời anh ta.


Lúc này trái tim anh ta bị nỗi bất an và lo lắng dày đặc bao phủ, khiến anh ta không thở nổi.


Trì Tranh nhặt quần áo trên ghế sofa lên định đi.


"Hôm nay anh phải về với vợ."


Tô Nhã uốn éo người nhào tới, bĩu môi tủi thân:


"Không phải anh đã hứa sẽ ở bên em sao!"


"Vợ, suốt ngày vợ! Lúc nào trong lòng anh cũng chỉ có con gà mái già không đẻ nổi kia, còn em và con thì sao hả?!"


Nghe thấy tên tôi, sắc mặt Trì Tranh lập tức lạnh đi.


Anh ta chậm rãi quay đầu nhìn cô ta, ánh mắt đầy giận dữ.


Trì Tranh một tay bóp cằm Tô Nhã, nghiến răng nói:


"Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi? Tôi và cô chỉ là chơi bời thôi, Thư Hòa mãi mãi là người vợ mà tôi yêu nhất."


"Nếu lần sau để tôi nghe thấy cô mắng cô ấy, tôi sẽ cắt lưỡi cô."


Tô Nhã sợ đến mức hai chân mềm nhũn, nhưng vẫn cố ôm lấy thắt lưng Trì Tranh.


"Trong bụng em đang mang đứa con duy nhất của anh đấy, anh hung dữ với em thế làm gì?"


"Hơn nữa, anh nỡ cắt lưỡi em sao?"


Nói rồi, Tô Nhã định cởi quần Trì Tranh.


Thần sắc Trì Tranh dịu xuống, bàn tay thô ráp của anh ta nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tô Nhã.


"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ nuôi em cả đời."


Tô Nhã đưa ánh mắt lẳng lơ nhìn lên, quỳ trước mặt Trì Tranh, e thẹn nói:


"Anh yên tâm, em nhất định sẽ hầu hạ anh thật tốt..."


Trì Tranh đang định giải tỏa ham muốn, thì điện thoại bên cạnh lại reo không ngừng.


Anh ta vừa định lấy điện thoại, thì Tô Nhã đã nhanh tay giật lấy trước.


"Không được! Chắc chắn là người phụ nữ đó gọi anh về! Em không đưa cho anh đâu!"


Trì Tranh cau mày, khẽ quát: "Ngoan, mau đưa cho anh!"


Tô Nhã bĩu môi nhìn qua tên người gọi hiển thị là bạn thân của Trì Tranh, lúc này mới đưa điện thoại cho Trì Tranh.


Vừa nghe máy, giọng nói gấp gáp của bạn thân Trì Tranh đã vang lên.


"Trì Tranh! Mẹ nó chứ mày điên rồi à? Tại sao mày lại đăng mấy cái video đó lên tài khoản chính thức của công ty?! Mày say đến lú rồi hả? Xoá ngay đi trước khi mọi chuyện bung bét!"


Trì Tranh hoàn toàn ngây người.


"Video gì?"


Bạn thân anh ta cũng ngây người.


"Trên Weibo ấy, mày mau vào xem đi, giờ lên hot search rồi! Mày không xử lý kịp là xong đời đấy, chị dâu không thích xem điện thoại, có lẽ giờ vẫn chưa thấy Weibo, nếu không thì mày tiêu rồi!"


Không kịp suy nghĩ lời anh ta nói.


Trì Tranh nhanh chóng mở Weibo, chỉ một cái nhìn, trái tim anh ta đã rơi tõm xuống đáy vực.


Mười phút trước, tài khoản công ty đã đăng vài video dưới một hashtag có tên # Tổng giám đốc bá đạo tỏ tình bằng máy bay không người lái #.


Có video anh ta và Tô Nhã "tập thể dục".


Có cả video quay màn hình tin nhắn Tô Nhã gửi cho tôi, và cả đoạn ghi âm khiêu khích cô ta gửi cho tôi.


Tổng giám đốc si tình lén lút nuôi bồ nhí bên ngoài, bồ nhí còn khiêu khích tận nhà.


Chủ đề nóng bỏng tay này lập tức đốt cháy hot search.


Cư dân mạng đều buông lời sỉ vả dưới bài đăng, “khen ngợi” màn tỏ tình bằng máy bay không người lái của tổng giám đốc bá đạo.


"Ban đầu còn tưởng là kịch bản tổng tài bá đạo cầu hôn, hóa ra là tra nam lén lút lăng nhăng bên ngoài, còn làm cho bụng bồ nhí to lên, thật sự quá kinh tởm!"


"Chưa bao giờ thấy tiểu tam nào trơ trẽn như vậy, mẹ nó, chỉ muốn tát cho nó một cái!"


"Chị cả thật thảm quá, thằng đàn ông này lại còn muốn chị cả nuôi con của tiểu tam, trời ơi, thật sự quá kinh tởm, trên đời này còn có đàn ông tốt không vậy?"


...


Thậm chí cư dân mạng còn tràn vào Weibo của Trì Tranh để chửi bới.


Nhưng lúc này anh ta hoàn toàn không quan tâm đến những điều đó, anh ta chỉ muốn xác nhận xem tôi có nhìn thấy những video này hay không.


8


Tô Nhã chưa từng thấy Trì Tranh trong bộ dạng này, cô ta sớm đã sợ ngây người.


Cô ta cũng lấy điện thoại ra xem Weibo.


Chỉ thoáng liếc qua vài dòng, sắc mặt Tô Nhã đã trắng bệch như tờ giấy lụa, hai chân mềm nhũn, cô ngã quỵ trên sàn, tay chân luống cuống chống lùi về phía sau như thể đang cố thoát khỏi một con dã thú đang đến gần.


Mắt Trì Tranh lạnh lẽo, từng bước tiến đến gần Tô Nhã, giọng nói tràn đầy giận dữ:


"Tao nói với mày bao nhiêu lần rồi hả, đừng có gây chuyện trước mặt vợ tao?!"


"Không... em không..."


Toàn thân Tô Nhã run bần bật, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.


Cô ta quỳ gối bò lại, túm chặt lấy vạt áo anh như một con rối tơi tả cố bám víu sự sống:


"Cái này không phải em đăng, cái này, em không..."


Trì Tranh không nghe cô ta giải thích, vung tay tát mạnh một cái vào mặt cô ta.


Sau đó cảm thấy vẫn chưa đủ, một tay túm tóc cô ta, tay còn lại không tiếc sức giáng xuống.


Mặt Tô Nhã sưng vù vì bị tát, nhưng cô ta không dám né tránh, chỉ có thể bò tới kéo ống quần Trì Tranh.


"Anh Tranh! Em biết lỗi rồi, nhưng những thứ này thật sự không phải em đăng!"


Trì Tranh đạp Tô Nhã ngã lăn ra, "Nếu không phải tao đang vội về tìm Thư Hòa, tao sẽ giết chết mày ngay bây giờ!"


Tô Nhã bò dậy chạy ra cửa định kéo Trì Tranh lại, nhưng bị anh ta hất mạnh ra.


Chân trượt một cái, Tô Nhã hét lên và lăn xuống cầu thang.


"A! Bụng em!"


Máu đỏ tươi chảy lênh láng khắp sàn từ đùi Tô Nhã.


Tô Nhã đau đớn vươn tay về phía Trì Tranh:


"Anh Tranh, con của chúng ta, cứu con của chúng ta..."


Trì Tranh bước qua người Tô Nhã, lạnh lùng để lại một câu.


"Nếu không phải vì muốn vợ tao có một đứa bé bầu bạn mà vui vẻ, mày nghĩ mày có tư cách gì để sinh con cho Trì Tranh tao?"


Nói xong, không màng đến vẻ mặt tái nhợt méo mó của Tô Nhã, Trì Tranh nhanh chóng lên xe.


Anh ta vừa lái xe tốc độ cao, vừa liên tục vượt mấy cái đèn đỏ.


Tay điên cuồng gọi điện cho tôi.


"Vợ à, em nhất định phải nghe máy, nhất định phải nghe anh giải thích!"


"Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, chỉ cần em quay về, em muốn anh làm gì cũng được!"


Nhưng đầu dây bên kia đáp lại anh ta mãi chỉ là giọng nữ máy móc.


Trì Tranh gần như sụp đổ hoàn toàn, nước mắt anh ta tuôn ra như mưa, sự hoảng sợ và lo lắng gần như đánh gục anh ta.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo