QUÊN TRẢ TIỀN CÁI KẸO CAO SU 6 TỆ - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sau khi chuyển đến nhà mới, tôi và chồng dẫn cô con gái ba tuổi đến cửa hàng đồ ăn vặt gần đó chơi.

Ra khỏi cửa hàng, tôi mới thấy con gái cầm hai cây kẹo cao su trong tay.

Tôi vội vàng lấy hóa đơn ra kiểm tra, phát hiện hai cây kẹo cao su chưa được thanh toán.

"Con yêu, mua đồ phải trả tiền rồi mới được mang ra chứ, bây giờ chúng ta quay lại xin lỗi cô nhân viên và trả tiền cho cô ấy nhé, được không?"

"Con biết rồi, vậy chúng ta mau quay lại trả tiền đi ạ!"

Chúng tôi lập tức nắm tay con gái quay trở lại cửa hàng.

"Xin lỗi cô, lúc nãy con gái tôi đã cầm hai cây kẹo cao su mà quên thanh toán. Hết bao nhiêu tôi trả cô."

Con gái tôi cũng đặt hai cây kẹo cao su lên quầy: "Cô ơi, cháu xin lỗi ạ."

Một người phụ nữ lớn tuổi đứng phía sau khen ngợi: "Ôi chao, cô bé này ngoan ghê."

Được khen, mặt con gái tôi đỏ ửng: "Cô ơi, hai cái kẹo cao su này bao nhiêu tiền ạ? Bố mẹ cháu sẽ trả tiền cho cô."

Nhân viên ngẩng đầu nhìn chúng tôi một cái: "Kẹo cao su sáu tệ, nhưng trộm một phạt mười, nên phải trả sáu mươi tệ."

Người phụ nữ lớn tuổi buột miệng: "Trẻ con biết gì mà trộm cắp, cô làm thế hơi quá đáng rồi!"

Tôi vội nói: "Không sao đâu, đứa bé quả thực có lỗi."

Sau khi để chồng quét mã thanh toán 60 tệ, tôi giải thích lại với nhân viên:

"Lúc thanh toán tôi không nhìn thấy con bé cầm đồ trên tay, cháu còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện. Sau khi phát hiện, chúng tôi lập tức đưa cháu quay lại trả tiền, cháu cũng đã xin lỗi rồi. Cô nói cháu ăn trộm thì không hợp lý."

Nói đến đây, tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.

Chúng tôi chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng nhân viên lại chặn chúng tôi lại: "Khoan đã."

Cô ấy bước ra khỏi quầy, chỉ vào con gái tôi: "Gần đây cửa hàng bị mất sáu nghìn tệ tiền đồ ăn vặt, tôi thấy chắc là do con bé này làm!"

Tôi sững sờ một lúc, sau khi hiểu cô ấy vừa nói gì, tôi tức giận nói: "Cô dựa vào đâu mà nói là con gái tôi làm?"

Chồng tôi cũng bước lên một bước, mặt tái mét: "Cô nói chuyện phải có trách nhiệm, con gái tôi mới ba tuổi!"

Nhân viên hừ lạnh một tiếng:

"Ba tuổi ư? Ba tuổi đã biết ăn trộm rồi. Sáu tệ kẹo cao su nói trộm là trộm, nhìn là biết lão luyện rồi!"

Tôi tức đến run người: "Cô… cô nói lại lần nữa xem!"

Cô ta nâng cao giọng:

"Tôi nói con gái các anh chị là ăn trộm, nghe rõ chưa? Nhỏ như vậy đã ăn trộm, là cha mẹ,  anh chị dạy dỗ kiểu gì vậy? Hôm nay để tôi bắt được, các anh chị mau đền tiền đi, chuyện này tôi sẽ không truy cứu nữa."

Nói đoạn, cô ta giơ mã thanh toán của mình ra: "Các anh chị cũng không muốn tôi dán ảnh đứa con gái ăn trộm này của các anh chị lên cửa tiệm đâu nhỉ?"

 

2

Con gái tôi sợ hãi bật khóc, ôm chặt lấy chân tôi:

"Bố ơi, mẹ ơi, con không có... con không phải là ăn trộm."

Chồng tôi đau lòng bế con vào lòng, nói:

"Vợ tôi vừa nói rồi, cây kẹo cao su là quên thanh toán, không phải trộm! Nếu cô nói con gái tôi là ăn trộm, thì cô hãy đưa bằng chứng ra!

Hơn nữa, cửa hàng bị mất đồ, tại sao cô lại đưa mã QR cá nhân của mình ra để bắt bồi thường tiền?"

Sắc mặt nhân viên cứng đờ: "Tôi đưa nhầm!"

Sau đó, cô ta đẩy mã QR trên quầy tính tiền ra trước mặt chúng tôi:

"Ba tuổi nhìn lớn, bảy tuổi nhìn già (ý chỉ tính cách đã định hình), nhân lúc bây giờ còn có thể sửa chữa, thì hãy để con gái các anh chị nhận một bài học! Nhanh lên, sáu nghìn tệ này mau chóng trả cho tôi, ở đây có nhiều khách hàng, đừng làm mất thời gian."

Tôi gạt tay cô ta ra:

"Cô không hiểu tiếng người sao? Con gái tôi không lấy trộm đồ của cửa hàng! Vừa mở miệng đã đòi sáu nghìn tệ, cô coi chúng tôi là kẻ ngốc sao? Không đưa ra được bằng chứng chính là vu khống, sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy!"

Người phụ nữ lớn tuổi lúc nãy cũng lên tiếng bênh vực tôi:

"Đúng vậy, cô dựa vào đâu mà nói con bé nhà người ta ăn trộm? Cha mẹ người ta hiểu chuyện như vậy, sáu tệ tiền kẹo cao su cũng quay lại trả tiền rồi."

Cãi vã ồn ào vài phút, tất cả khách hàng trong cửa hàng đều vây quanh quầy tính tiền.

"Trách nhiệm pháp lý?" Nhân viên cười khẩy, "Hù dọa ai vậy, loại người như các anh chị tôi gặp nhiều rồi, con cái ăn trộm bị bắt được thì cố sức bao che! Tôi nói cho các anh chị biết, hôm nay sáu nghìn tệ này, nhất định phải bồi thường!"

Tôi lớn tiếng:

"Sáu nghìn tệ, cô cũng dám mở miệng đòi! Con gái tôi mới ba tuổi, làm sao có thể trộm được sáu nghìn tệ đồ ăn vặt?"

Nghe rõ được ngọn ngành sự việc, mọi người đều đứng về phía chúng tôi.

 

3

"Cô ta nói đứa bé ba tuổi này đã trộm 6.000 tệ đồ của cô ta? Nói dóc quá rồi."

"Trời ạ, đồ ăn vặt hơn trăm tệ của tôi đã là hai túi to đùng thế này rồi. 6.000 tệ, một đứa bé ba tuổi, thật sự coi người khác là kẻ ngốc sao?"

"Không phải kẻ ngốc, đây là coi người ta là Vua Trả Nợ để cô ta cân bằng sổ sách rồi. Chắc chắn là cô ta đã tự trộm rồi đổ cho người khác để bù vào khoản thiếu hụt của mình."

Mặt cô nhân viên lúc xanh lúc trắng.

Nhưng cô ta vẫn khăng khăng:

"Các người biết gì chứ? Đứa nhỏ này là ăn trộm quen rồi, hầu như ngày nào cũng đến! Tôi còn tưởng nó là trẻ mồ côi nên mới tội nghiệp, không vạch trần nó, không ngờ hôm nay bố mẹ nó lại đi cùng. Cả hai vợ chồng ăn mặc tươm tất thế kia, mà lại nuôi dạy ra một đứa con gái ăn trộm!"

Tôi không ngờ người này có thể bịa đặt đến mức đó.

Con gái tôi ấm ức tự bào chữa: "Cô ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến đây, cháu, cháu thật sự không có..."

"Đừng có chối cãi!" Cô nhân viên chỉ vào mũi con bé, "Tuổi nhỏ không học cái gì hay, lại học đi ăn trộm!"

Thấy thái độ khẳng định chắc nịch của cô ta, những người vừa nãy bênh vực tôi đều bắt đầu quan sát.

Bà lớn tuổi kia hỏi: "Con gái nhà cô thật sự là lần đầu tiên đến đây sao?"

Tôi trấn an con gái vài câu rồi mới nhìn về phía nhân viên:

"Nhà chúng tôi mới chuyển đến đây ở ba ngày trước, chỗ ở cũ cách đây hai mươi cây số. Cô nói, con gái ba tuổi của tôi ngày nào cũng tự đi bộ hai mươi cây số đến đây để ăn trộm đồ của cô sao?"

Cô ta trợn mắt khinh bỉ nói: "Nó là con gái cô, dĩ nhiên cô phải bao che cho nó rồi! Cô nói mới chuyển đến thì là mới chuyển đến sao, ai mà tin chứ."

Tôi tức đến bật cười: "Vậy cô nói con gái tôi là ăn trộm, thì nó là ăn trộm sao? Hoặc là cô đưa ra bằng chứng, hoặc là cô phải xin lỗi con gái tôi!"

Mặt cô nhân viên rất dày:

"Bằng chứng? Chính tôi đây là nhân chứng, tôi tận mắt thấy rõ, con bé này chính là ăn trộm, còn cần bằng chứng gì nữa? Tôi thấy các anh chị đang cố tình kéo dài thời gian, để cho khách hàng chờ đợi sốt ruột, rồi nhân cơ hội hỗn loạn bỏ trốn phải không! Mau đền tiền cho tôi! Nếu không..."

Cô ta lấy điện thoại ra, chĩa vào mặt con gái tôi và bắt đầu quay video: "Nếu không tôi sẽ đăng video này lên mạng, để mọi người thấy rõ đứa ăn trộm này trông như thế nào, tôi xem sau này các anh chị làm sao mà gặp người khác được nữa!"

"Cô dám!" Chồng tôi che mặt con gái lại, đưa tay định giật lấy điện thoại.

"Sao, còn muốn đánh người à?" Cô nhân viên hét toáng lên, "Mọi người mau lại xem, cả nhà ăn trộm này muốn đánh người rồi!"

 

4

Cửa hàng lập tức trở nên hỗn loạn.

Vài khách hàng không thể chịu đựng được nữa:

"Cô này sao lại như vậy, không có bằng chứng gì cả, mà còn quay video đứa trẻ, quá là thất đức!"

Nhân viên chuyển hướng tấn công: "Nó trộm đồ thì không thất đức à? Các người đều là những người không phân biệt đúng sai, bao che cho kẻ trộm!"

Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, chỉ vào camera giám sát trong cửa hàng cô ta:

"Cô cứ khăng khăng nói con tôi ăn trộm, vậy camera giám sát đâu? Cô hãy trích xuất camera giám sát việc con gái tôi đến đây ăn trộm mỗi ngày ra đây! Nếu sự việc là thật, chúng tôi sẽ không bồi thường thiếu một xu nào!"

"Đúng rồi, có nhiều camera giám sát thế kia, xem là biết ngay thôi."

"Nếu cô nói đứa bé này hầu như ngày nào cũng đến, cô lại ấn tượng sâu sắc về nó như vậy, thì chắc chắn camera đã quay được rồi. Cô mau trích xuất ra đi, có nhiều người đang nhìn thế này, xem rốt cuộc ai đang nói dối."

Mặt cô nhân viên đỏ bừng, sau đó cô ta hét lên: "Tôi không phải là bà chủ, tôi không có quyền hạn để trích xuất camera giám sát!"

Tôi không lùi bước: "Vậy thì gọi bà chủ đến!"

Cô ta chống nạnh: "Bà chủ không có ở đây, tôi là người quyết định! Cô là cái thá gì mà bắt tôi gọi bà chủ đến? Đừng nói nhảm nữa, mau đền sáu nghìn tệ đi!"

Với phản ứng như thế này, người bình thường đều đã hiểu rõ ai đúng ai sai.

Bà lớn tuổi kia chép miệng một tiếng: "Vậy cô chỉ nói suông, dựa vào đâu mà bắt người ta tin phục?"

Tôi biết ơn nhìn về phía bà ấy.

Không ngờ cô nhân viên này vẫn không chịu thừa nhận sai lầm của mình:

"Tôi không rảnh rỗi đến mức lãng phí thời gian để vu oan cho một đứa trẻ! Các người đều đang tiếp tay cho kẻ ác! Tuổi nhỏ trộm kim, lớn lên trộm vàng, nếu đứa bé này lớn lên phạm pháp, thì các người đều có tội!"

 

5

Lên đến mức này, đám đông vây xem nổ tung:

"Cô này bị điên à, đã bảo cô đưa bằng chứng ra, cô không đưa ra được thì làm sao chúng tôi tin cô?"

 

"Lý lẽ cùn! Hồi bé tôi còn trộm vài hào tiền của gia đình nữa là. Đứa bé tí thế này thì biết gì."

 

"Chỉ là quên trả tiền hai cây kẹo cao su sáu tệ thôi, gia đình người ta cũng dạy dỗ tốt, lập tức quay lại xin lỗi và trả tiền, thậm chí còn trả gấp mười lần. Còn cô thì vô cớ vu oan người ta trộm sáu nghìn tệ, đúng là không thể thuyết phục được ai."

 

"Mới ba tuổi thôi, cô mau xin lỗi người ta đi, nhỡ đứa bé nhỏ tuổi như vậy mà bị ám ảnh tâm lý thì sao."

 

"Hừm, tôi thấy rồi! Tôi thấy đứa bé này đã trộm mười thùng Red Bull, hai mươi thùng Coca-Cola, ba mươi thùng bún ốc !"

 

Cô nhân viên vẫn chứng nào tật nấy, giọng nói lớn đến mức người đi đường bên ngoài cũng nghe thấy:

 

"Nó nhỏ tuổi chứ có phải bị ngốc đâu! Nó ngày nào cũng đến lấy đồ ăn vặt của chúng tôi, còn chia cho mấy đứa trẻ khác nữa, khôn lắm! 

 

Nó có thể bị ám ảnh tâm lý gì chứ? Có bố mẹ bao che để thoát tội như thế, trong lòng nó chắc là đắc ý chết đi được."

 

Chồng tôi tức giận đến mức không chịu nổi, giọng nói cũng không hề kém cạnh:

 

"Gọi bà chủ của cô đến đây, trích xuất camera giám sát cho tôi! Nếu camera trích xuất ra đúng, tôi sẽ bồi thường cho cô gấp mười, gấp một trăm lần!"

 

"Cô chỉ dựa vào một cái miệng mà nói con gái tôi là ăn trộm, vậy thì xác chết được tìm thấy bên bờ sông mấy hôm trước, tôi thấy chắc là do cô giết đấy!"

 

Vừa dứt lời, tôi lập tức tiếp lời: "Đúng, tôi cũng thấy là cô giết đấy."

 

Một cô gái bên cạnh cũng nhìn chằm chằm vào nhân viên và nói: "Lén lút như vậy, tôi thấy chính là cô giết đấy!"

 

"Ai, ai lén lút!" Cô nhân viên lau mồ hôi trên trán, "Các người... các người đang vu khống!"

 

Tôi lạnh lùng nói: "Thì ra cô cũng biết từ 'vu khống' là gì sao."

Chồng tôi cười khẩy một tiếng: "Bây giờ, xin lỗi con gái tôi!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo