Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Ta xướng một khúc hí ở Thừa Vương phủ, được Thừa Vương giữ lại, sắc phong làm mỹ nhân.
Trong đêm, Vương phi điên cuồng rút ngân trâm ra, đâm phập vào vai ta.
Ta phát hiện trong đoạn trâm gãy đó có giấu một mảnh giấy:
[Khắp phủ Thừa Vương, nửa là người chết, nửa là kẻ điên.]
[Người chết không biết nói, lời của kẻ điên thực giả lẫn lộn, chú ý phân định.]
[Mỗi người đều chỉ có hai con mắt, nếu nhìn thấy con mắt dư thừa, nhất định phải đâm nát nó.]
[Gặp người đi giật lùi, phải lập tức vặn gãy cổ hắn.]
[Vương gia không thích đại thanh huyên náo, bất kể ở đâu, xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không được hét chói tai.]
[Sau khi mặt trời lặn, đừng ở lại trong căn phòng có treo lồng đèn trắng.]
[Tiếng *khấu môn chỉ vang lên ba tiếng mới được mở, nếu vang lên bốn tiếng, vạn lần phải chốt chặt cửa nẻo.]
*Gõ cửa.
Nửa tháng trước, đúng dịp thọ thần Thừa Vương, ngài có mời gánh hát đến biểu diễn. Vì ta xướng hay nên Thừa Vương liền giữ ta lại bên người, sắc phong làm mỹ nhân.
Những năm đầu ngài ấy chinh chiến sa trường, bị thương ở mặt, từ đó liền đeo một chiếc ngân diện, không bao giờ tháo xuống nữa.
Từ khi Thừa Vương phi nhiễm bệnh phát điên, trong phủ không còn nữ chủ nhân, những ngày tháng của ta trôi qua cũng xem như an ổn.
Nhưng có một điểm rất kỳ lạ, đó là Thừa Vương mỗi ngày đều đến tẩm điện của ta ngồi một lát, song trước khi mặt trời lặn nhất định sẽ rời đi.
Ta nắm chặt mảnh giấy trong tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện tại mặt trời đang khuất dần sau núi.
Mảnh giấy kia viết: “Sau khi mặt trời lặn, đừng ở trong căn phòng có treo lồng đèn trắng.”
Ta vội vàng chạy ra ngoài, nhanh chóng kiểm tra xung quanh hiên viên một vòng. May quá, không thấy lồng đèn trắng.
Trở về phòng, bả vai bị trâm đâm trúng truyền đến cơn đau âm ỉ. Ta tự bôi thuốc cho mình, vừa bôi vừa cảm thấy buồn cười. Chỉ là một mảnh giấy không rõ lai lịch mà thôi, vậy mà ta lại thật sự tin vào những lời trên đó.
Nhưng nghĩ lại, ta lại thấy sự tình không hề đơn giản như vậy.
Từ lúc ta vào phủ đến nay, cả Vương phủ từ chủ tử cho đến hạ nhân, trong ngoài đều toát ra một cỗ tử khí trầm uất. Dường như ngoại trừ Thừa Vương giao tiếp bình thường với ta ra, những người khác đều mang theo vài phần quỷ dị.
Chẳng lẽ trong phủ này thật sự có thứ không sạch sẽ đang quấy phá?
Đêm đến, ta nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, ngoài cửa lại đột nhiên vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó là ba tiếng khấu môn.
Ta mở cửa, bên ngoài là một lão ma ma tóc tai bạc phơ. Ta nhận ra bà ấy, là lão nhân trong phủ, mọi người đều gọi là Thường ma ma.
“Đã trễ thế này rồi, ma ma có chuyện gì sao?”
Bà ấy cúi gằm mặt, giọng nói khàn khàn: “Trong điện của mỹ nhân tối tăm, lão nô đến để điểm đăng.”
Ta sửng sốt, giờ này đã là lúc hất đăng đi ngủ rồi, đâu cần điểm đăng nữa?
“Ma ma không cần phiền phức đâu, ta phải nghỉ ngơi rồi.”
Thấy ta từ chối, bà ấy không hề rời đi mà chỉ lùi lại hai bước, miệng lẩm bẩm: “Đã điểm xong rồi.”
Ta chợt ngẩng phắt đầu lên, trên hiên viên bên phải thình lình sáng lên một chiếc lồng đèn trắng.
2
Âm phong bốn phía nổi lên, một cỗ lực hút kéo giật ta về phía sau. Ta gắt gao bám chặt lấy khung cửa, không dám bước vào phòng.
Trong chớp mắt, Thường ma ma đã biến mất tăm, chỉ còn lại một mình ta đang chống chọi với sức mạnh bí ẩn trong căn phòng này.
Khung cửa bị ta kéo đến mức phát ra tiếng cọt kẹt. Ta vội vàng vơ lấy cây chổi trên mặt đất, đập rớt chiếc lồng đèn trắng trên hiên viên xuống.
Cùng với sự rơi rụng của chiếc lồng đèn, cỗ lực lượng phía sau cũng biến mất.
Ta đi tới nhặt chiếc lồng đèn đã xẹp lép lên. Đây nào phải đăng lung bình thường, rõ ràng là một tấm da người!
Hốc mắt của tấm da người kia vẫn còn đang rỉ máu.
Thừa Vương phủ quả nhiên có tà vật quấy phá. Căn phòng này không thể ở lại được nữa, ta phải đến thiên viện để gặp Thừa Vương phi một chuyến.
Mảnh giấy được tìm thấy trong trâm cài tóc của nàng ta, có lẽ chỉ có nàng ta mới có thể cho ta biết sự thật.
Ta tùy ý khoác một chiếc áo ngoài, vội vã đi về phía thiên viện.
Từ sau khi Vương phi phát điên, thiên viện đã bị khóa lại. Ý của Thừa Vương là sợ Vương phi chạy ra ngoài làm đả thương người khác.
Nhưng hôm nay nàng ta vẫn chạy ra được, lao thẳng đến tẩm điện của ta, đâm ta bị thương.
Ban đầu ta cứ tưởng nàng ta ghi hận ta được làm mỹ nhân, bây giờ nghĩ lại, có lẽ nàng ta muốn cứu ta.
Từ tẩm điện của ta đến thiên viện phải đi xuyên qua một rừng trúc, sau đó rẽ qua một con đường mòn rải sỏi. Trước khi vào phủ, ta đã tìm hiểu rõ cấu trúc nơi này.
Ta rảo bước thật nhanh. Đêm nay không có trăng, trong rừng trúc tối tăm đến rợn người, đưa tay ra không thấy rõ năm ngón.
Đột nhiên có một ngọn đèn lưu ly sáng lên, ta bị một người chặn đường.
“Đã trễ thế này rồi, nàng muốn đi đâu?”
Thừa Vương mặc một thân hắc y hòa vào màn đêm, chiếc ngân diện trên mặt dưới ánh đèn lưu ly càng tăng thêm vài phần quỷ mị.
Ta cúi người hành lễ: “Thiếp muốn đi thăm Vương phi tỷ tỷ. Vào phủ những ngày qua, thiếp vẫn chưa từng kính tỷ ấy một chén trà.”
Nói xong câu này ta liền hối hận. Sao lại ngu ngốc như vậy chứ, làm gì có ai canh ba đi kính trà?
Ta từ nhỏ lớn lên trong gánh hát, đã luyện được bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Sao mới gặp chút chuyện kỳ quái đã mờ mịt thần trí thế này?
Vương gia dường như không nghe ra điểm bất thường trong lời nói của ta, ngài chỉ giơ ngọn đèn lưu ly trong tay lên, chỉ về phía con đường sau lưng ta.
“Trở về đi, giờ này Vương phi đã ngủ rồi.”
Trong tay áo ta vẫn còn nắm chặt mảnh giấy, đang định mở miệng dò hỏi, nhưng khi chạm phải ánh mắt sau chiếc ngân diện của ngài ấy, ta lại có chút sợ hãi.
Thân hình ngài ấy cao lớn, chắn ngang ở đó, mang đến cho ta một loại áp bách vô hình.
“Trở về đi.”
Ngài ấy lại lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo, không cho phép người khác cự tuyệt.
Ta không dám nán lại thêm, đành phải xoay người rời đi.
Theo lệ thường, ngày mai ngài ấy vẫn sẽ đến tẩm điện ngồi một lát, có lẽ ngày mai thăm dò thử một phen cũng còn kịp.
Ta đi được vài bước, quay đầu nhìn lại, trong bóng tối chiếc ngân diện kia vẫn đứng sừng sững ở đó, lẳng lặng nhìn ta.