Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8
Ta đặt hai mảnh giấy lại với nhau, cẩn thận đối chiếu.
Bất luận là nét chữ, chất giấy, hay thậm chí là kích thước cắt xén, đều giống nhau như đúc.
Là xuất phát từ tay của cùng một người.
“Ta không hiểu ngài đang nói gì.”
Ngài ấy mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh ta, kể lại câu chuyện của Thừa Vương phủ.
“Thuở nhỏ ta lớn lên trong cung, trải qua nhiều năm huấn luyện, đi theo bên cạnh Thái tử, trở thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay ngài ấy.”
“Sau khi Thái tử đăng cơ, vì muốn bình định các thế gia đại tộc nên đã nạp rất nhiều nữ nhân. Ta thân là thanh kiếm của ngài ấy, cũng đồng dạng cưới rất nhiều người, trong đó có Vương phi, Kinh Triệu Hải thị.”
“Vương phi hay ghen tuông. Sau khi nàng ta vào phủ, những nữ nhân trong phủ luôn biến mất một cách khó hiểu. Đầu tiên là những người xinh đẹp, sau đó ngay cả những người có giọng nói êm tai cũng không thoát khỏi.”
“Đúng lúc đó Hoàng thượng muốn xử lý Hải thị. Trong lúc bí mật dò la ta mới biết được, mẫu thân của Vương phi đến từ Nam Man, tinh thông tà thuật. Những người biến mất trong phủ kia, đều bị nàng ta lột da, làm thành lồng đèn.”
“Nha hoàn vô tình phát hiện ra sự thật bị nàng ta cắt lưỡi, hạ cổ, chẳng khác nào người chết. Hạ nhân cũng bị nàng ta hạ độc, trên lưng luôn mọc ra những con mắt một cách khó hiểu.”
“Về sau gia tộc Hải thị bị tịch thu tài sản và chém đầu, Vương phi phát điên, nhưng ta lại không thể giết chết nàng ta, chỉ đành giam nàng ta vào thiên viện. Thế nhưng những chuyện quái dị trong phủ lại mãi không biến mất, giống như ôn dịch vậy, vẫn luôn lan tràn.”
“Khâm Thiên Giám nói ngày mùng 8 tháng 9, ta sẽ gặp một cô nương. Khi nàng ấy xuất hiện, tua rua kiếm của ta sẽ đứt. Nàng ấy sẽ là chìa khóa phá vỡ cục diện của Thừa Vương phủ, là bước ngoặt duy nhất. Y Y, cô nương đó chính là nàng.”
Ngài ấy kích động nắm lấy tay ta. Ta nghe mà như lọt vào sương mù, lặng lẽ rút tay về.
“Vậy Vương gia muốn ta làm gì?”
“Giết Vương phi, Thừa Vương phủ mới có thể khôi phục như thường.”
Ta ôm lấy cổ, trên đó vẫn còn in hằn vết bóp của ngài ấy.
“Vương gia, thiếp không dám tin ngài, vừa rồi ngài muốn giết thiếp.”
Ngài ấy cúi đầu, giọng nói cũng dịu đi:
“Y Y, xin lỗi nàng. Từ lúc nhận được mảnh giấy này, ta liền phát hiện nàng ngày càng có điểm bất thường, nàng thậm chí còn muốn đi gặp Vương phi. Ta rất sợ các người đã âm thầm cấu kết với nhau, ta sợ những gì Khâm Thiên Giám nói với ta đều là giả.”
“Nhưng hôm nay, biểu hiện của nàng cho ta biết, nàng cũng giống như ta, đã nhận được mảnh giấy này. Chúng ta mới là hai người bình thường duy nhất trong phủ.”
Ta nhìn ngài ấy, chiếc ngân diện lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, không biết bên dưới rốt cuộc là biểu cảm gì.
Thấy ta không nói lời nào, ngài ấy lại lên tiếng:
“Y Y, nếu nàng không tin, hoàn toàn có thể đến thiên viện xem thử, trong phủ hôm nay lại thiếu mất vài người rồi.”
Ngài ấy giao chìa khóa thiên viện cho ta, rời khỏi tẩm điện của ta.
Nơi ngài ấy đi qua kéo theo một vệt máu dài. Trong lòng ta nghi hoặc, ngài ấy bị thương từ lúc nào?
Trên mặt đất trước cửa vẫn còn đặt chiếc lồng đèn trắng dán bằng giấy kia. Tia sáng ta nhìn thấy lúc sắp chết, chính là phát ra từ đây.
9
Ta cầm lấy chìa khóa, quyết định đến thiên viện xem thử.
Lời của Thừa Vương ta không dám tin hoàn toàn, nhưng chỗ của Vương phi, ta cũng chưa tìm hiểu rõ ràng.
Trong rừng trúc đen kịt xuất hiện thêm rất nhiều chiếc hũ nhỏ, bên trong vậy mà lại chứa đom đóm.
Những sinh linh nhỏ bé đó thắp sáng con đường dưới chân ta, nhưng sự hoài nghi trong lòng ta lại bị phóng đại đến vô hạn.
Thừa Vương đã sớm đoán được ta nhất định sẽ đến thiên viện, cho nên mới bắt đom đóm đến đây.
Ngài ấy đang từng bước từng bước dẫn dắt ta, giúp ngài ấy giết chết Vương phi.
Ngài ấy nói ngài ấy là thanh kiếm trong tay Hoàng thượng, nhưng ngài ấy lại chẳng muốn biến ta thành con dao trong tay mình hay sao?
Ta bước đi trên con đường rải sỏi, hai bên đường xuất hiện thêm rất nhiều hạ nhân đang quét tước. Bọn họ đều cúi gằm mặt, vừa quét nhà, vừa lùi về phía sau.
Ta tiếp tục bước đi, càng đi càng cảm thấy không đúng.
Những hạ nhân quét tước vừa rồi hình như đang đi lùi.
[Gặp người đi giật lùi, phải lập tức vặn gãy cổ hắn.]
Ta lập tức quay ngoắt lại, bóp chặt cổ một người, chỉ nhẹ nhàng bẻ một cái, đầu của hắn liền rơi xuống đất.
Gió thổi tung mái tóc của hắn, trên gáy hắn vậy mà lại mọc ra một khuôn mặt, giống y hệt khuôn mặt ta từng thấy trên đầu tường thiên viện.
Nỗi sợ hãi do đám quái vật mang đến hóa thành sự phẫn nộ, làm mờ mịt đầu óc ta. Ta tóm lấy bọn chúng, hết đứa này đến đứa khác, vặn gãy cổ tất cả.
Bởi vì bọn chúng đều đi lùi, đi rất chậm, nên chẳng mấy chốc, những cái đầu bị bẻ gãy đã lăn lóc đầy đất.
Ngay sau đó, những thân thể và đầu lâu kia đều hóa thành huyết vụ, biến mất không thấy tăm hơi.
Trong không khí chỉ còn sót lại mùi máu tanh nồng nặc.
Ta đi đến trước cửa thiên viện, mở ổ khóa bên trên ra. Đèn trong phòng Vương phi vẫn còn sáng.
Nhớ lại dáng vẻ phát điên của nàng ta hồi chiều, ta tìm một hòn đá, nhẹ nhàng gõ cửa phòng nàng ta.
Không có người đáp lại, nhưng ánh đèn hắt ra cái bóng của nàng ta, là đang ngồi.
Ta đẩy cửa ra, thi thể nằm la liệt khắp sàn. Nàng ta ngồi trên ghế, tay cầm dao, từng chút từng chút một lột da người.
Thấy ta đến, nàng ta ngẩng khuôn mặt văng đầy máu lên, mỉm cười với ta.
Ánh mắt một mảnh thanh minh, làm gì còn nửa phần dáng vẻ điên dại?
Bên tai ta lại vang lên lời của Vương gia:
“Kinh Triệu Hải thị, tinh thông tà thuật.”