Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Nhớ lại đủ loại chuyện quái dị trong Vương phủ, nhớ lại những hạ nhân bị hạ cổ kia, cùng với những kẻ đáng thương bị lột da này, ta giơ hòn đá trong tay lên, ném thẳng vào đầu Vương phi.
Nàng ta né về phía sau, cầm dao đâm tới chỗ ta.
“Hải thị, ngươi gây nghiệt quá nhiều, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi lên đường. Trước điện Diêm Vương, ngươi phải quỳ xuống chuộc tội cho bọn họ!”
Hòn đá của ta đập trúng bụng nàng ta. Nàng ta cong người lại, ta nhân cơ hội đoạt lấy con dao trong tay nàng ta.
Nhưng dù không có dao, nàng ta vẫn khó đối phó như thường. Sức lực của nàng ta rất lớn, túm lấy tóc ta đập mạnh vào khung cửa.
Đầu ta va vào khung cửa, “cộp” một tiếng, có chất lỏng ấm nóng men theo trán chảy xuống.
Đêm nay, không phải nàng ta chết thì là ta vong.
Ta trở tay túm lấy tóc nàng ta, lăn vòng về phía sau, lại một lần nữa lao vào đánh nhau với nàng ta.
“Hải thị, ngươi vì lòng đố kỵ nhất thời mà tàn hại cả Thừa Vương phủ, cho nên A Húc của ngươi mới không chịu gặp ngươi!”
Nghe ta nhắc đến tên Thừa Vương, động tác của nàng ta khựng lại, trong ánh mắt xẹt qua một tia bi thống:
“Là chàng ấy đã lừa ta!”
Ta nhân lúc nàng ta thất thần, lật người đè nàng ta xuống dưới thân, giơ con dao trong tay lên đâm xuống, nhưng nàng ta lại đột nhiên nắm lấy mũi dao.
Hỏng bét, ta lại bỏ lỡ cơ hội tốt rồi.
Thế nhưng giây tiếp theo, nàng ta nắm chặt con dao, đâm thẳng vào ngực mình.
Đôi môi nàng ta khẽ mở, nói khẽ một câu.
Nàng ta nói: “Tìm ra Vương gia thật sự, giết hắn.”
Lúc này ta mới phản ứng lại, Thừa Vương phủ không chỉ có một Thừa Vương.
Đêm đầu tiên ta đến tìm Vương phi, người chặn ta lại trong rừng trúc có thân hình cao lớn, còn người trong thư phòng lại có dáng vẻ gầy gò.
Nếu ta nhớ không lầm, người giữ ta lại trong phủ, thường xuyên đến điện của ta ngồi một lát cũng là nam nhân gầy gò kia.
Nhưng người muốn bóp chết ta đã bị ta cào rách tay, còn người muốn ta giết Vương phi, trên tay hắn căn bản không hề có vết thương!
11
Ta lồm cồm bò dậy từ dưới đất, đứng thẳng người, nhìn ra ngoài cửa. Bầu trời bên ngoài vẫn còn tối đen, hoàn toàn chưa sáng lên.
Ta giấu con dao kia vào trong tay áo, đi về hướng thư phòng.
Vương phi đã chết, nàng ta muốn ta tìm ra Vương gia thật sự để giết hắn.
Đến thư phòng, cửa đang mở toang, không có ai ở đó.
Trên xà nhà vẫn treo đầy lồng đèn trắng. Gió lùa qua hành lang, từng tấm da người bay phấp phới trong gió.
So với lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này trong điện, sự phẫn nộ trong lòng ta lúc này đã vượt xa nỗi sợ hãi.
Từ lúc nhặt được mảnh giấy không rõ lai lịch này, hay nói đúng hơn là từ lúc ta bước chân vào phủ, mỗi một chuyện xảy ra ta đều bị dắt mũi.
Bất luận là tuân thủ quy tắc giết chết quái vật, hay là đi đến thiên viện giết Vương phi, ta dường như luôn bị sai khiến làm việc.
Thậm chí trong khoảng thời gian này, ta suýt chút nữa đã mất mạng.
Nếu đêm nay ta không giết được Vương phi thì sao? Nếu ta bị giết ngược lại thì sao?
Có phải Thừa Vương phủ lại phải gửi gắm hy vọng vào chìa khóa phá cục tiếp theo?
Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng, ta châm ngọn nến trên bàn, giẫm lên bàn, dùng nó đốt cháy những tấm da người trên xà nhà.
Những tấm da người nằm sát cạnh nhau bốc cháy phừng phực, rất nhanh chóng, cả thư phòng đã bị ngọn lửa lớn nuốt chửng.
Ta nắm chặt con dao trong tay áo, yên lặng nhìn ngọn lửa trước mắt.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân. Ta quay đầu lại, một đám Thừa Vương đeo ngân diện cứ như vậy đứng xếp thành mấy hàng tăm tắp.
Bọn họ rút thanh kiếm bên hông ra, chĩa thẳng về phía ta.
“Tìm ra Vương gia thật sự, giết hắn.”
Nhưng ai mới là Vương gia thật sự? Nhiều thanh kiếm như vậy, ta còn có thể sống sót sao?
Ta cắn răng, liều mạng thôi.
Sau khi giết hắn, nếu ta vẫn còn sống, nhất định phải rời khỏi Thừa Vương phủ, cả đời này sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Ta xách dao xông lên. Có thanh kiếm xuyên qua bụng ta, có thanh kiếm đâm bị thương chân ta, lại có thanh kiếm đâm thủng ngực ta.
Cuối cùng ta cũng chạm được vào nam nhân có vết thương trên tay kia.
Ta dốc hết toàn bộ sức lực, đâm con dao ngập sâu vào ngực hắn.
Vương gia thật sự không cầm lồng đèn trắng, thứ ngài ấy xách là một ngọn đèn lưu ly.
Ngài ấy không thể đứng dưới ánh mặt trời, chỉ có thể xuất hiện trong đêm tối.
Ngài ấy sẽ không gọi ta là Y Y, ngài ấy không hy vọng ta gặp Vương phi. Ân oán giữa ngài ấy và Vương phi khác xa những gì ta được nghe kể, ngài ấy cũng không hề muốn ta dính líu vào chuyện này.
Ngài ấy tên là Cố Thừa Húc, Vương phi Hải thị gọi ngài ấy là A Húc.
Còn bóng dáng gầy gò kia, ta nghĩ, ta đã biết hắn là ai rồi.
Cùng với nhát dao đâm sâu vào, Thừa Vương ngã gục xuống, tất cả những kẻ đeo ngân diện đều hóa thành huyết vụ biến mất.
Ta ngã quỵ xuống đất, nhìn bầu trời phía xa đang dần dần sáng lên.