Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Mặt trời mọc lên, cơn gió nhẹ lướt qua, vết thương trên người ta cũng hoàn toàn biến mất.
Nam nhân đeo ngân diện lại một lần nữa xuất hiện trước mặt ta.
“Lục Yếm, đừng giả vờ nữa, tôi biết là anh.”
Hắn mỉm cười, tháo ngân diện xuống, để lộ ra khuôn mặt mà tôi vô cùng quen thuộc.
Tháng trước, tôi bước ra từ một quán trải nghiệm game, tình cờ gặp lại Lục Yếm - người chơi đã cùng tôi vượt ải.
Trong trò chơi nhập vai cổ đại đó, tôi và anh ta đã cùng nhau giết chết boss cuối, phá đảo trò chơi.
Anh ta nói muốn cảm ơn tôi nên đã dẫn tôi đi ăn ở một nhà hàng món Tây gần đó.
Trong khoảng thời gian đó anh ta cứ kỳ lạ thế nào ấy. Không biết có phải do nhập vai quá sâu hay không, lúc anh ta ăn bít tết, tôi luôn nhớ đến dáng vẻ anh ta ăn thịt chuột.
May mắn là chúng tôi không có quá nhiều giao thoa. Ăn xong anh ta đưa tôi về nhà rồi rời đi.
Chúng tôi không để lại phương thức liên lạc của nhau, bèo nước gặp nhau, chẳng tính là thâm giao.
Khoảng chừng nửa tháng sau, lúc tôi đang lướt ứng dụng tìm việc thì nhìn thấy một bản tin:
[Căn hộ số 401, Đơn nguyên 1, Tòa 4, khu dân cư Bách Diệp xảy ra hỏa hoạn, hiện trường đang được cứu hộ khẩn cấp.]
Tôi hoảng hốt bò dậy từ trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, không có chuyện gì xảy ra cả.
Nhưng địa chỉ nhà tôi chính là căn hộ số 401, Đơn nguyên 1, Tòa 4, khu dân cư Bách Diệp.
Vậy rốt cuộc tôi đang ở đâu?
Tôi vội vàng chạy xuống lầu, nhưng lại bị người ta đánh ngất ở hành lang.
Sau đó nữa chính là xuất hiện ở đây, trở thành mỹ nhân của Thừa Vương phủ, lại một lần nữa rơi vào thế giới quy tắc.
Tôi cũng đoán được người bắt cóc mình là ai, chính là Lục Yếm - người đã không còn liên lạc từ sau ngày chia tay hôm đó.
“Lục Yếm, anh không phải là người chơi đúng không? Hôm đó anh nói muốn cảm ơn tôi vì đã giúp anh dọn sạch chướng ngại, để anh từ thế giới kia đi đến thế giới này. Cho nên, anh mới là boss cuối cùng, đúng chứ?”
Anh ta ngồi xổm xuống, kéo tôi từ dưới đất lên:
“Lương Sảng, cô rất thông minh, cũng quả thật đã giúp tôi một ân huệ lớn. Tôi cứ tưởng biến số ở đây nằm trên người Thừa Vương phi, không ngờ cuối cùng vẫn là ở trên người Thừa Vương. Nhưng cũng may, có cô ở đây, mọi chuyện đều đã được giải quyết.”
Anh ta nói xong liền xoay người định rời đi, tôi lập tức kéo cánh tay anh ta lại.
“Giải quyết cái gì? Rốt cuộc anh là thứ gì?”
Mặt đất đột nhiên bắt đầu rung lắc dữ dội. Tôi đứng không vững, lại một lần nữa ngã nhào. Sau một tia sáng trắng chói mắt, tôi lại trở về thế giới thực.
Phía sau vẫn là cái tên quán quen thuộc: [Addiction].
13
Lục Yếm vẫn giống hệt như lần đầu tiên tôi gặp anh ta, đeo kính, mặc áo cộc tay màu trắng.
Thấy tôi kéo chặt lấy anh ta không buông, anh ta chỉ tay về phía quán cà phê cách đó không xa:
“Đi thôi, chúng ta ra đằng kia nói chuyện.”
Anh ta gọi cho tôi một ly socola nóng, tôi lại cứng đờ hơi thở, kinh hãi nhìn anh ta:
“Anh giám sát tôi?”
Tôi không có bạn bè gì, rất ít người biết tôi không thích uống cà phê, chỉ thích uống socola nóng.
Anh ta ho khan một tiếng: “Đừng nói vậy chứ, chúng ta là quan hệ đôi bên cùng có lợi. Tôi cần cô giúp đỡ, đương nhiên phải tìm hiểu cô nhiều hơn một chút.”
“Rốt cuộc anh là thứ gì? Đây chính là xã hội pháp trị, tôi có thể báo cảnh sát bắt anh đấy.”
Anh ta xua xua tay: “Đừng đừng đừng, tôi nói.”
“Bọn họ đều là thế giới do tôi tạo ra, chẳng qua dạo gần đây hệ thống xảy ra vấn đề, một số quái vật đã có được tư duy của riêng mình, bắt đầu mất kiểm soát. Tôi cố gắng đi vào để ngăn cản, lại phát hiện bản thân bị mắc kẹt ở bên trong, chỉ có thể kiềm chế lẫn nhau với bọn chúng, không có cách nào lấy lại được quyền điều khiển.”
“Cho đến 1 tháng trước, cô vô tình xông vào, giúp tôi giết chết Tam hoàng tử, đưa tôi từ thế giới đó thoát ra ngoài, tôi mới phát hiện, cô rất đặc biệt.”
“Cho nên lần này ở Thừa Vương phủ, tôi cũng tìm cô giúp đỡ. Có thể phương thức không được đúng đắn cho lắm, tôi xin lỗi cô.”
Nghe đến đây, tôi trực tiếp hất thẳng ly socola nóng trong tay, tạt ướt sũng người anh ta:
“Lục Yếm, theo tôi thấy anh chính là đồ thần kinh. Bắt cóc là phạm pháp, tôi hoàn toàn không muốn giúp đỡ anh, cũng không muốn có bất kỳ dính líu nào với anh nữa.”
Anh ta bĩu môi, rút khăn giấy trên bàn, lau sạch vết socola trên mặt:
“Nhưng Lương Sảng à, chúng ta đã là châu chấu buộc chung một sợi dây rồi.”
“Anh có ý gì? Đó chỉ là trò chơi thôi.”
“Đó không phải là trò chơi.”
Tôi hoảng hốt chìa tay mình ra, cẩn thận nhìn kỹ, trong kẽ móng tay vẫn còn lưu lại vết máu.
“Lục Yếm, rốt cuộc anh muốn làm gì?!”
“Có người tuân thủ quy tắc, có người phá vỡ quy tắc, đương nhiên cũng sẽ có người đặt ra quy tắc. Tôi chẳng qua chỉ tình cờ là kẻ đặt ra những quy tắc đó mà thôi.”
“Đồ điên!”
Tôi lấy điện thoại ra, bấm số 110, chuẩn bị báo cảnh sát.
Lục Yếm lại đột nhiên biến mất trước mặt tôi. Ly cà phê trên bàn vẫn còn nóng hổi, nhưng anh ta lại giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Thế cả một khoảnh khắc tôi đã nghi ngờ, có phải tâm lý của mình xảy ra vấn đề rồi hay không.
Lục này điện thoại trong tay vang lên một tiếng, một tin nhắn hiển thị, có người gửi lời mời kết bạn WeChat với tôi.
Tôi thông qua xác nhận, người đó chỉ gửi đến một câu:
[Lương Sảng, hẹn gặp lại lần sau.]