Toàn bộ quá trình không hề có sai sót, vậy vì sao kết cục lại thành ra thế này?
Ngày 7 tháng 7 âm lịch năm 2015, tức ngày 2 mươi tháng 8 dương lịch, người ta lãng mạn, còn tôi thì đi xem mắt.
Vâng lệnh ma ma đại nhân, tôi xỏ đôi cao gót mười phân mua trên Taobao, khoác chiếc túi LV hàng nhái mua ngoài chợ đêm, trả giá còn sáu mươi tệ, đứng trước cửa tiệm treo biển bún qua cầu Vân Nam.
Đúng vậy, đó chính là địa điểm xem mắt của tôi.
Nhìn tiệm bún trước mắt, tôi cố nuốt ngụm nước bọt suýt nữa thì trào ra. Không đi quán cà phê, không vào nhà hàng Tây cũng thôi đi, cớ sao lại là một tiệm bún chẳng có lấy một chút không khí lãng mạn thế này?
Tôi bắt đầu nghi ngờ đối tượng xem mắt của mình rốt cuộc có phải là hải quy vừa có tài vừa có sắc trong truyền thuyết hay không, hay là anh ta chỉ thích nói chuyện yêu đương ở những nơi đậm mùi khói lửa nhân gian như thế này?
Lắc đầu, là gì cũng chẳng liên quan đến tôi.
Tôi lôi từ trong túi ra thỏi son ba mươi tệ, chu môi soi vào tủ kính của tiệm bún mà tô, xong còn tiện tay chỉnh lại mái tóc giả trên đầu, kiểm tra xem mi giả dán có chắc chưa.
Mái tóc đỏ rực khiến chính tôi nhìn còn buồn nôn muốn ói, đôi môi đỏ chói như lửa, lớp trang điểm khói đậm đến mức dọa ma, mọi thứ đã sẵn sàng.
Trước khi bước vào tiệm bún, tôi còn đeo lên cổ món trang sức cướp từ tay Chúc Khanh Thai, nghe nói dưới nắng sẽ lấp lánh, cổ tay thì xỏ mấy chuỗi tràng hạt mười tệ hai vòng. Nhìn lại tạo hình của mình, tôi hài lòng đẩy cửa bước vào.
Tôi chỉ nhớ mẹ nói anh ta mặc áo len trơn màu, còn ám hiệu gì đó thì tôi quên sạch. Ánh mắt tôi liếc về bóng người ngồi ở góc tiệm, trừ mấy nhóm tụm ba tụm năm, mấy cặp đôi và vài ông bà lớn tuổi trong quán ra, thì chín mươi chín phần trăm chính là người đó.
Nhìn cũng ra dáng người đàng hoàng, tôi đứng lại suy nghĩ, bóng lưng khá cuốn hút, nhưng từ năm ngoái đến giờ, ma ma đại nhân nhét cho tôi không biết bao nhiêu đối tượng xem mắt, ít thì cũng cả mấy xe tải. Hoặc là người ta chê tôi, hoặc là tôi chê người ta. Khổ nỗi bị mẹ uy hiếp, trò chơi nhàm chán này vẫn phải tiếp tục.
Khóa chặt mục tiêu, tôi nhấc chân đi tới, nhưng được vài bước lại lùi về liếc nhìn chiếc bàn lớn cạnh quầy, nơi bày đủ loại gia vị.
Nhướng mày, tôi nảy ra một ý, thò tay bốc một nắm tỏi băm từ hũ gia vị, nhét thẳng vào miệng, nhai lẫn nước bọt rồi nuốt xuống.
“Ôi chao, anh đẹp trai, để anh đợi lâu rồi nha!” Tôi kéo giọng the thé, ghê tởm nhất trong đời, rồi khoác tay lên vai người kia. Nhân lúc anh ta quay đầu nhìn tôi, tôi nheo mắt thổi thẳng một hơi thở nồng nặc.
Mơ hồ thấy anh ta khó chịu quay người đi, tôi đắc ý ngồi xuống đối diện. Đi xem mắt không đúng giờ, thêm cú tỏi kia và bộ dạng mê chết người này, lần xem mắt này coi như lại toang.
Tôi lôi từ túi ra bao Marlboro, rút một điếu ngậm vào miệng, vắt chéo chân thật phóng khoáng, rồi bật lửa châm thuốc.
Cách mạng sắp thành công, bổn tiểu thư sắp được giải phóng. Suốt cả quá trình, tôi không thèm nhìn người đối diện lấy một cái.
Hít sâu, thở ra, khói thuốc cuộn từng vòng, bay lên không trung.
“Kim Dung Dung, hôm nay cô lại quên uống thuốc sao?!”
Giọng nói trầm thấp, tròn vành rõ chữ, quen thuộc vang lên bên tai tôi.
Hả?!
Tôi cảm giác toàn thân căng thẳng như bị lưỡi kiếm khều lên, khi mở to mắt nhìn rõ người trước mặt, tôi không nhịn được đập bàn đứng bật dậy. Để che đi chút chua xót chẳng mấy rõ ràng trong lòng và vẻ hoảng hốt bên ngoài, tôi lập tức gào to hơn tám quãng.
“Anh mới là kẻ không uống thuốc! Nhà anh cách nhà tôi có hai phút đi bộ, rảnh đến mức tức ngực khó thở nên tới tìm tôi mua vui à?”
Trợn mắt dựng mày, tôi thấy khí huyết dồn lên não, sắp đội tung thiên linh cái mà chết bất đắc kỳ tử.
“Cho tôi nhắc cô một câu, chúng ta đã bốn năm không gặp.”
Anh ta thản nhiên như mây trôi nước chảy, tôi nghi ngờ cơ mặt anh ta hoặc là hoại tử, hoặc là co giật, chứ không thể bình thản như vậy được.
“Anh…” Tôi nghẹn lời, sau đó đứng dậy đạp chân bỏ đi. Bốn năm gì chứ, rõ ràng là bốn năm ba tháng mười một ngày!
“Bốn giờ rưỡi chiều, rạp Hoa Thương, không gặp không về.”
Giọng nam phía sau ung dung vang lên, còn tôi thì chỉ có một suy nghĩ: về nhà, liều mạng với Kim phu nhân.
Cả đời này, đây là lần đầu tiên tôi bẽ mặt đến thế trước mặt anh ta.
Lục Thăng, lâu rồi không gặp. Chỉ là tôi không ngờ, người đó lại là anh.
Người trước đỏ mặt, kẻ sau đỏ mắt.
Tôi hầm hầm sát khí đạp cửa nhà xông vào, phòng khách im phăng phắc, đến bóng ma cũng không thấy, tôi đá văng đôi giày, sải bước đến trước cửa phòng vợ chồng họ Kim, xắn tay lên gõ mạnh.
“Mở cửa!” Tiếng rống sư tử của tôi cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Đáng tiếc, không ai đáp lạ, thứ tôi nhận được chỉ là im lặng. Kim phu nhân sớm đã đoán được màn này nên cao chạy xa bay rồi sao?
Tôi chán nản mở cửa phòng, ngồi phịch xuống giường. Cần gì bà phải tốn công ghép tôi với Lục Thăng như vậy?
Có những người, dù có cố gắng thế nào cũng không thể chạm tới. Với tôi, Lục Thăng chính là người như thế.
Không biết đã bao lâu, tôi đứng dậy kéo rèm cửa. Không rõ là vô thức hay sao, tôi ngẩng đầu nhìn sang tòa nhà đối diện, căn phòng hướng nam tầng ba, là chỗ ở của Lục Thăng.
Mấy năm không gặp, đường nét của anh càng sâu hơn. Tôi thậm chí không đủ dũng khí ở trước mặt anh thêm vài giây, tôi nhớ rất rõ, trước khi anh ra nước ngoài, chúng tôi đã có một quãng thời gian dài không nói với nhau một lời.
Tôi trầm tư, tôi lặng im, chưa kịp moi lại những ký ức về anh từ trong đầu, chiếc điện thoại bị tôi tiện tay ném lên giường đã rung lên, màn hình lóe sáng.
Tôi cầm lên liếc nhìn, định cúp máy, nhưng lại như bị ma xui quỷ khiến, nhấn nút nghe.
“Dung Dung, tớ nghe nói Lục Thăng về rồi, cậu có thể giúp tớ liên lạc với anh ấy không?” Giọng nói bên kia trong trẻo, dễ nghe, là Kỷ Giai Dao, bạn cùng bàn hồi cấp ba của tôi.
Không biết có phải giọng nói mang theo chút mong chờ kia ảnh hưởng tới tôi hay không, tôi kéo khóe miệng, buột miệng nói: “Rạp Hoa Thương, bốn giờ rưỡi, không gặp không về.”