SAU KHI BỊ ĐUỔI RA KHỎI PHỦ, TA PHẤT LÊN NHƯ DIỀU GẶP GIÓ - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nói thêm với hắn một câu nữa thôi cũng đủ làm ta uất nghẹn máu bầm, thôi bỏ đi, ta tránh không được sao? Ta định xoay người rời đi thì cửa tiệm đã bị hai tên sai vặt của hắn chặn lại.

"Vãn Chu, đừng quấy nữa, theo ta về đi."

Tên sai vặt ở cửa cũng phụ họa: "Vãn Chu cô nương, thế là đủ rồi đấy, cô là nha hoàn mà lại để chủ tử phải hạ mình dỗ dành thế này..."

Triệu Thế Càn giơ tay ngắt lời hắn, nhưng vẻ mặt rõ ràng là đang tán thưởng hai tên đó đã nói đúng tâm ý của hắn.

 

"Triệu công tử," ta kiên nhẫn giải thích, "Ta nay đã là thân tự do, không còn là nha hoàn của Quốc Công phủ nữa. Ngoài ra, ta đã có hôn ước rồi, sau này ngài đừng nói những lời lả lơi đó nữa."

Triệu Thế Càn dùng ngón tay út ngoáy tai, cứ như thể vừa nghe thấy chuyện gì đó không tưởng, rồi cười nhạo một tiếng:

"Phụ nữ các cô cứ thích diễn trò này. Được rồi, ta ghen rồi, được chưa?"

"Nói dối cũng phải nháp trước chứ, nàng đính hôn rồi? Với ai?"

Hai tên sai vặt cũng cười lớn theo. Bọn họ đều nghĩ nha hoàn trong nhà đều thuộc về chủ tử, cho dù là hàng thải của chủ tử đi nữa, thì việc có được gả cho người khác hay không cũng phải do chủ nhà quyết định.

"Với ta!"

Một giọng nói quen thuộc truyền đến từ bên ngoài, Tô Hành Chỉ đẩy hai tên sai vặt đang chặn cửa ra, tiến lên đẩy văng Triệu Thế Càn sang một bên. Triệu Thế Càn bị đẩy loạng choạng, định thần lại mới nhìn rõ mặt người nọ: "Là ngươi?"

Hai người bọn họ coi như là đồng môn, năm ngoái Tô Hành Chỉ đỗ Giải nguyên, Triệu Thế Càn về nhà đã nổi trận lôi đình. Hắn ta cái gì cũng không bằng người khác, nhưng luôn cảm thấy mọi thứ tốt đẹp đều phải thuộc về mình.

"Sao chàng lại tới đây?" Ta khẽ hỏi Tô Hành Chỉ.

"Ta về nhà đưa cơm trưa cho nàng, thấy nàng không có nhà nên đi tìm." Chàng nhìn chằm chằm Triệu Thế Càn, kéo ta ra sau lưng.

"Nếu là người khác thì thôi, đằng này lại là Tô Hành Chỉ ngươi!" Triệu Thế Càn nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt như thú dữ nhìn con mồi hiện lên tia hung quang, "Thứ mà ta không có được, ta thà hủy hoại chứ cũng không để lại cho ngươi!"

Lời này như một gáo nước lạnh dội từ đầu đến chân làm ta lạnh toát cả người. Với thế lực của Quốc Công phủ, việc khiến ta và Tô Hành Chỉ biến mất không tăm hơi là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tô Hành Chỉ khẽ vỗ mu bàn tay ta, ra hiệu bảo ta yên tâm, rồi đột ngột vung nắm đấm thẳng vào mặt Triệu Thế Càn. Đến khi ta kịp phản ứng thì đã bị chàng kéo chạy thục mạng về nhà.

Ta thở hổn hển, đóng cửa lại rồi mà tim vẫn còn đập thình thịch. Lần đầu tiên ta thấy một Tô Hành Chỉ như vậy, hở ra là động thủ. Chẳng phải nói quân tử động khẩu không động thủ sao? Mà chủ yếu là nhìn động tác vung nắm đấm của chàng cực kỳ mượt mà, trông rất chuyên nghiệp nữa chứ.

"Chàng... sao chàng có vẻ còn biết chút võ nghệ thế?"

"Nàng đã nghe qua 'Quân tử lục nghệ' chưa?"

"Sáu nghệ nào?"

"Lễ, Nhạc, Xạ, Ngự, Thư, Số."

"Trong đó có cả nghệ đánh người à?"

Chàng mỉm cười lắc đầu: "Ta đánh hắn chỉ vì hắn đáng đánh."

Ta gật đầu, cái này thì đúng thật. Thấy ta vẫn còn vẻ lo lắng, chàng xoa đầu ta, dịu dàng nói: "Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại nàng đâu."

Ta vẫn không yên tâm: "Nếu chàng đỗ Trạng nguyên, có phải sẽ không cần sợ hắn nữa không?"

"Ừm." Chàng gật đầu, "Đến lúc đó nàng là phu nhân Trạng nguyên, người khác sẽ không dám tùy tiện bắt nạt nàng đâu."

"Chàng tự tin gớm nhỉ."

Trong lòng ta thầm nghĩ, nếu bây giờ chàng nhắc lại chuyện thành thân, ta sẽ đồng ý ngay. Nhưng chàng không nhắc nữa. Thế là thỏi mực Tùng Yên Ngưng Hương đó ta cũng không lấy ra cho chàng, còn cố ý hỏi:

"Nếu chàng có tiền, chàng có dùng Tùng Yên Ngưng Hương không?"

Chàng nhìn ta một cái: "Không dùng."

"Nếu là nàng tặng, ta sẽ không nỡ dùng. Còn nếu nàng không tặng, ta cũng sẽ không tự mình đi mua."

Ta trêu chàng: "Đó là vì chàng không có tiền!"

Cảm xúc của chàng vẫn bình thản như mọi khi: "Nàng chẳng phải đang giả định là ta có tiền sao?"

Hửm~ Có tiền cũng không mua? "Tại sao?"

"Mùi tùng trong Tùng Yên Ngưng Hương không thuần, pha lẫn một loại mùi lạ, ta không thích."

"Sao chàng biết?"

Chàng chỉ xoa đầu ta: "Nhớ ăn cơm nhé, ta quay lại học viện đây."

 

Về thỏi mực Tùng Yên Ngưng Hương đó, vì chàng không thích nên ta đương nhiên cũng sẽ không tặng đi nữa.

8

Trong mấy tháng tiếp theo, Lưu ma ma của Quốc Công phủ có đến tìm ta vài lần. Bà ta nói lão phu nhân rất nhớ ta, muốn ta quay về thăm bà. Dựa trên những gì ta biết về bà ta, nếu ta thực sự dám đặt chân vào Quốc Công phủ, e là có đi mà không có về.

Khoảng thời gian đó, ta chẳng dám một mình ra ngoài. Vì thế, ta đành tập hợp một nhóm dân tị nạn ở nơi lưu trú, nhờ họ lên núi hái nhựa thông và lá thông giúp ta.

 

Mẹ ta rất giỏi chế hương, đặc biệt là thích hương thông. Chuyện khác thì khó nói, chứ chiết xuất hương thông nguyên chất thì ta là dân chuyên nghiệp. Nhựa thông được đặt trong chõ đồng, dùng lửa nhỏ đun chậm, hơi nước ngưng tụ thành "tùng lộ" chính là tinh hoa tinh khiết nhất của hương thông.

Nguyên liệu tạo khói thì lấy từ những cành non và lá của cây thông cổ thụ trên trăm năm, khói hun ra đặc biệt mịn màng. Hai bước này giống hệt cách làm thỏi "Tùng Yên Ngưng Hương", thứ duy nhất khiến thỏi mực phát ra mùi lạ chỉ còn nằm ở bước trộn nguyên liệu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo